Showing posts with label Hà Nội. Show all posts
Showing posts with label Hà Nội. Show all posts

Sunday, 12 May 2019

Gặp người Hà Nội tại Sydney

Nói gì thì nói em đôi lúc vẫn có tính chuộng hình thức của Bắc bộ, ví dụ thấy người ta ở Nguyễn Chí Thanh thì auto ngay nhà này hoặc quyền uy lắm, chắc CoCC, hoặc là cực giỏi giang mới được thế. Chứ thật ra thì thấy người trong cuộc ở làng Láng thì em cũng biết rồi, vẫn còn nhiều thứ “phép vua thua lệ làng” lắm )
Nên thật ra với bạn bè Hà Nội mới, khi tiếp xúc sau này, em thỉnh thoảng vẫn bị tâm thế của kẻ underdog sau khi biết được danh môn gia quyến. Hà Nội thì Hà Nội thôi, chứ Mã Mây với mấy cái Hàng nó vẫn ở level khác, Đống Đa vẫn cứ phải hơn và bét nhất có Thụy Khuê thì vẫn là chùm. Dân bờ sông nhà em chưa có cửa sánh với mấy chỗ đấy. Kiểu bà con Liverpool bên này nhìn North Sydney với con mắt thèm thuồng, chứ biết đâu trên đấy khối ông “trọc phú” ). Btw, mới biết cái dân phố cổ có học hành gì đâu, toàn con buôn kẻ chợ gia truyền. Thực ra giờ để ý hơn nên em thấy cũng có đặc tính khu vực phết, ví dụ lứa vào Ams 2 năm em lấy 180 cháu thì riêng trường Kim Liên đỗ 54 bạn, còn nếu cả quận Đống Đa chắc chiếm luôn 50% số lượng lol; Tây Hồ 10 bạn (tính theo địa bàn trường thôi chứ 1 nửa số này là uống nước Ba Đình); Hoàn Kiếm nhớ mỗi 1 bạn học cùng còn cả khối chả biết ai; còn đâu số lượng còn lại các quận kia chia nhau.
Đại loại sáng nay đang ngoài bến thấy 1 cặp vợ chồng trung niên loay hoay táp lên táp xuống không được cái thẻ tàu, lại thấy lồ xồ tiếng Việt với nhau, em biết ngay là diện ông bà sang chăm bà đẻ lần đầu rồi ). Em thì vẫn kêu là mật độ người Việt dạo này sang Úc tăng chóng mặt, nhưng ở khu nhà em mà nghe thấy tiếng Việt thì em vẫn xúc động bồi hồi như 6 năm trước thôi, chưa bao giờ giảm )). 2 bác già có người giúp sướng quá, bắt chuyện từa lưa. Mà người ta tinh lắm, nghe giọng phát biết ngay đồng hương, hỏi luôn ở Hà Nội nhà cháu ở đâu, chứ không bình thường câu đầu tiên sẽ là “Cháu người ở đâu?”. Hehehe ok good, Hà Nội với nhau thì 2 bên style cởi mở, chứ khác vùng là Hà Nội trẻ này cũng lại auto ý nhị, lịch thiệp, style kiểu sang chảnh chứ không nói chuyện 10 phút như thế ))
Hỏi thăm nói chuyện thì 2 bác này ở Hàng Bún, em kiểu ối giồi, xong, địa bàn nhà mình mà thế hệ này là người ta biết rõ hang ổ rồi. Đang “tung tích mờ ám” không ai biết nó quen, nhưng thôi kệ )
"Cháu ở An Dương ạ, bác chắc biết khu này?” – em vẫn tỉnh nhưng nói chung là cũng vui đi
“Biết quá chứ, tuổi thơ của tôi xuống đó nghịch cát ngoài bờ sông đấy.”
“Nhà cháu ở chỗ trường Tài chính à?” – bác trai hỏi tiếp, câu này không chuẩn lắm nhưng cũng không sai
“Dạ không chỗ đó Nghĩa Dũng bác ạ, nhà cháu An Dương là ở dưới nữa” – may là thân mẫu nhà tôi suốt ngày nhắc kỉ niệm học trò nên em cũng còn biết biết.
“Thế chắc nhà cháu ở chỗ khách sạn Thắng Lợi rồi.” Hahaha thế xịn quá bác ơi!
“Dưới đó thì thoáng đãng, chắc nhà cháu phải rộng lắm. Dưới đó ngày xưa không ai thèm thôi, chứ giờ là ĐẤT VÀNG rồi.” – đại ca lại còn bồi thêm câu này ))
Vàng thì không phải rồi, chứ cháu đây ở Úc cũng gọi là có “thâm niên” đôi chút trong lứa học sinh, lần đầu tiên, ở Úc, có người tường tận về “nguồn gốc xuất xứ” của cháu thế thì còn quý hơn vàng ấy chứ )
Bác nói “gặp được người Việt, lại còn người Hà Nội tại Úc nữa bác rất xúc động!”, còn cháu xúc động gấp 10 lần bác ạ!
P/S: Nghe “tiếng chuông“ này hát giữa hồ Gươm, bài hát loa phường nữa là chuẩn cho 1 ngày nhỉ!
(Sydney 29/11/2017) 

Tuesday, 19 December 2017

Hồng Nhung - "Phố à phố ơi"

“Ai nghe qua giọng tôi thôi, cũng nói người Hà Nội cũ
Thấp thoáng một dáng đứng, thân như là hàng xóm lâu năm”…

Lấy ý tứ “đã quen bước chân giọng nói” của nhạc sĩ Hoàng Hiệp trong “Nhớ về Hà Nội”, nàng Bống đã mở đầu album của mình với 2 câu hát như thế. Chỉ cần nghe 2 câu này đã biết album hay rồi 😊 Với những album, ca khúc về Hà Nội, mình luôn dễ tính như vậy.

