Showing posts with label MQ. Show all posts
Showing posts with label MQ. Show all posts

Thursday, 28 March 2024

Chuyện Đại học

Dạo này có vài chuyện liên quan tới Úc châu, rồi mấy người hỏi chuyện thời Đại học của mình, những hình ảnh của 3 năm rưỡi miệt mài ở Đại học Macquarie (MQ) được tua lại trong đầu, thật chậm rãi...
Sau khi thi tốt nghiệp lớp 12, mình cân nhắc nghiêm túc giữa 3 nguyện vọng: học Định phí ở MQ, học bằng đôi Kinh tế & Sư phạm Toán ở Đại học Công giáo Úc (ACU), hoặc học Khoa học Thống kê ở Đại học Công nghệ Sydney (UTS). Hỏi mẹ thì mẹ bảo học ngành nào ngắn nhất, thêm 1 năm là không biết sẽ xảy ra những chuyện gì; cộng với chút ‘lý trí’ của đứa trẻ chưa 18 trong thời điểm quan trọng ấy, mình cắp cặp tít lên khu vực phía bắc Sydney để đi học Định phí ở MQ. Khái niệm về Định phí với mình là học xong đi làm ngồi tính phí bảo hiểm, hoặc vào ngân hàng phòng đầu tư ngày ngày xem bảng điện chứng khoán/giá vàng/giá ngoại tệ rồi mua thấp bán cao. Đơn giản vậy thôi!
Ấn tượng về thời học Đại học của mình tóm gọn ở 1 chữ KHÓ. Môn quái gì cũng khó, khó lắm, học hành tối ngày không có thời gian trống nhiều để đi làm, đi chơi. Sinh viên Định phí có cái khổ là ngoài chuyện thi đủ 50% để qua môn trong trường, mà còn phải thi được 65% (điểm Credit trở lên) để được miễn trừ (exemption) cho chứng chỉ đi làm cấp bởi Hiệp hội Định phí Úc. Mấy môn bổ trợ ngoài chuyên ngành chính, học cùng cả khoa nên không phải môn khó, ví dụ như Toán cao cấp, Kinh tế vĩ mô vi mô, v.v. cũng phải học đàng hoàng. Tới mấy môn tự chọn không liên quan như IT, bài luận cuối kì đòi viết tới 7,000 – 8,000 chữ, mà viết văn ở Đại học có chém bừa được đâu, luận điểm dẫn chứng đủ các thể loại nguồn rồi kiểm tra xem có bị đạo văn, đang học giải trí tới lúc làm bài cuối môn nhức hết cả đầu.
3 kì học đầu tiên (1 năm rưỡi đầu) trôi qua tương đối êm ả, mình thi đủ điểm miễn trừ mấy môn đầu tiên của Định phí như Xác suất, Toán tài chính, với mấy môn hỗ trợ như Kinh tế, Tài chính, Kế toán, không có gì khó khăn. Êm ả với mình thế thôi, mà mình để ý cứ hết mỗi kì lại thấy rụng mất vài gương mặt quen. Hỏi ra mới biết mấy kì đầu tiên đối với những môn của Định phí hay mấy môn để xây dựng kiến thức nền rất quan trọng như Xác suất, Thống kê; nếu sinh viên thi không đủ 65%, điểm tổng kết cả kì tầm 2.5/4.0 thì hẳn là nhận được mail của ông thầy chủ nhiệm kêu chuyển ngành đi, học hành thế không theo được Định phí đâu. Thế là bạn bè cứ rụng dần rụng bớt, đi học ngày một thưa thớt.
