Showing posts with label Hồng Nhung. Show all posts
Showing posts with label Hồng Nhung. Show all posts

Tuesday, 19 December 2017

Hồng Nhung - "Phố à phố ơi"

“Ai nghe qua giọng tôi thôi, cũng nói người Hà Nội cũ
Thấp thoáng một dáng đứng, thân như là hàng xóm lâu năm”…

Lấy ý tứ “đã quen bước chân giọng nói” của nhạc sĩ Hoàng Hiệp trong “Nhớ về Hà Nội”, nàng Bống đã mở đầu album của mình với 2 câu hát như thế. Chỉ cần nghe 2 câu này đã biết album hay rồi 😊 Với những album, ca khúc về Hà Nội, mình luôn dễ tính như vậy.

Phải mất gần 6 năm cô Bống mới hoàn thành được album “Phố à phố ơi” – 1 album về Hà Nội “nay”, được hát bởi người Hà Nội “xưa”. Tuy nhiên cái “xưa” và “nay” trong album không bị chọi nhau, không so le nhau, trái lại lại đồng hành, hòa hợp với nhau tạo nên 1 tổng thể đầy đặn, căng tràn cảm xúc. Nhung cứ thủ thỉ, khe khẽ kể chuyện về Hà Nội “xưa” với những kỉ niệm thời niên thiếu bên căn nhà nhỏ, bên gốc nhãn già, mùa đông lạnh cắt da, cánh cửa cũ phai sơn; những nhớ nhung xa cách để rồi thèm được “về với đông như lúc xưa”. Chuyện cũ chuyện mới cứ đan xen nhau, kéo ta về những kỉ niệm rồi lại quay về với hiện thực “Hà Nội giờ nắng khan chói chang, khói bụi mờ”, “dự án cơi nới”, “nhà cao 6 tầng”. Nhưng không vì thế người Hà Nội hay những ai trót yêu thành phố này cảm thấy khó chịu với nó, chúng tôi vẫn có những giấc mơ bay và tự hào hát “quê hương cho tôi trái tim để yêu”.

Trong “Phố à phố ơi” của cô Bống có rất nhiều hình ảnh thuộc về thế hệ bố mẹ nhưng mình hoàn toàn cảm nhận được cả câu chuyện của thế hệ mình trong ấy. Nếu Hà Nội của bố mẹ là “cành đa đỏ búp”, “hoàng lan vàng lá”, chơi khăng, chơi bi bên gốc bàng trưa hè thì mình cũng mộng mơ với cây hoa giấy trước nhà, cũng nhảy dây, đá cầu dưới tán cây bàng, cây muỗm sân trường. Hà Nội của thế hệ trước là “tàu điện leng keng vội vã” thì thế hệ sau có “phố cổ hàng rong”, có “chợ đêm người đứng trông”, nhộn nhịp, náo nhiệt. Nhưng chúng tôi đều có chung kỉ niệm về những mùa đông “nghe thoáng trên bờ đê” đã thấy gió mùa về, về những buổi sáng đi học tờ mờ “sương giăng hồ Tây trắng”, về những lúc được bà vòng tay âu yếm, được nghe cha kể chuyện Hà Nội xưa. Với riêng mình còn là kỉ niệm những đêm cuối trước khi bay, trong đầu vô thức bật lên câu hát “Phố nhỏ ơi ngủ đi nhé, sớm mai tôi đi xa rồi”, lúc trên đường từ nhà ra sân bay cũng tự hỏi “Phố ơi có nhớ tôi không?”. Hay những đêm ở bên này mãi mới ngủ, nhìn ra cửa sổ thấy trăng sáng lại mong bình yên như câu hát: “Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhòa trên mái. Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà.” Hà Nội luôn lãng mạn, luôn gây nhớ nhung cho những người thuộc về nó.