Phải mất gần 6 năm cô Bống mới hoàn thành được album “Phố à phố ơi” – 1 album về Hà Nội “nay”, được hát bởi người Hà Nội “xưa”. Tuy nhiên cái “xưa” và “nay” trong album không bị chọi nhau, không so le nhau, trái lại lại đồng hành, hòa hợp với nhau tạo nên 1 tổng thể đầy đặn, căng tràn cảm xúc. Nhung cứ thủ thỉ, khe khẽ kể chuyện về Hà Nội “xưa” với những kỉ niệm thời niên thiếu bên căn nhà nhỏ, bên gốc nhãn già, mùa đông lạnh cắt da, cánh cửa cũ phai sơn; những nhớ nhung xa cách để rồi thèm được “về với đông như lúc xưa”. Chuyện cũ chuyện mới cứ đan xen nhau, kéo ta về những kỉ niệm rồi lại quay về với hiện thực “Hà Nội giờ nắng khan chói chang, khói bụi mờ”, “dự án cơi nới”, “nhà cao 6 tầng”. Nhưng không vì thế người Hà Nội hay những ai trót yêu thành phố này cảm thấy khó chịu với nó, chúng tôi vẫn có những giấc mơ bay và tự hào hát “quê hương cho tôi trái tim để yêu”.

Trong “Phố à phố ơi” của cô Bống có rất nhiều hình ảnh thuộc về thế hệ bố mẹ nhưng mình hoàn toàn cảm nhận được cả câu chuyện của thế hệ mình trong ấy. Nếu Hà Nội của bố mẹ là “cành đa đỏ búp”, “hoàng lan vàng lá”, chơi khăng, chơi bi bên gốc bàng trưa hè thì mình cũng mộng mơ với cây hoa giấy trước nhà, cũng nhảy dây, đá cầu dưới tán cây bàng, cây muỗm sân trường. Hà Nội của thế hệ trước là “tàu điện leng keng vội vã” thì thế hệ sau có “phố cổ hàng rong”, có “chợ đêm người đứng trông”, nhộn nhịp, náo nhiệt. Nhưng chúng tôi đều có chung kỉ niệm về những mùa đông “nghe thoáng trên bờ đê” đã thấy gió mùa về, về những buổi sáng đi học tờ mờ “sương giăng hồ Tây trắng”, về những lúc được bà vòng tay âu yếm, được nghe cha kể chuyện Hà Nội xưa. Với riêng mình còn là kỉ niệm những đêm cuối trước khi bay, trong đầu vô thức bật lên câu hát “Phố nhỏ ơi ngủ đi nhé, sớm mai tôi đi xa rồi”, lúc trên đường từ nhà ra sân bay cũng tự hỏi “Phố ơi có nhớ tôi không?”. Hay những đêm ở bên này mãi mới ngủ, nhìn ra cửa sổ thấy trăng sáng lại mong bình yên như câu hát: “Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái. Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.” Hà Nội luôn lãng mạn, luôn gây nhớ nhung cho những người thuộc về nó.

Nói về album, mình có mong chờ được nghe những bài hát mới hơn về Hà Nội trong CD này. Gần 70% album là bài hát cũ, có bài mình đã từng nghe ít nhất 1 lần cho tới vài bài thuộc không sai 1 chữ để biết ca sĩ có thay đổi gì về lời. Âm nhạc bên cạnh những bài hát “nhạc kịch” thì một phần lớn âm nhạc làm mình nhớ tới Bài hát Việt tầm năm 06 07 tại tác giả các ca khúc toàn những người trưởng thành từ chương trình này. Nhưng phần cảm xúc là thứ quan trọng nhất để khán giả quên hết đi sự cũ mới của tác phẩm, và ở album này mình thấy cô Bống kể chuyện quá hay. Và đương nhiên, với mình, Hồng Nhung vẫn là người hát hay nhất về Hà Nội. Album này mình thích nhất bài “Phố à phố ơi” của Lưu Hà An, ấn tượng với “Thư Hà Nội” của Nguyễn Vĩnh Tiến (lâu rồi không được nghe ca khúc nào có chất liệu dân gian Bắc bộ như kiểu “Bà tôi đưa tôi ra đầu làng…”), và ám ảnh nhất bài “Cây vĩ cầm” của Lê Yến Hoa. Sau bản thu của Thùy Chi trong đĩa của báo 2! Hoa học trò ngày xưa, đây là lần thứ hai mình nghe “Cây vĩ cầm” xúc động như vậy.

Diva vẫn bị tiếng “chửa lâu khó đẻ” về chuyện sản phẩm âm nhạc, nhưng thật ra một khi họ đã ra sản phẩm thì toàn những thứ đáng nghe. Còn mợ Lam mợ Linh, ra nốt đĩa nhạc đỏ với Chat với Mozart 2 đi cho bằng anh bằng chị nào, hóng các mợ tung chiêu lắm!

P/S: nhờ album Hà Nội của cô Bống mà em giờ cũng biết iTunes với Apple Music là cái gì rồi =))) 

Link iTunes: https://itunes.apple.com/us/album/ph%E1%BB%91-%C3%A0-ph%E1%BB%91-%C6%A1i/1326727376