Công cuộc học hành ở Đại học thực sự khó khăn từ kì 2 năm 2, khi người ta bắt đầu dạy tới những thứ như Phân tích phương sai (ANOVA), Phân tích hồi quy (Regression) của môn Thống kê, và Chi trả ngẫu nhiên phần 1 (Contingent payment 1) của Định phí. Phong cách dạy học từ lúc này trở đi là trên giảng đường (lecture) và lớp nhỏ (tutorial/tute) chỉ dạy lý thuyết và làm bài tập củng cố lý thuyết, còn tới lúc đi thi là ứng dụng lý thuyết vào bài toán thực tế. Đề thi nó không còn đọc lên một phát là biết áp dụng công thức nào thay số vào là xong. Nhớ học quả chi trả ngẫu nhiên kia bắt đầu hiểu được lý thuyết về xác suất còn sống, xác suất tử vong, số lượng còn sống đầu kì cuối kì, bắt đầu biết diễn giải ý nghĩa đằng sau các biểu thức xác suất sống với chả chết thì chương trình học nó đã nhảy tới A lớn a nhỏ (dòng tiền trong tương lai, chiết khấu về hiện tại có bao gồm xác suất tử vong), xác suất tử vong trên tập có chọn lọc với không chọn lọc rồi. Chưa kể kì đó còn học 1 môn kinh điển của sinh viên Định phí là môn Xác suất Tổ hợp (Combinatorial Probability). Môn này rất đáng sợ vì bài nào cũng làm được, cách mình suy nghĩ thấy logic rồi mà đọc đáp án cũng thấy đáp án đúng, xong cũng không biết mình sai ở đâu. Ông thầy theo style là tụi bay không biết như thế là đúng hay sai thì đừng cố đấm ăn xôi, viết lung tung trong bài thi sai lệch hẳn kiến thức cơ bản là thầy trừ điểm, tính điểm âm. Làm xong không ghi ra cách kiểm tra lại đáp số xem có hợp lí chưa cũng trừ điểm. Chuyện âm điểm là bình thường khi học môn này. Ngay từ trong trường đã dạy cho các cháu Định phí viên tương lai không được giấu dốt và hết sức thận trọng như thế đấy. Hết năm 2 là thi trượt thêm 1 mớ nữa, chính thức ‘chốt sổ’ được khoảng 30 gương mặt Định phí trẻ tiềm năng cung cấp cho thị trường lao động. Tới đây là mình còn vớt nốt được đủ điểm miễn trừ cho môn Xác suất (nửa sau môn FM và môn VEE Maths Stats), còn lại môn Chi trả ngẫu nhiên phần 1 kia là chỉ đủ qua thôi, không đủ điểm miễn trừ.
Sang tới năm 3 là thôi không còn biết đang học cái gì nữa rồi, cộng với thời điểm đó mình không nhìn ra được ứng dụng của những kiến thức đã học trong thực tế, nên học hành rất chống đối, xác định chỉ học đủ điểm qua môn còn ra trường thôi. Học đủ các loại rủi ro với mô hình, mô hình tài sản công nợ, mô hình chuyển tiếp, mô hình nhiều trạng thái, lý thuyết trò chơi, rồi tính tuổi theo năm đã qua (Age Last Birthday) hay năm sắp tới (Age Next Birthday) vẽ mấy cái sơ đồ rồi di chuyển qua lại đang qx thành q(x+1/2), thầy làm như đi chơi mà tới mình làm thì như chơi sổ xố đoán bừa, v.v. học đủ mọi thứ mà chả hiểu dùng làm gì. Tới năm 3 này môn nào đi thi cũng cho mang tài liệu vào, nhẹ thì mang 1 tờ A4 tới nặng thì muốn mang bao nhiêu sách vở thì mang, vẫn trượt như rạ. Tiếp nối truyền thống từ năm 2, giáo viên