Nói về album, mình có mong chờ được nghe những bài hát mới hơn về Hà Nội trong CD này. Gần 70% album là bài hát cũ, có bài mình đã từng nghe ít nhất 1 lần cho tới vài bài thuộc không sai 1 chữ để biết ca sĩ có thay đổi gì về lời. Âm nhạc bên cạnh những bài hát “nhạc kịch” thì một phần lớn âm nhạc làm mình nhớ tới Bài hát Việt tầm năm 06 07 tại tác giả các ca khúc toàn những người trưởng thành từ chương trình này. Nhưng phần cảm xúc là thứ quan trọng nhất để khán giả quên hết đi sự cũ mới của tác phẩm, và ở album này mình thấy cô Bống kể chuyện quá hay. Và đương nhiên, với mình, Hồng Nhung vẫn là người hát hay nhất về Hà Nội. Album này mình thích nhất bài “Phố à phố ơi” của Lưu Hà An, ấn tượng với “Thư Hà Nội” của Nguyễn Vĩnh Tiến (lâu rồi không được nghe ca khúc nào có chất liệu dân gian Bắc bộ như kiểu “Bà tôi đưa tôi ra đầu làng…”), và ám ảnh nhất bài “Cây vĩ cầm” của Lê Yến Hoa. Sau bản thu của Thùy Chi trong đĩa của báo 2! Hoa học trò ngày xưa, đây là lần thứ hai mình nghe “Cây vĩ cầm” xúc động như vậy.

Diva vẫn bị tiếng “chửa lâu khó đẻ” về chuyện sản phẩm âm nhạc, nhưng thật ra một khi họ đã ra sản phẩm thì toàn những thứ đáng nghe. Còn mợ Lam mợ Linh, ra nốt đĩa nhạc đỏ với Chat với Mozart 2 đi cho bằng anh bằng chị nào, hóng các mợ tung chiêu lắm!

P/S: nhờ album Hà Nội của cô Bống mà em giờ cũng biết iTunes với Apple Music là cái gì rồi =))) 

Link iTunes: https://itunes.apple.com/us/album/ph%E1%BB%91-%C3%A0-ph%E1%BB%91-%C6%A1i/1326727376


Thursday, 1 September 2016

MECO211 - Excercise 1: The privilege

This semester I am taking a totally different unit called Music and Arts Journalism - MECO211. One of the assessments is to write 200-word piece of description about something related to Arts almost every week so I stick my pieces on this blog, to see my own progress and for memory.
----------------------------
Exercise 1: Describe a live performance

The first time always makes a special impression. A long lasting one where you were lucky enough to get into one of the symbols of your city.

It was the first time I visited a theatre. A proper, formal theatre located at the best location, in the middle of the city, where a range of diplomatic and important events have always been held there. This city has gone through diverse vicissitudes and the iconic HANOI OPERA HOUSE is still there, remains stable and unchangeable; undergoes the history with the city and its people.

The venue is considered the luxury and this is why, performers who makes it to this theatre has to be up to a certain status. Not a normal singer. Not an entertainer. And that night, it was the live show of Ms Hong Nhung – one of the 4 legendary Vietnamese divas in the pop area. She took the stage with the opening of her proudest song of all times, ‘Nho ve Ha Noi’ (Remembering Ha Noi). The performance started with an excerpt of her first recording of the song, delineated the old Ha Noi in the 80s in black and white background with people pedalling the streets in peace. This scene reverberated a lot of memories for audience living in that era. The crowd sat in silent, listened to the lyrics, reminisced the past. Then the curtain moved up… Spotlight focused on the star of the night, in her white long dress, sang the chorus of the song passionately as she always does. The mezzo soprano voice, accompanied with the opera-orientated structure of the theatre, echoed to the mind of everyone, both people on the lower and upper floors, people on stage and backstage. 

And at that time, I feel a sense of belonging, of something that is truly inside me that defines who I am. I am Hanoi-ian and this city is part of me, no matter where I go to.

Thursday, 25 August 2016

Hiệu ứng Diva

Có vẻ như sau chương trình The Master of Symphony, hiệu ứng show nhạc Diva vẫn là 1 đề tài chưa bao giờ nguội. Bằng chứng là các nhà tổ chức nghệ thuật ngoài Bắc quyết tâm tổ chức bằng được 2 shows nhạc Diva: Divas’ Night - Ngày xanh – chương trình tri ân khách hàng cuối năm của VP Bank, và mới nhất có “Gặp gỡ mùa thu” – sân khấu lần đầu tiên chỉ với 4 giọng ca Divas có bán vé cho công chúng.