Wednesday, 8 November 2017

An Dương mùa nước lên

Sớm qua nói chuyện với em gái Đà Nẵng về miền Trung bão lụt, chợt nhận ra mình cũng có 6 năm đầu đời biết đôi chút về lụt. Gọi lụt thì hơi quá đáng, đại loại là mỗi mùa hè nước sông Hồng dâng lên là ngập nguyên khu vực quanh sông. Chương Dương Độ, Phúc Xá, Nghĩa Dũng, An Dương, cứ theo thứ tự mà ngập từ từ. Nhà kể năm em Hương sinh ngập to, mẹ khệ nệ trèo lên xuồng tự chế để đi từ nhà ra ngoài triền đê, rồi xuống hộ sinh Hàng Bún đẻ em. Nếu đến thăm bạn bè người thân ở khu vực này, bạn cần biết dân An Dương ghét nhất hẹn hò hay miêu tả địa điểm kiểu “đang ở trên (bờ) đê”, bởi “đê” có thể là đường đôi Yên Phụ, là con đường gốm sứ, là đường 5m Hồng Hà, là cửa khẩu An Dương, là dốc chợ Yên Phụ, là Honda Tây Hồ, bởi thế không nói cho đàng hoàng là muốn oánh lộn )
Nói là 6 năm thế chứ mình chỉ nhớ nhất mỗi vụ hè năm 2002, không biết nước lên chắc cũng cao quá đáng thế nào mà trẻ con được cho đi vào phố sơ tán hết. Mình với các anh chị vào Pháo Đài Láng ở nhà bác, khi nào nước rút bớt thì về, chả nhớ ở bao lâu. Trẻ con vào ở với bác trước, xong bà nội vào, còn người lớn lo ở nhà trông nhà. Hè năm đó chuẩn bị vào lớp 1, sách vở mẹ nhờ cô Hồng mua giúp cho đầy đủ rồi, mang về bác đè ra bọc giấy, dán nhãn viết tên từng quyển rất cẩn thận. Đến giờ mỗi lần về nhà, trèo lên tầng 4 cất va li vẫn thấy cái hộp phấn nắp hồng từ năm lớp 1 bác dán tên “Trịnh Thu Hương – Lớp 1Đ” viết hoa kiểu uốn lượn chéo ngang giữa hộp. Sáng đi học hè ở Chu Văn An (lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất đi học hè ở trường trước khi khai giảng), chiều tối về nghịch, nô đùa với các anh chị (trẻ con cả nhà nội tụ tập hết ở đấy nên đông vui). Năm đó bác còn làm nhà, sỏi đá, cát, xi măng từa lưa, tha hồ nghịch. Với mình, nếu như anh chị bên ngoại là bạn hơn là anh chị (tại sàn sàn bằng tuổi, tâm sự với nhau kiểu chị em thần tượng anh này đẹp giai chị kia mặc cái mốt mới) thì anh chị bên nội đúng nghĩa là anh chị, thương em, chiều em, chăm em nhưng cũng ra dáng người lớn dạy em. Mình nhớ anh chị rảnh là chở em đi lung tung này, có buổi tối mùa hè nóng quá anh chị dắt ra bãi cỏ giữa đường Nguyễn Chí Thanh ngồi hóng gió này. Nhớ nhất là lần sinh nhật em Hương 6 tuổi, anh chị em cả nhà liên hoan bày bánh kẹo hoa quả ra hành lang tầng 2 nhà bác ngay trước cửa phòng chị rất vui, chị Huyền còn tặng mình cái đồ bày bàn cô gái Tây làm xiếc trên 1 bánh xe, giờ vẫn trưng trên giá sách ở nhà. Có những kỉ vật nhiều khi mình cũng giật mình là còn giữ lâu thế.
Năm sau nữa (2003) nước vẫn lên, An Dương lại ngập, lần này ngập từ khi mình còn chưa xong lớp 1. Hôm đó đi thi HSG cấp trường, mình ngồi thuyền từ cửa sau nhà, xuyên cái ngõ tương đối bé phi ra dốc chợ để đi xuống trường. Mang tiếng 2 phường cạnh nhau mà Thụy Khuê nó khô cong còn An Dương thì 4 bề mênh mông đi thuyền đi xuồng vui lắm cơ!!! Ngày hôm ấy mình nhớ vì là ngày em Hương đã để lại huyền thoại giả thuyết Toán học “1 con gà có 4 chân” và cứ thế ung dung giải bài cho đến khi về nhà. Đương nhiên năm đó mình không có giải rồi, và kèm theo lời nhắn nhủ hôm bế giảng của cô Thảo “Cô đã kì vọng Hương được giải”. Con xin lỗi cô ạ! Rồi những năm sau con “phục thù” rồi cô ơi, 2 năm giải 3, 1 năm giải nhất cấp trường và kết lại là nhất quận. Năm lớp 5 thật mình như VIP của trường, cô Mười hiệu trưởng chiều lắm, lên phòng hội đồng ngồi làm bài thi học kì 2 mà cô Mười vào bật điều hòa cho ngồi mát ghê.
Giờ thì An Dương xịn rồi, mưa gió bão bùng thoải mái cả thành phố có ngập thì An Dương khô ráo sạch sẽ. Mình hay đọc báo nghe đài thấy bão gọi về thì luôn được mẹ hồi đáp rằng “Nước thoát hết ra sông rồi con, ngập làm sao được”. An Dương với người ngoài thì có thể vẫn còn có myth kiểu “con muỗi to bằng cổ tay” hay “chuột chạy ầm ầm trong nhà chán không muốn đuổi” nhưng tình yêu của mình với An Dương thì thuộc diện khó nói, khó miêu tả. Câu chuyện có về An Dương ở hay không, chắc còn lâu nữa mới trả lời, nhưng Hương biết, Hương có đi chán đi chê, ở khắp mọi nơi thì không nơi nào yêu Hương nhiều như An Dương được.
Vậy là được rồi!
P/S: xem xong video muốn đạp xe 1 vòng từ nhà Mai vàng ra Ông và cháu, xuyên bên hông Nhà Văn hóa ra chợ ghê!
-Credit: Tút này được inspire bởi tình yêu bên Nhật Bổn kèm cô sinh viên trường Báo sinh trước đúng nửa năm. Credit cho đàng hoàng, chả gì cũng là chị em con chấy cắn đôi lại còn tạo cảm hứng cho mình mà-

https://www.youtube.com/watch?v=-6s_eRHYqVM

Thursday, 1 September 2016

MECO211 - Excercise 1: The privilege

This semester I am taking a totally different unit called Music and Arts Journalism - MECO211. One of the assessments is to write 200-word piece of description about something related to Arts almost every week so I stick my pieces on this blog, to see my own progress and for memory.
----------------------------
Exercise 1: Describe a live performance

The first time always makes a special impression. A long lasting one where you were lucky enough to get into one of the symbols of your city.