chỉ dạy lý thuyết, còn lúc thi là áp dụng lý thuyết vào bài toán thực tế. Ví dụ chỉ dạy tính ra xác suất ràng buộc 2 người nhưng vào thi là xác suất ràng luôn cả gia đình, rồi có cả dòng tiền nhận được nếu người này ‘tèo’ trước người kia rồi di chúc chia lại cho 2 con theo xác suất còn sống của 2 đứa con. 1 bài trong đề thi cuối kì toàn có từ câu a tới câu p câu q, làm tới câu f câu g là hồn vía bay tứ tung hết rồi nên thi cử điểm kém lắm.
Đỉnh điểm là mình trượt 1 môn về dự phòng bên Phi trong kì cuối cùng của năm 3, tài liệu học từng tuần đọc thì hiểu, bài tập trên lớp cũng đọc hiểu được, mà bài thi thì không biết làm, không ngọ nguậy được tí nào. Trượt đúng kì cuối nên khỏi tốt nghiệp đúng hạn, nên thành ra 3 năm rưỡi mới học xong. Trong cái rủi có cái may, năm thứ 4 đó nửa đầu năm về đi làm ở Sài Gòn, lại được vào đúng “trường Đại học bảo hiểm” ở Việt Nam thay tạm cho 1 chị nghỉ sinh. Nửa năm ở Pru đó giúp ích rất nhiều cho mình trong việc nhìn thấy hoạt động thực tế của 1 Công ty bảo hiểm, nhìn ra phần nào những thứ xác suất và chiết khấu dòng tiền học trong trường là thứ cơ bản phải hiểu để sử dụng trong công việc sau này. Bên cạnh đó còn là bước chân đầu tiên vào ngành bảo hiểm, là những mối quan hệ mà các anh chị đã rất có tâm dạy cho những kiến thức, những thói quen ban đầu đã giúp định hình cách tiếp cận công việc của mình sau này. Nếu không có 6 tháng ở Pru năm ấy, mình chịu không biết học xong có tự xin vào đúng khối Định phí của công ty nhân thọ nào được sau khi tốt nghiệp không với cái kết quả học hành thế kia. Sau 6 tháng hợp đồng ở Pru quay lại trường học nốt môn cuối, lần này chọn học phần 2 của cái môn Chi trả ngẫu nhiên kia (Contingent Payment 2) vì thấy cần thiết nếu làm mảng nhân thọ. Đúng là nhìn được thực tế rồi nên quay lại học hành hiểu hơn hẳn, lại có thời gian học tập trung 1 môn thôi nên thi đủ điểm được miễn trừ cơ, mỗi tội phần 1 không đủ điểm nên trung bình môn này vẫn chưa được miễn, tiếc lắm.
Lắm lúc mình cũng nghĩ nếu ngày đó không chọn học Định phí mà đi học Sư phạm Toán thì giờ khéo mình đang là cô giáo làng ở một vùng quê hay đô thị nào của nước Úc rồi nhỉ. Cũng không tưởng tượng ra. 3 năm rưỡi học Đại học ngành Định phí dù không thành công về mặt học hành, nhưng cũng nên cơm nên cháo về mặt thành người, thành nghề. Việc học hành khó khăn ấy rèn luyện nên sự cẩn thận, khiêm tốn, bớt ảo tưởng về khả năng của bản thân, kiên nhẫn tìm hiểu vấn đề, bên cạnh những kiến thức chuyên ngành. Đó là những đức tính và kĩ năng cần có để làm việc và làm được việc trong ngành bảo hiểm. Và mình vẫn cảm ơn Đại học Macquarie, chuyên ngành Định phí về tất cả những điều ấy.