Bàn về cái show Symphony ‘khai mạc’ cho trào lưu này trước. Nói thẳng ra, nếu không vì sự góp mặt ‘dư thừa’ trên khía cạnh nghệ thuật của Thu Phương trong dàn ca sĩ (dù mặt quảng cáo thì hoàn toàn cần thiết) và nhờ cú ngã ‘thần thánh’ của cô, kèm với 1 câu trả lời người hâm mộ rất kém tinh tế của Trần Thu Hà trên trang mạng châm ngòi cho cuộc cãi vã không hồi kết về danh xưng Diva kéo dài trên báo cả vài tuần sau đó, thì quả là hiệu ứng của chương trình mang lại là gì không biết thật? Dù có dàn ca sĩ đáng mơ ước thế kia, vậy nhưng bố cục chương trình chỉ đơn giản là các mợ xếp hàng lần lượt ra hát như văn công thời xưa, và cứ 2 mợ một hát một bài song ca. Hết!

Mặc dù có cái chưa hoàn thiện, nhưng show Symphony vẫn là hay nhất trong tất cả 3 show Diva. Cũng không muốn phân biệt vùng miền làm gì đâu, nhưng tư duy làm nghệ thuật trong Nam, ở 1 khía cạnh nào đấy, họ vẫn hiện đại hơn ngoài Bắc. Mà cái hiện đại trước tiên là ở thẩm mĩ và sự nhận thức được việc phải đẹp. Có thể thấy ngay, sân khấu Nhà hát Hòa Bình đã cho khán giả thấy (dù chỉ xem qua video) là nó có được đầu tư trang trí ở 1 mức độ nhất định: có lấp lánh cườm sao, ánh sáng chiếu thành vạt thành chùm tôn lên người nghệ sĩ (dù có cái bông hoa đại trông như hoa giả hàng Tàu vẫn cắm ban thờ to lù giữa sân khấu rất 'có duyên'). Thế nên ở show Ngày xanh mới có báo ‘chơi khăm’ các mợ, đặt cái tít bài: “Không có Thu Phương, 4 Diva rủ nhau hát ở sảnh cưới”. Chả là cái show VP Bank Ngày xanh kia vào giờ chót phải chuyển từ sân khấu Trung tâm hội nghị Quốc gia to chà bá về cái sảnh cho thuê đám cưới trong cung Việt Xô, chứ nào đâu được hát bên trong rạp Việt Xô. Còn cái sân khấu “Gặp gỡ mùa thu” hôm rồi cũng vậy, chỉ có cái phông nền hiệu ứng chạy ảnh, ban nhạc, nhóm bè ngồi vật vờ ngay sau ca sĩ, ánh sáng cũng chỉ loang lổ vài màu cơ bản trên nền sân khấu, trông rõ chán!

Về mặt nghệ thuật, đồng ý rằng với các show thế này, khán giả tìm đến là để nghe lại được những bài hát một thời đã làm nên tên tuổi của các mợ. Vì thế, việc “món ăn hâm lại” không thành vấn đề, nhưng “hâm lại” như thế nào thì phải tìm cách phù hợp. Và có lẽ, Hoài Sa là người thành công nhất trong việc “chế biến lại” những “đặc sản” một thời của các mợ. Hay bởi vì là lần đầu tiên được hát chung với chị em, trên 1 sân khấu xứng với đẳng cấp của mình, các mợ đã hát như ‘thần sầu lên đồng’. Chỉ biết là ngày hôm đó, mợ Linh xuất thần với “Trên đỉnh Phù Vân”, mợ Lam, mợ Phương đã bừng lên rất vừa phải với “Ôi quê tôi”, “Bang bang”, mợ Bống tươi mới vừa đủ để không bị người ta nói cô đang ‘bán mai’ với “Cho em một ngày”, còn mợ Hà hát “Phố nghèo” và các phần bè trong các tiết mục hát chung đều vô cùng cảm xúc.