It was the first time I visited a theatre. A proper, formal theatre located at the best location, in the middle of the city, where a range of diplomatic and important events have always been held there. This city has gone through diverse vicissitudes and the iconic HANOI OPERA HOUSE is still there, remains stable and unchangeable; undergoes the history with the city and its people.

The venue is considered the luxury and this is why, performers who makes it to this theatre has to be up to a certain status. Not a normal singer. Not an entertainer. And that night, it was the live show of Ms Hong Nhung – one of the 4 legendary Vietnamese divas in the pop area. She took the stage with the opening of her proudest song of all times, ‘Nho ve Ha Noi’ (Remembering Ha Noi). The performance started with an excerpt of her first recording of the song, delineated the old Ha Noi in the 80s in black and white background with people pedalling the streets in peace. This scene reverberated a lot of memories for audience living in that era. The crowd sat in silent, listened to the lyrics, reminisced the past. Then the curtain moved up… Spotlight focused on the star of the night, in her white long dress, sang the chorus of the song passionately as she always does. The mezzo soprano voice, accompanied with the opera-orientated structure of the theatre, echoed to the mind of everyone, both people on the lower and upper floors, people on stage and backstage. 

And at that time, I feel a sense of belonging, of something that is truly inside me that defines who I am. I am Hanoi-ian and this city is part of me, no matter where I go to.

Friday, 6 May 2016

Như chưa bắt đầu: 5 năm, 1 chặng đường

'Tôi xa Hà Nội, năm lên 14, khi chưa biết gì....
06/05/2011 - 06/05/2016
Hề hề hề. Vèo cái đã 5 năm, tưởng như không thể nhanh hơn :))
Ngày này 5 năm trước, tôi rời Hà Nội để đi học ở Sydney. Đó cũng là 1 quá trình có chuẩn bị, dù hơi bất thình lình một chút, kiểu 'thích là nhích' luôn. Bố mẹ không đắn đo, hoặc có nhưng không để lộ ra cho con biết, còn con thì lại càng vô tâm vô tư. Từ lúc chuẩn bị hồ sơ giấy tờ cho đến lúc đặt chân lên máy bay cũng chỉ mất có 4 5 tháng, và tôi, với tâm thế của 1 đứa trẻ sung sướng, hồi hộp vì sắp được đi Tây, thì lại càng toe toét như Thị Nở.
14-18 tuổi (tầm cấp 3) là độ tuổi mà một đứa trẻ bắt đầu hình thành quan điểm và cách nhìn nhận về cuộc sống ở góc độ sâu sắc hơn, đại loại là bắt đầu chập chững làm người lớn, với cách suy nghĩ theo các góc cạnh bắt đầu thực tế dần của con trẻ. Vì thế, trẻ con sẽ căm thù hay lạc quan với cuộc sống phụ thuộc khá lớn vào những trải nghiệm trong độ tuổi này. Tôi thấy điều này đúng, ít nhất với mình. Và thấy mình may mắn hơn rất nhiều bạn vì được định hướng và trải nghiệm những điều đủ, và đúng.
5 năm cho 1 đứa trẻ lớn lên, có cái nhìn và cách tiếp nhận khác về cuộc sống. Hà Nội bây giờ cũng đã khác so với lúc nó còn cong đít chạy xe đi học. Sydney cũng bớt long lanh so với ngày đầu tiên tôi đặt chân đến. Dù cũng không hài lòng nhiều thứ về thành phố này, Sydney nói riêng và nước Úc nói chung đã cho tôi quá nhiều. Thế nên tôi tự hào lắm chứ: em sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng trưởng thành ở Sydney, như một sự ghi nhận.
Sau tất cả, thì tất cả vẫn luôn như... "Như chưa bắt đầu", như chưa bắt đầu một điều gì cả. Một ngày mới lại đến, với những câu chuyện mới đang chờ đợi.



Tuesday, 12 April 2016

Đêm nằm mơ phố - đã đủ xa để đủ nhớ?