All reactio

Monday, 5 August 2019

Regression là gì thế, có mài ra ăn được không?

-Viết vài dòng nhân lúc lười học-
Mình học Đại học bằng Cử nhân Định phí, đại loại là cũng được dạy dỗ cẩn thận lắm, nhưng nhìn lại mấy năm Đại học cũng chả nhớ học cái gì. Học với tinh thần chống chế, toàn đi ca múa kịch cơn, tốt nghiệp được là mừng như trúng động đắc. Hàng ngày đi học thao thao đủ các loại phân phối tới xác suất ông chồng bà vợ mua chung gói bảo hiểm mà có 1 người lên đường sớm thì nhận được cái gì, tính thì tính thôi mà tư tưởng rằng mấy thứ này là gì thế, giúp ích gì được cho xã hội không. Thắc mắc tới ngày ra trường vẫn chưa thực sự hiểu ngành mình đang học có thể làm được những gì.
Cũng may trường bắt học 2 môn ngoài chuyên ngành về giao tiếp con người với khoa học, mình còn thấy hóa ra Đại học cũng dạy mình những thứ thiết thực. Như là cái môn khoa học chọn học về IT & Đời sống chẳng hạn, nửa đầu dạy cho ít code Notepad++, xong bắt làm 1 cái website đơn giản, mình nhìn ngay ra được rằng ờ mình đang học vỡ lòng thì sản phẩm mình tạo ra nó được vậy thôi, học cao siêu hơn thì thứ mình làm ra sẽ là những trang web đẹp lộng lẫy có ích cho nhiều người cần tới nó.
Chắc vì vậy nên mình thấy mình thuộc tuýp học hành “thực dụng”, phải hiểu cái mình học sẽ dùng vào việc gì mới có hứng thú để học tốt được.
Như ngày đó học tính mấy cái xác suất sống chết để dựng lại cái bảng mort của nước Anh, cảm thấy vô bổ vãi chưởng. Đang sống ở Úc, người thì Việt Nam, nước Anh ảnh hưởng gì tới tôi mà phải học. Vậy mà giờ đây, ngày ngày vẫn lôi văn mẫu của cố nhân ra giải đắp thắc mắc cho quý vị gần xa rằng hệ số quyền lợi abc phụ thuộc vào hằng hà sa số tỉ lệ sống khỏe mạnh của quý vị và tỉ lệ này thay đổi theo ngần này thứ. Rằng số 1 nó đánh trên đầu số tuổi hay trên đầu số năm là 2 thứ hoàn toàn khác nhau, để cho chữ A đứng yên hay gạch thêm cái thanh trên đầu nó cũng rất ảnh hưởng. Ảnh hưởng vào ngay tài chính của những người rất gần gũi xung quanh giống như gia đình mình, những người đã tin tưởng mua 1 sản phẩm nhân văn để bảo vệ và chi trả cho những lúc không may nhất của đời người.
Vậy thực ra học có thừa không. Chắc là không rồi đó. Có thể chưa thấy nó liên quan gì tới cuộc sống của mình, nhưng vài năm sau đó, như cái cách mình đang nhìn lại ACST255 và 355 mấy năm trước, có lẽ các thầy cô và sách vở đã không dạy cái gì là thừa cả.
Ok, vậy là regression có và sẽ mài ra ăn được hen! Đi học bài tiếp vậy : )))

Sunday, 14 January 2018

Actuarial Studies - Lối rẽ định cư cho khối ngành Kinh tế tại Úc

Với số điểm định cư ngành Kế toán (Accounting) đang ngày một tăng cao, bạn trăn trở không biết còn ngành nào về Kinh tế kinh doanh định cư “dễ thở” hơn để mình theo học.
Hãy thử tìm hiểu về ACTUARIAL – ngành học kết hợp giữa Kinh tế và Toán, rất có thể là 1 lựa chọn bạn đang tìm kiếm đấy!

** Actuarial là gì?
Actuarial Studies/Actuarial Science, hay Định phí (bảo hiểm), là ngành học sử dụng các phương pháp Toán và thống kê để đánh giá rủi ro trong lĩnh vực bảo hiểm, tài chính, hay các lĩnh vực khác (Wikipedia).
Actuary – những chuyên gia Định phí thường làm việc trong các công ty bảo hiểm nhân thọ (bảo hiểm con người, sức khỏe, tai nạn, v.v.) và phi nhân thọ (bảo hiểm xe, nhà cửa, cháy nổ, v.v.), ngân hàng, quỹ đầu tư, hay cả những lĩnh vực tưởng chừng không liên quan như Y tế, Quân đội.
Một ví dụ về công việc của Actuary, dựa vào số liệu về độ tuổi lái xe, thông tin tai nạn, lịch sử lái xe của từng nhóm tuổi, từng giới tính, họ chính là người tính ra mức phí bảo hiểm bạn phải đóng khi mua bảo hiểm cho ô tô của mình.