Còn đâu 2 shows sau đó, ngoài liên khúc Hà Nội mở màn show Ngày xanh hay tuyệt vời, còn lại gì cho người ta nhớ? Vẫn là những bài hát ấy, bản phối có khi không hay bằng, các mợ lại dính phải hôm đau ốm. Thế là hát hò như ….!! Chưa kể hát sai lời, đảo lời tùm lum, đãng trí vào nhạc nhanh vài chỗ, nếu nghe tinh các bài hát tốp ca trong cả 3 chương trình đều lộ ra có chỗ 4 mợ hát không khớp lời với nhau. Phải người thuộc những bài hát ấy, mà toàn bài cũ nhé, không ít người không thuộc đâu, nghe tụt cảm hứng dễ sợ!! Còn trang phục diễn :-www. Mợ Linh dù có yêu anh Đỗ Mạnh Cường vô cùng thì cũng phải chọn cái váy nào hợp hợp một tí chứ lại! Còn mợ Hà thì vẫn luôn cần 1 stylist thực sự có tâm!

Mỗi mợ Diva đều là những màu sắc riêng rất khác biệt. Như chị tôi nói, nhìn 4 cô hôm ấy trên sân khấu, mỗi cô mặc 1 màu, lại còn hát bài Sắc màu, sao mà nó trùng hợp với bài hát thế! Mà 4 màu đặc trưng thế này, cần lắm 1 người họa sĩ tài ba trên cả trình 4 cô để hòa hợp nó tạo nên 1 bức tranh tuyệt đẹp. Vietvision, VP Bank hay Media Max dù đã rất cố gắng, nhưng chưa thể mang đến cho khán giả 1 tổng thể chương trình tương xứng với tầm vóc và sức ảnh hưởng của 4 mợ. Nói theo ngôn ngữ của thanh niên bây giờ, khá là ‘đắng lòng’ khi khán giả sau đêm Gặp gỡ mùa thu nhận xét: “Ừ chương trình xem cũng được à con. Giải trí vui vui!!”




Tuesday, 12 April 2016

Đêm nằm mơ phố - đã đủ xa để đủ nhớ?

Giữa trưa... đã nghĩ về đêm. Những giấc mơ về phố luôn bất thình lình và một mình như vậy!
Lần đầu tiên mình nghe "Đêm nằm mơ phố" là video của Nghi Văn phát trên VTV Bài hát tôi yêu. Mình vẫn nhớ hình ảnh trong video clip rất thơ mộng đúng chất Hà Nội: những mái nhà phố cổ rong rêu, hình ảnh bác xích lô cần mẫn đạp xe, cây bàng mùa đông vương vấn vài chiếc lá úa màu v.v. như trong tranh Bùi Xuân Phái. Đặc biệt là có hình ảnh cô gái chơ vơ, lạc lõng, cô đơn một mình bên chiếc đèn dầu xuyên suốt video khá ấn tượng.
Về riêng bài hát này thì khỏi phải bàn vì giai điệu, lời ca đều đã hay sẵn rồi. Với người nghe là người có nhiều kỉ niệm với Hà Nội thì lại càng không phải nói vì họ sẽ cảm nhận và hiểu được hết những hình ảnh và cảm xúc của tác giả gửi gắm. Nếu Thùy Chi, Nghi Văn hát với phong thái của người trẻ với nỗi buồn mênh mang; thì Hồng Nhung lại đầy nội lực với phong thái, kĩ thuật của một Diva, dù buồn nhưng ta vẫn thấy hi vọng. Còn nghe Thu Phương hát thì đầy khắc khoải, da diết của một người muốn quên đi nỗi đau nhưng không thể. Kí ức cứ ở đấy, thỉnh thoảng lại hiện ra làm con người ta quặn thắt tới nhói lòng.
Hà Nội của Nghi Văn, Thùy Chi đẹp nhẹ nhàng, buồn nhưng thơ mộng trong con mắt của những cô gái mới lớn. Hà Nội của Hồng Nhung, hay cả Thu Phương, đều là kí ức của những con người lớn lên ở mảnh đất ấy giai đoạn thời bao cấp. Họ hát về Hà Nội để nhớ về những kỉ niệm của cái thời thiếu ăn khốn khó, về mảnh đất đã cho họ tuổi thơ, tình yêu và sự nghiệp. Có khác chăng, Hồng Nhung phát âm tròn vành rõ chữ và hào sảng hơn (vì cô hát với dàn nhạc giao hưởng); còn ở Thu Phương, Hà Nội là kí ức, là hoài niệm, là một góc rất đẹp và rất buồn đã qua trong cuộc sống của người đàn bà từng trải.
Đây không phải bản live "Đêm nằm mơ phố" mình thích nhất về mặt âm nhạc. Nhưng là bản live 'ám ảnh' nhất vì tâm sự của cả người nhạc sĩ và ca sĩ. Và khi biết câu chuyện đằng sau bài hát ấy thì ta cũng thấy, để có thể bình tĩnh hát và chơi đàn vài phút ngắn ngủi như vậy, 2 người họ có lẽ đã trải qua và đánh đổi quá nhiều để được vỡ òa trong khoảnh khắc ấy - khoảnh khắc họ được trở về là mình nhất, với sân khấu, với khán giả, với những người thương yêu và luôn chờ đợi họ.
"Đêm đêm nằm mơ phố
Trăng rồi nhòa trên mái
Đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà"