Giữa trưa... đã nghĩ về đêm. Những giấc mơ về phố luôn bất thình lình và một mình như vậy!
Lần đầu tiên mình nghe "Đêm nằm mơ phố" là video của Nghi Văn phát trên VTV Bài hát tôi yêu. Mình vẫn nhớ hình ảnh trong video clip rất thơ mộng đúng chất Hà Nội: những mái nhà phố cổ rong rêu, hình ảnh bác xích lô cần mẫn đạp xe, cây bàng mùa đông vương vấn vài chiếc lá úa màu v.v. như trong tranh Bùi Xuân Phái. Đặc biệt là có hình ảnh cô gái chơ vơ, lạc lõng, cô đơn một mình bên chiếc đèn dầu xuyên suốt video khá ấn tượng.
Về riêng bài hát này thì khỏi phải bàn vì giai điệu, lời ca đều đã hay sẵn rồi. Với người nghe là người có nhiều kỉ niệm với Hà Nội thì lại càng không phải nói vì họ sẽ cảm nhận và hiểu được hết những hình ảnh và cảm xúc của tác giả gửi gắm. Nếu Thùy Chi, Nghi Văn hát với phong thái của người trẻ với nỗi buồn mênh mang; thì Hồng Nhung lại đầy nội lực với phong thái, kĩ thuật của một Diva, dù buồn nhưng ta vẫn thấy hi vọng. Còn nghe Thu Phương hát thì đầy khắc khoải, da diết của một người muốn quên đi nỗi đau nhưng không thể. Kí ức cứ ở đấy, thỉnh thoảng lại hiện ra làm con người ta quặn thắt tới nhói lòng.
Hà Nội của Nghi Văn, Thùy Chi đẹp nhẹ nhàng, buồn nhưng thơ mộng trong con mắt của những cô gái mới lớn. Hà Nội của Hồng Nhung, hay cả Thu Phương, đều là kí ức của những con người lớn lên ở mảnh đất ấy giai đoạn thời bao cấp. Họ hát về Hà Nội để nhớ về những kỉ niệm của cái thời thiếu ăn khốn khó, về mảnh đất đã cho họ tuổi thơ, tình yêu và sự nghiệp. Có khác chăng, Hồng Nhung phát âm tròn vành rõ chữ và hào sảng hơn (vì cô hát với dàn nhạc giao hưởng); còn ở Thu Phương, Hà Nội là kí ức, là hoài niệm, là một góc rất đẹp và rất buồn đã qua trong cuộc sống của người đàn bà từng trải.
Đây không phải bản live "Đêm nằm mơ phố" mình thích nhất về mặt âm nhạc. Nhưng là bản live 'ám ảnh' nhất vì tâm sự của cả người nhạc sĩ và ca sĩ. Và khi biết câu chuyện đằng sau bài hát ấy thì ta cũng thấy, để có thể bình tĩnh hát và chơi đàn vài phút ngắn ngủi như vậy, 2 người họ có lẽ đã trải qua và đánh đổi quá nhiều để được vỡ òa trong khoảnh khắc ấy - khoảnh khắc họ được trở về là mình nhất, với sân khấu, với khán giả, với những người thương yêu và luôn chờ đợi họ.
"Đêm đêm nằm mơ phố
Trăng rồi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà"



Wednesday, 7 October 2015

Nhật kí Sydney - Thẩm Dương (phần 1)

Ngày 0 (27/06/2015): Những “lần đầu tiên” và ác mộng Thượng Hải

Lần đầu tiên được đi nước ngoài… trừ sang Úc … mà đi một mình.

Lần đầu tiên bay một chuyến… mà dài hơn 8 tiếng.

Lần đầu tiên… sau một thời gian đã quen với việc “ngược với cả thế giới”… thì cũng sẽ có 1 lần được trở về làm người bình thường… có nghĩa là được hưởng mùa hè của tháng 7.

Lần đầu tiên sẽ phải vận dụng hết nội công… để giao tiếp bằng ngôn ngữ khác Việt – Anh.

Và lần đầu tiên đi nước ngoài … mà cảm thấy không lo lắng, không nôn nao, không hồi hộp, không hồ hởi, mà cũng chẳng háo hức. Chúng nó nói mình “vô cảm” kể cũng không sai. Đến tối trước ngày đi mà vẫn chưa nhớ hôm sau bay mấy giờ, và mấy giờ đến nơi.

Thực sự ngưỡng mộ tất cả các bạn bay đi Mỹ. Bình thường bay 8 tiếng, thêm 2 tiếng về đến Hà Nội, với mình đã là quá lâu. Lần đầu tiên bay 10 tiếng, ngồi mà cứ nhìn đồng hồ liên tục. “Bao giờ kim dài mới quay hết 1 vòng??” Đúng là mình chẳng đi đâu xa quá được Hà Nội – Sydney. Thời tiết đẹp, máy bay êm. Mỗi tội giải trí chẳng có gì, thức ăn thì chán, làm 10 tiếng càng thêm dài, ngủ 3 giấc dậy vẫn chưa đến nơi.

Ai cũng biết Trung Quốc đông dân, mà Thượng Hải lại còn là thành phố đông dân nhất của Trung Quốc. Vì thế nên bây giờ mình mới được trải nghiệm thế nào là ‘chốn đông người’. Thời tiết xấu, hàng loạt máy bay nội địa bị hủy. Hãy tưởng tượng: số lượng người vào xếp hàng kí gửi hành lí phải đi qua 5 hàng dây căng sẵn, mà đứng kín, CHẬT KÍN. 3 khu kí gửi đều chịu chung 1 tình trạng. Vì hầu như ai cũng phải đổi vé, rời chuyến, nên ở ngoài 3 quầy vé người người nhà nhà cũng xếp 3 hàng dài ra đến tận cửa ra vào của sân bay. Đông, phải nói là RẤT ĐÔNG, rất nhộn nhịp. Sự kiên nhẫn của tất cả mọi người từ trẻ đến già được kiểm tra đến trình độ cao nhất. May mà có mấy bác nam mồm to bắt mấy ông bà chen ngang xếp hàng nên thôi mình cũng chưa thành cái bánh giò.

Nhưng điều mình bất ngờ hơn cả là dù trong tình trạng người đông như quân Nguyên, nhân viên sân bay làm việc rất từ tốn, tác phong rất khoan thai. Người đứng xếp hàng dài dằng dặc chỉ có 2 quầy mở cửa, trong khi 22 quầy còn lại thì không một ma nào phục vụ. Người đổi vé đợi cả tiếng đồng hồ, cũng chỉ 2 nhân viên làm việc, và cứ lúc ẩn lúc hiện như ma. Ừ thì không tươi cười cũng được, nhưng miễn sao giải quyêt cho người ta. Thế mới biết, cứ cái vùng nào có tí bóng Tây thì tác phong làm việc nó cũng khác hẳn. Chả nói đâu xa, cứ như Tân Sơn Nhất nhà mình chẳng hạn. Lần nào mình làm thủ tục nhập cảnh/xuất cảnh dù không nhanh, nhưng được việc, xếp hàng rất trật tự (cả Tây Ta xếp lẫn lộn), mà thỉnh thoảng còn được mấy bác gái giọng Nam mỉm cười ngọt sớt hỏi thăm “Con từ đâu về thế?”. Kể cả Nội Bài thân yêu, dù mấy anh hải quan cứ như ‘vừa bị vợ bỏ’, lần nào cũng độc 1 câu “Nhà ở đâu?”, nhưng chí ít là các anh ấy cũng được việc, cũng không bắt khách chạy sồng sộc cả cái sân bay để hỏi thăm và đợi cả tiếng đồng hồ không gửi được hành lí. Và nhân viên mình thôi thì ít nhất dù không giỏi, nhưng nói Tiếng Anh cũng tương đối dễ nghe, và giúp đỡ khách đến nơi đến chốn. Tóm lại là có được đi thêm 1 nơi nữa thì ít nhất mình cũng thấy trân trọng 2 cái sân bay nhà mình vì dù sao, nhân viên làm được việc.