** Triển vọng về nghề Actuary?
Tại Mỹ, Actuary đứng trong top 10 ngành tốt nhất dựa trên 4 yếu tố: môi trường làm việc, lương thưởng, triển vọng nghề và áp lực.
Tại Úc, theo PayScale, mức lương trung bình của Actuary dao động ở $99,000/năm. 1 sinh viên ngành Actuarial Studies mới tốt nghiệp có mức lương khởi điểm khoảng $55,000/năm.
Tại Việt Nam, Actuarial là 1 ngành còn mới mẻ, chưa có trường Đại học đào tạo nên số lượng Actuary còn ít, nhất là khối ngành bảo hiểm phi nhân thọ. Các bạn du học ngành Actuarial khi về nước đều rất dễ dàng kiếm việc.

** Chương trình học Actuary?
Để được công nhận là Actuary (qualified), bạn cần vượt qua các kì thi của 1 hiệp hội Định phí được công nhận, như hội Định phí Úc (Actuaries Institute).
Chỉ có 7 trường Đại học ở Úc đào tạo ngành này. Sau khi học xong bằng Cử nhân/Thạc sĩ và vượt qua yêu cầu về điểm số với những môn học Định phí, bạn sẽ được exemption (miễn giảm) từ hiệp hội.

Có 3 phần thi để trở thành 1 qualified Actuary của hiệp hội Úc:

- Phần 1 tương đương với bằng Cử nhân Định phí 3 năm (Bachelor of Actuarial Studies), bao gồm 8 môn Core Techniques. Chương trình học Cử nhân trong trường Đại học đặt nặng vào Toán và Xác suất thống kê trong 1 năm rưỡi đầu tiên, sau đó bạn sẽ áp dụng những kiến thức này để áp dụng vào những môn chuyên ngành: bảo hiểm, đầu tư, tài chính sau đó. Với những môn quan trọng là nền tảng cho ngành học sẽ có những yêu cầu về điểm để đảm bảo bạn có thể học tiếp, nếu bạn không đủ điểm sẽ phải học lại môn đó hoặc chuyển ngành.
Ví dụ tại Đại học Macquarie, môn Thống kê kì 1 năm 1 các bạn học Actuarial cần đạt Credit (65+) để có thể đăng kí học tiếp môn Xác suất cho năm 2.

- Phần 2 của kì thi Actuarial bạn có thể học trong trường Đại học thông qua việc học 2 bằng Cử nhân – double degrees (Cử nhân Định phí và Tài chính, Định phí và Khoa học, v.v.) hoặc học Thạc sĩ.

- Phần 3 dự thi kì thi bên ngoài với hiệp hội Định phí.

** Cơ hội định cư
Actuary nằm trong danh sách ưu tiên định cư. Do đặc thù ngành học khó nên số lượng tốt nghiệp ngành này ít hơn so với các ngành Kinh tế khác (khoảng 50-70 bạn tốt nghiệp cả Cử nhân và Thạc sĩ, x 7 trường trên toàn quốc), trong đó chỉ tiêu định cư của Bộ Di trú cho ngành này hàng năm rơi vào khoảng 1,000, nên bạn sẽ có ít cạnh tranh hơn, nhân cao cơ hội định cư.

Ảnh: Internet

Thursday, 1 September 2016

MECO211 - Exercise 2 - The peace

Exercise 2: Describe a piece of music or recording


You know your friend has expressed his music talent in high school, but maybe not to the extent of composing a song. Or maybe you just don’t believe in your luck of getting to know such a talent.

‘Lullaby’ is Lucas’s  composition for his final assessment at university. It’s not the first time he has written something, but this song has gone out of an assignment submission to become something bigger, like having published by few local press, or even used in a musical play.

Lullaby songs everywhere mostly don’t use heavy metal music material and this particular ‘Lullaby’ is of no exception. The composer always has this ambition of bringing his country’s music style to the world and in this song, he features a combination of traditional Scottish and Vietnamese lullabies. Just for 7 minutes, the song evokes a stream of memories, of the moments when you were sleeping tight in your mother’s arms. And when she started singing, luring you to sleep, you felt as if nothing can compare to a minute of staying besides her.

Inspired by millions of stories of children in his country back in the war time, who was born without men’s presence at home, Lucas’s song is centred around this theme. The lyrics is about the hope of a mother to her new son. With the country is still being in the war, she hopes her son will grow up safely and be free from grief and nightmares. After all, she wants him to remember the people who have sacrificed their lives for him to live without gunfire.

Songs about motherhood will always easily capture your attention and it is 100 times better when your favourite type of topic is made into a song by your friend. 

 

MECO211 - Excercise 1: The privilege

This semester I am taking a totally different unit called Music and Arts Journalism - MECO211. One of the assessments is to write 200-word piece of description about something related to Arts almost every week so I stick my pieces on this blog, to see my own progress and for memory.
----------------------------
Exercise 1: Describe a live performance

The first time always makes a special impression. A long lasting one where you were lucky enough to get into one of the symbols of your city.

It was the first time I visited a theatre. A proper, formal theatre located at the best location, in the middle of the city, where a range of diplomatic and important events have always been held there. This city has gone through diverse vicissitudes and the iconic HANOI OPERA HOUSE is still there, remains stable and unchangeable; undergoes the history with the city and its people.

The venue is considered the luxury and this is why, performers who makes it to this theatre has to be up to a certain status. Not a normal singer. Not an entertainer. And that night, it was the live show of Ms Hong Nhung – one of the 4 legendary Vietnamese divas in the pop area. She took the stage with the opening of her proudest song of all times, ‘Nho ve Ha Noi’ (Remembering Ha Noi). The performance started with an excerpt of her first recording of the song, delineated the old Ha Noi in the 80s in black and white background with people pedalling the streets in peace. This scene reverberated a lot of memories for audience living in that era. The crowd sat in silent, listened to the lyrics, reminisced the past. Then the curtain moved up… Spotlight focused on the star of the night, in her white long dress, sang the chorus of the song passionately as she always does. The mezzo soprano voice, accompanied with the opera-orientated structure of the theatre, echoed to the mind of everyone, both people on the lower and upper floors, people on stage and backstage. 

And at that time, I feel a sense of belonging, of something that is truly inside me that defines who I am. I am Hanoi-ian and this city is part of me, no matter where I go to.