Và thế đấy, bắt đầu cuộc hành trình ở Trung Quốc là bị hủy máy bay và phải ngủ lại Thượng Hải….

Sẽ không được dự tiệc Chào mừng của trường, và không được xem The Voice đúng giờ. Thôi thì đành ngồi hi vọng, tối này mưa gió vừa phải thôi nhé, để em nó bay được yên bình!!

Bệnh (thích) thành phố

*Nhân kỉ niệm Sydney kỉ lục mưa bão*

Cách suy nghĩ và hành động của con cái đương nhiên chịu ảnh hưởng rất lớn từ bố mẹ. Theo như cảm nhận của bản thân, mình chịu ảnh hưởng rất lớn về mặt hướng nội, cách đối xử với gia đình, họ hàng, bạn bè, từ bố; và những vấn đề hướng ngoại từ mẹ. Có thể vì bố không thể đồng hành với khoảng thời gian tìm hiểu những vấn đề lớn hơn của mình, nên mẹ có ảnh hưởng trong suy nghĩ của mình với những vấn đề xã hội. Và một trong những vấn đề đó là "bệnh (thích) thành phố".

Mình rất may mắn khi được sinh đẻ, lớn lên ở Hà Nội, trưởng thành ở Sydney - 2 thành phố thuộc dạng trung tâm bậc nhất của cả 2 đất nước. Và nó có nghĩa là cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều với đây đủ cơ sở hạ tầng và những tiện nghi tối ưu của đất nước. Ở toàn trung tâm sướng quá hỏa rảnh, thế mới có chuyện, năm lớp 12, mình mong được đi "đào mỏ" ở Tây Úc, đã được Đại học Curtin ở Perth nhận học đúng ngành rồi. Rất hớn hở gọi khoe mẹ, thì được u cho 1 tràng thế này: "Con hâm à, đang ở Sydney trung tâm thì chui về đấy làm gì. Ở đâu ở đấy đi!"

Lúc về nhà đợt Noel, mình hay có bạn ở các nơi khác về ngủ lại 1 đêm để đi thi Tiếng Anh, đi khám sức khỏe. Mẹ lại được thể: "Con thấy đấy, ở ngoài này, Hải Phòng cũng là 1 thành phố sầm uất, đầy đủ mọi thứ mà các bạn con làm gì cũng vẫn sẽ phải ra đây hết. Thế nên đang ở thành phố rồi là cấm đi đâu. Sẵn cái gì cũng có, mà có làm sao thì mình cũng sẽ ít bị ảnh hưởng nhất."

Mấy hôm vừa rồi Sydney có trận mưa bão kỉ lục: ngập lụt, đổ cây, mất điện, cắt nước, v.v, đủ cả!! Mẹ xem TV thấy lo quá định gọi thì con gọi về trước. Sau khi miêu tả rất cụ thể cảnh bão lụt, mẹ lại 'bổn cũ soạn lại': "Thế nên khi con thuê nhà con phải xem khu vực nào tử tế hẵng ở, nó phải an toàn trên mọi khía cạnh và phải đầy đủ tiện nghi. Tóm lại cứ chỗ nào trung tâm mà thuê cho đời sống mình đảm bảo."

Thế nên mình rất tự hào về khu vực nhà mình ở Hà Nội. Dù không phải trung tâm kiểu 'đối diện hồ Gươm', hay thuộc loại dân trí cực cao như Ngọc Hà, nhưng khu nhà mình thuộc dạng 1 bước ra chợ, 2 bước đến trường, 3 bước xuống công viên, 4 bước xuống Lăng Bác, và bước thứ 5 đặt chân đến cửa đủ các loại bệnh viện. Và đặc biệt, chả bao giờ phải "bắt cá trong nhà" như năm 2008, mang tiếng ngay sát bãi sông Hồng. 

Vì toàn áp dụng những tiêu chí như trên nên mình rất 'ỏng ẹo' trong việc chọn khu vực, nhưng lại rất xuề xòa trong việc chọn nhà tại Sydney, nên toàn 'lẻ loi một bóng', bị các anh chị em bạn bè nói suốt vì lặn mất tăm!!

** Ước mơ của mình là mua được cái nhà quay mặt ra cầu cảng và nhà hát Opera Sydney. Chẳng hiểu sao mình luôn rất thích những gì liên quan đến hồ nước, sông ngòi, biển, chắc vì khung cảnh thơ mộng. Giờ mới biết mình mạng Thủy, chắc đều tại ngày mẹ đẻ em nó đúng ngày nước ngập mênh mông. Ngày xưa đi học ở Bưởi lúc nào cũng phải làm 1 vòng hồ Tây trước khi về nhà. Cơ mà sau vụ mưa bão này chắc từ bỏ ước mơ quá, nhà ở gần biển mấy hôm nay sóng đánh vào tận sát mép, trông video đã thấy hết hồn!! **

(22/04/2015)

Vẫn còn 1 tháng (2014)

Mòn mỏi chờ mong còn một tháng
Mười hai mùng sáu, em sẽ về
Hà Nội ngày đó liệu đã lạnh?
Đón em trở về với phố quê.