Wednesday, 25 May 2016

When there’s more to a surprise

1.We were just classmates in first year. We recognised our faces and heard of each other’s names. I think so, at least from my part. I knew how to spell her name though, since she was mentioned in the lecture for asking Shauna Ferris (ACST152) to hold off the deadline for the quiz.
I was famous for remembering the small details. Some people were amazed about my memory for little things and I hope they did not get annoyed of me being dodgy about their personal life. But I don’t think I remember the first time me and her actually made a conversation. Maybe from last year. She messaged me to ask about STAT272 assignment, or I asked her first, the order doesn’t really matter. I guess that’s the beauty of doing this ACST (Actuarial Studies) degree and being ACST student. When you stuck with assignments, your shyness is stressed to the limit that you are going to spam whoever you recognise doing the same unit and ask for help. And more often, just a direct “Show me your assignment please” sentence than a formal expression “Can you please help me with this question?”. No one neither gets offend nor upsets about it. People are just being so helpful and supportive of each other. My favourite description of my course is: “Not sure if it’s individual assignment or just group assignment submitted individually and in different handwriting”.
We are just average students in the cohort. Or even below-average. She is better at theoretical-based unit than me, and I, somehow, has been trusted as her ‘junior’ source of explanations when it comes to mathematical derivations. It is a good complement. The academic atmosphere has always been positive and healthy. When we both struggle, we turn to all the legend boys and girls of the cohort for help.
Our relationship has started with cooperation on assignments. Then the growing amount of academic studies has also witnessed the growth of our friendship, breaking out the circle of just a friend for assignments. I started to message her more, from how bad my day has been to how much I pay attention to different reality shows. My positivity has enlightened people, so more often, I play a psychologist role, especially after the test. Sometimes she played it too. She started to educate me on English music and Aussie humour and famous celebrities. Surely after watching those videos she sent, my knowledge of Western culture will be boosted to the next level.
Today she asked me to go to uni early for a surprise. Coming to uni on time always seems an impossible task to me, let alone being early. Of course if it’s for exam, I never be late. To be honest, the word ‘surprise’ didn’t signal anything in my head at all, even though I know she had given me clear signal well beforehand. And much to my surprise, which she successfully did, I got a present. Full of candies, all flavours of chocolate. “It’s good for you brain” – her direct quote, given that we are about to enter the scariest period – Finals.
I always get a bit emotional when someone gives me a present. You can tell by now, this entry is produced because of the candies I received today. But it’s more to just the lollies pops. It’s the thoughts and the love of a giver and the appreciation and cherishing of a receiver. So thank you my dear, you have made my day too :xxx

2. And that’s the group of high school friends who even though you don’t see them every day anymore, they are probably the only ones who know how well you have been, without you mumbling a word.
I have this group of 3 friends whom I have grown so close with during these 4 years. Like my real sisters. I lived with one of them right after I turned 18 and was able to move out of homestay. The 3 months were full of memories. She is the most cheerful person who always makes me smile. Another stays in my home whenever she has to go to the Capital for formal legal-related procedures. We choose the same paths and share the common perspectives of life, that's why we can talk for hours. She is the nerdiest (we can call her like this, no offence) among us and is the one who holds the record of sharing my bed most often. And the last person is the girl that I am most worried but most doted on, for a lot of reasons.
So they know I have been unusual during this week, by the look of my Facebook wall. And they started, silently, one by one, fired me indirect messages that they are observing my weirdness.
The first girl confessed she changed her profile picture and deliberately tagged 1 person among us 4 into our pictures together. She knew I would have definitely left her the angriest comment ever for not including 4 people’s name in the post. And in fact, I was about to. It was just because I saw this post on my way walking to the bus stop so I couldn’t type properly and forgot about it, they have noticed my first sign of abnormality. So after few days of not seeing me actively using Facebook, today, the cheerful girl just set my name in our messenger chat window to “dearest Huong”. It may be a random action out of curiosity to explore the new version of Messenger, but the fact that she chose me to conduct the exploration has said it all. We only chatted for 3 minutes, and again, without me complaining a word, she knows I have been busy with my studies these weeks.

Having friends who understand you is the best possession for one to carry and survive life. Being able to know and to be close with you guys have always been remarkable with no precise words can describe. Your presence or absence are just going to make our heart grow fonder, every day. And you all will always stay in my heart, forever.




Tuesday, 3 May 2016

Restaurant Review: DISTRICT 1 - Macquarie Centre

Ho Chi Minh City, not Saigon, this place has captured my attention interestingly…

Since my first year in Sydney, I have made a statement: “Every 15 minutes you will hear someone speaks Viet”. I don’t think it is any kind of exaggeration even back then, and now, things are just going to prove it right. 

There have been 3 Vietnamese restaurants opened in Macquarie Centre over the past years and this number is definitely getting bigger, given that there’s a saying among the students in MQ: “You see Chinese in Accounting, you see Viet in Applied Finance”.