Về với u em, về với bà
Về với anh chị; ngõ xóm ta
Năm nay nhà mình thêm người mới
Cuối năm hi vọng có tin mừng.

Ai bảo Đại Học học là sướng?
Thời đại hoàng kim làm bá vương
Chăm chơi, chăm làm, chăm ngoại khóa
Cày ngày, cày đêm để qua môn.

Năm nay em vừa tròn mười tám
Dọn ra ở riêng được tự do
Thức khuya dạy sớm chẳng ai quản
Đi học? Ở nhà? Ai đắn đo?

Cơ mà ở riêng rất muốn "cười"
Đầu tắt mặt tối, có thấy người
Cơm ngày ba bữa, gạo có đủ?
Rau có đầy tủ, thịt có tươi?

Nên giờ mới hiểu: người lớn khổ!
Tự do đi kèm khối chuyện "vui"
Nhưng mà nếu được lựa chọn lại
Em vẫn chọn em: của bây giờ.

(06/11/2014)

Hi August!

Chào Tháng tám, chào Mùa thu!
Yêu nhất mùa mang tên em và cũng là mùa đẹp nhất của thành phố em yêu. Sydney hôm nay nắng đẹp, chúc Hà Nội mau hết mưa!
Hôm qua u phỏng vấn con gái đã chán ở Tây chưa. Chán thì chắc chẳng bao giờ con chán, nhưng chắc chắn là con có yêu Hà Nội thêm gấp tỉ lần.
Hồi bé thì bị u 'tra tấn' "Có phải em mùa thu Hà Nội", hồi lớp 4 học đàn thì có bài tủ là bài "Hà Nội mùa thu", nhưng bài hát về mùa thu Hà Nội nghe nhiều nhất trên TV đến phát thuộc và cũng thích nhất là "Nhớ mùa thu Hà Nội".

Hà Nội

Mình vẫn giữ thói quen kể cho mẹ nghe những gì đang được học ở trường: "Con đang phải làm 1 trang web về Hà Nội. Mẹ gợi ý con đi?".

Hỏi bâng quơ thế thôi mà mẹ trả lời 1 tràng: "Con kể về mùa thu Hà Nội đi. Lãng mạn ra phết đấy. Đi lùi lên trên đạp xe trên mạn hồ Tây này, đi bộ dưới đường Phan Đình Phùng này. À giờ cứ tầm 7 rưỡi sáng, ngoài đường Thanh Niên sẽ có loa phát thanh "Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng...". Rồi giờ còn có cả các cô công an giao thông nữ đứng ngoài đường nữa. Con cứ nhớ cái gì thì viết ra."
Chẳng liên quan gì đến bài phải làm lắm, nhưng những câu chuyện đơn giản như thế mà tuần nào nghe kể cũng không thấy chán. Hai mẹ con ngày xưa đi học văn vẻ không bao giờ ngoi được lên điểm 8, nhưng được cái lãng mạn giống hệt nhau! 

Dù có những sự thật phũ phàng, nhưng những ai sinh ra và lớn lên ở Hà Nội luôn có 1 niềm tự hào và kiêu hãnh nhất định về thành phố của chúng em. Chỉ đơn giản vì: "Em Thủ đô, em có quyền" :))
....
Kể cũng ngộ, đầu năm sang sớm chưa được xem 12 Con giáp hôm mùng 1 Tết nên phải mò lên trường xem nhờ. Thế nào lại xem nhầm chương trình của năm trước nữa, và phát hiện ra 1 bài hát tuyệt với như thế này. Mẹ có lần chia sẻ với mình, đại ý là ca sĩ hát làm u run bần bật mới chỉ có 1 lần duy nhất khi u nghe Trọng Tấn hát Tiếng đàn bầu trong Chung kết Tiếng hát Truyền hình ngày xưa. Và giờ với mình, ca sĩ duy nhất hát làm mình gai cả người là Thu Phương với Hà Nội 12 mùa hoa (và cũng từ bài hát này mà mình có cảm tình đặc biệt với cô ca sĩ từ thời thế hệ của bố mẹ). Có thể vì mình nghe bài hát này đúng thời điểm (mùng 5 Tết ở Úc), nhưng không phủ nhận là lâu lắm rồi mới có 1 bài hát đẹp và rất 'Hà Nội', cộng với 1 giọng hát đầy khắc khoải và dàn dựng sân khấu quá công phu của Thúy Nga. Tiếc là Youtube chặn mất bản đẹp rồi!!