This new restaurant has been so far the best in the centre where I can have the authentic taste of my country cuisine, surrounded by a bunch of lanterns on the ceiling and images of the land and food on the wall reflectively. The menu is short and the food isn’t as diverse as you expect to see in a normal Viet restaurant, but all the necessary and typical dishes are there. And they look nice and fine and more important, they taste great, or at least better than the fusion restaurant which shares the same floor. The existence of this new place means saying goodbye to negotiation for a bowl of ‘proper’ Pho whenever I am heading to the City or Marrickville or Bankstown with friends (even though there’s no real taste of Pho overseas, in my opinion).

So here it is, another name on my list in Macq Centre, good taste and affordable – 10% off for MQ students! Hooray! Say yes!

(Sydney 03/05/2016)


Wednesday, 7 October 2015

Cuộc trò chuyện hàng tuần giữa bé Hương và người quản lý học sinh ở trường (2014)

Mãi mà chẳng thoát được kiếp "tình si" 
Một tuần hai lần, gặp hoài không chán
Kanchan, cháu biết cô cũng ngán lắm
Nhưng là luật nên mình đành phải theo.

Ngày nào gặp, cũng chỉ bấy nhiêu chuyện:
"Tuần vừa rồi, cháu học hành thế nào?"
Cháu đáp rằng: "Thưa cô, cháu vẫn sống
Vẫn chưa trượt, nên cháu vẫn cười tươi."

Với cái lũ, mặt chỉ cắm vào sách
Xong được bài là cháu mừng hết trơn
Nhảy khắp phòng, trẻ con nó mất ngủ
Sáng nó dạy, nó hỏi chị làm sao.

Cô lại hỏi: Nhà ở như thế nào?
Vẫn bất tiện, tàu xe ngày vài chuyến
Muốn chuyển lắm cơ mà không chuyển được
Chẳng nỡ rời, "chim hót ve sầu ca".

Cô chú tốt, chăm sóc cháu nhiệt tình
Ngày ba bữa, ăn xong, học, rồi ngủ
Chỉ có điều, hôm nào cô lười nấu
Cháu lại "được", ăn cá lẫn với rau.

Cô hỏi tiếp, ở nhà mẹ có khỏe?
Bà ra răng, và chị cháu thế nào?
Cháu thưa rằng: "Cả nhà cháu vẫn khỏe.
Tuần hai lần, cháu gọi về hỏi thăm".

Nửa tiếng gặp, câu chuyện chỉ có vậy
Thế mà cũng qua được cả một kì
Thôi chỉ còn có được ba tháng nữa
Hoàn thành xong, cô cháu lại được cười. 

(05/06/2014)

Cảm hứng

Luôn phải xê dịch để tìm cảm hứng mới...
Chả thế mà cả năm chuyển đến 3 cái nhà, mất 3 cái ô, và 3 cái thẻ xe buýt.
Thống kê với bảo hiểm suốt ngày nên đầu năm phải đăng kí ngay 1 môn Châu Á, học để thay đổi không khí.
Cũng hay viết lằng nhằng trên facebook nhưng chả bao giờ nghĩ sẽ viết blog đàng hoàng. Giờ môn máy tính tự dưng đẻ ra cái trò bắt học sinh phải dùng blog, đã viết, và thấy khá thú vị.
Năm ngoái hừng hực đầy khí thế đi dạy thêm. Tại trung tâm, tại gia, tại thư viện, cách nhà 15 phút, 1 tiếng đi tàu, em đều nhận hết. Chán dạy thì đi chấm bài.
Hôm nay trung tâm đổi địa điểm mới. Tương đối hào hứng vì hơn năm giời ngồi mãi 1 chỗ phát chán. Sắp tu thành 'thánh soi chấm phẩy' và 'thánh soi cộng trừ' thì hôm nay chị lại bảo từ giờ em đảm nhiệm thêm việc hướng dẫn lũ trẻ con lớn làm toán. Tiếp tục tìm thấy 1 niềm hứng khởi mới trong công việc tương đối đơn điệu này.
Vì mỗi ngày luôn là NHƯ CHƯA BẮT ĐẦU!