Cái nóc nhà

**Câu chuyện nhân ngày 2/9, hậu Vu Lan, ngày có rất nhiều việc phải làm mà không muốn làm nên ngồi chơi cả ngày**
"Mong như mong mẹ về chợ
Ngóng như ngóng con du học về nghỉ hè"
Những cuộc nói chuyện giữa mình với mẹ bây giờ không chỉ đơn giản là con học hành ra sao mà hầu hết là những chuyện ngoài lề về đời sống xã hội:
“Con thấy trẻ con sinh đẻ ở bên này đương nhiên có môi trường tốt hơn để phát triển, nhưng chúng nó thuộc dạng nửa nạc nửa mỡ nên cũng khó dạy lắm.”
“Con cái nó thường theo cái nếp của cha mẹ. Môi trường có ảnh hưởng lớn, nhưng cha mẹ vẫn là quan trọng nhất.”
Chuyện kể rằng có một năm mùng 1 Tết, bố mẹ lo xong công việc mệt quá nên vô tư phá lệ đi chơi chúc Tết hàng xóm trước rồi mới vòng về bà ngoại, vì đằng nào tối chẳng sang bên đấy ăn cơm. Tối vừa thấy vợ chồng con cái đến cửa, bà buông một câu tỉnh queo:
“Chúng mày giỏi nhỉ. Giờ này mới sang bên này đấy.”
Mùng 1 Tết cụ cũng mắng
40 tuổi cụ cũng mắng
Chả kiêng chả dè gì, con cháu cứ không nên không phải là cụ cho lên thớt hết. Thế nên đã thành tiềm thức trong đầu mình, bây giờ mùng 1 ăn uống xong ở nhà là 1 tiếng sau phải sang bà rồi mới tới các bác và tối phải về bà ăn cơm.
Đấy là chuyện bên nhà ngoại!
Bên nhà nội đông hơn gấp 3 lần nên chuyện cũng nhiều gấp 3. Và cũng vì mình ở với bà nên có nhiều chuyện không thể cảm nhận được như các anh chị. Nhưng đại loại thế này:
Sáng mùng 1, 10h sáng, bà ngồi sẵn ở cửa đợi các con các cháu. Cụ đếm, nhà nào sang rồi, nhà nào chưa sang, nhà nào bố mẹ vào rồi các con chưa vào, nhà các bác xa lên được mấy gia đình rồi, v.v. Trừ các cháu gái đi lấy chồng rồi thì cụ ‘tha’ cho đến tối, còn đâu cụ điểm danh không sót 1 ai.
Còn ngày thường, các anh cuối tuần là phải vào chơi với bà. Yêu đương kệ yêu đương, thứ 7 chủ nhật vẫn phải vào bà. Đi làm tối thì tự động sáng hôm sau phải vào. Kể thế nên vốn từ anh em nhà mình sử dụng cũng phong phú: mình sẽ được nói là ‘sang (nhà) bác’, ‘ra (nhà) bác’, ‘xuống bác’; còn các anh chị sẽ là ‘sang bà’, ‘vào bà’, và ‘lên bà’. Thế nên Chủ nhật nào mà bác gái, hay cả đại gia đình nhà bác không lên nhà mình là bà sẽ nhắc cả tuần: “Tuần này nhà bác H. bận hay sao mà không thấy lên đây nhỉ?”
Mình cho rằng một trong những thành công của bố mẹ là đã tạo được tiềm thức về văn hóa gia đình cho thế hệ sau. Chẳng biết từ bao giờ anh em nhà mình có thói quen là tuần nào cũng phải vào bà, đúng sáng/tối hôm đấy là phải sang bà ăn cơm, tầm giờ đấy là phải đi chơi về để mẹ còn gọi điện, đi cả năm rồi được nghỉ hè là phải đi về, v.v. Các bạn miền Nam có thể nói văn hóa ngoài Bắc khắt khe, nhưng mình nghĩ đấy đều là thói quen đã ăn sâu thành tiềm thức. Và đấy là những thói quen tốt thì nên giữ gìn.
….
Lâu lắm rồi mới lại thấy Hà Nội đẹp như thế (từ 1,000 năm Thăng Long). Đẹp, rộn ràng, và phấn khởi kiểu lễ tết. Sáng nay dậy thấy báo mạng trực tiếp duyệt binh, xem và tự dưng thấy lòng lạ kì.
Và cũng như mọi lần, nhà mình lại tập trung ăn uống, với thực đơn… lủng củng!
“Hà Nội ơi, nước hồ là ánh gương soi,
Nắng hè tô thắm lên môi, thanh bình tiếng guốc reo vui”
“Có người lòng như khăn mới thêu”: “Hướng về Hà Nội” – nơi tình yêu chắp cánh ước mơ!



Tuổi 'LẠI GẠO'

Thỉnh thoảng mẹ cháu làm cháu cũng giật mình thom thóp!
Hôm nay, sau màn hỏi thăm thường ngày:
-Mẹ: Thế viết xong về mùa thu Hà Nội chưa?
-Con: (sao hôm nay tự dưng nhớ thế?) Dạ viết lách gì đâu, con làm trang web, giới thiệu chung về Hà Nội thôi.
-Mẹ: Nhưng phải viết nhiều về mùa thu Hà Nội mới hay, đẹp như thế!
-Con: (quái lạ sao cứ nhắc mãi thế nhỉ?!! Cũng lãng mạn như thiếu nữ thế này.)
-Mẹ: Hôm nọ mẹ nghe được bài “Hà Nội 12 mùa hoa” của Giáng Son hay quá. Cứ mỗi đoạn lại kể về một loài hoa, nghe lần đầu tiên mà thấy xao xuyến ghê!
-Con: (giật cả mình, nhớ cả tên tác giả nữa) Á, mẹ cũng nghe “Hà Nội 12 mùa hoa” á, mẹ nghe ở đâu thế?
-Mẹ: trẻ con đội Cẩm Ly hát đó con. Hay quá!
-Con: À ra thế. Vâng nghe cũng được.
-Mẹ: Đội Hồ Hoài Anh mà chẳng hay à. Hát Gió mùa về: “Tay em lạnh, môi em lạnh…”
-Con: (theo dõi khiếp quá!) Vâng. Cơ mà con thấy cho trẻ con hát toàn bài người lớn à.
-Mẹ: Ừ thì chả nhẽ lại hát “Khi thầy viết bảng….”
-Con: Đấy đúng rồi đấy, khái niệm của con đấy mới là bài hát cho trẻ con.
-Mẹ: Thì cũng biết thế nhưng giờ có bài nào cho trẻ con đâu. Chả nhẽ cuộc thi nào cũng hát mấy bài đấy nên phải lôi bài người lớn ra cho trẻ con thôi!
Chết dở, giờ lại thành chuyên viên âm nhạc cho trẻ con thế này! Người thì chẳng tên Thu, đẻ thì đẻ mùa xuân, mà có cái bài tập của con hỏi đi hỏi lại, dặn dò chi tiết phải tả thế này, tả thế kia.
Hôm nay lại được cả bác gái nhà cháu chụp ảnh tự sướng chu môi, trợn mắt làm cháu nó cười không nhặt được miệng.
Đùa chứ, các mẹ nhà cháu đang ở tuổi LẠI GẠO làm các con nhiều khi đỡ không kịp!