Friday, 25 March 2016

Live show "Bống à bống ơi, Phố à phố ơi" - Hồng Nhung

Khi người Hà Nội được trở về với Hà Nội...
Lần đầu tiên được đi nghe live diva hát, sướng điên người. Cả chính chủ và khách mời chắc chắn đã hát rất tình cảm và hết mình. Và đương nhiên, có lí do để ta chọn đi xem Hồng Nhung (dù không là fan ruột của nàng) thay vì chương trình khác, và đêm qua ta đã không thất vọng khi những bài hát về Hà Nội vẫn chiếm trọn hồn ta. "Nhớ về Hà Nội", hay "Nhớ mùa thu Hà Nội", ta có thể nghe rất nhiều ca sĩ khác hát, nhưng tóm lại vẫn phải trả về cô Bống. "Vẫn hát lời tình yêu", "Cho em một ngày", đố ai hát được dễ thương như cô ấy.
Chương trình nào cũng có sạn, và đêm qua không phải em không soi ra. Nàng Bống hoa hậu thân thiện suốt cả chương trình thì đến cuối nàng quăng một phát bó hoa của khán giả lên cái bục loa chẳng hạn, hay hát "Nhớ về Hà Nội" mà mặc cái váy ngắn đến đầu gối là không được rồi.
Đại loại thế, đã thỏa ước nguyện được nghe 2 divas hát sống. Đợi nốt nàng Phương mang "Mùa thu của Phương" sang Xi-ní nữa là thỏa mãn nhể.

(HN 05/12/2015)


Tuesday, 24 November 2015

THE MASTER OF SYMPHONY - Khi đẳng cấp hội tụ

Lâu lắm rồi nhạc Việt mới có 1 chương trình chất lượng như vậy. 5 ca sĩ, 5 danh ca có tầm ảnh hưởng lớn nhất tới nhạc nhẹ Việt Nam thế hệ đầu: Thanh Lam, Hồng Nhung, Thu Phương, Mỹ Linh, Trần Thu Hà. Nói theo ngôn ngữ dân dã thì là: Đừng có đùa với các mợ “lại gạo”. Trẻ trung, tươi mới, các cô cậu thanh niên 20 hẵng cứ phải xách dép chạy theo còn mướt.

** Liên khúc Hoa mở màn: https://www.youtube.com/watch?v=iwSgh7dHqSA
** Đánh thức tầm xuân: https://www.youtube.com/watch?v=xKHGLijgDCs

Trần đời không có cái gì vững mà 5 chân cả. 4 cái đỉnh thì vẫn mãi là 4 cái đỉnh. Vậy nên hãy cứ nhìn nhận đơn giản, đây là sự gặp gỡ, hội tụ của 5 người bạn cùng thời. Đừng thắc mắc tại sao không phải là ca sĩ này, ca sĩ kia. Cũng phải có lí do tại sao nhà sản xuất đặt tên chương trình là THE MASTER OF SYMPHONY (tạm dịch là Bậc thầy của giao hưởng) mà không đả động 1 chữ nào về những danh xưng. Vì về cơ bản, một bài hát, giọng hát "hay" ở nhiều thời điểm vẫn được khán giả đón nhận hơn là một bài hát, giọng hát "tốt". Ca sĩ được "chọn mặt gửi vàng" cũng đều là những vị có gang có thép trong nghề. Danh hiệu để làm gì khi mà có khối khán giả (đến giờ này) vẫn tuyên bố thẳng thừng rằng, bật vô tuyến mà thấy cô này là tôi chuyển kênh ngay; chuyên gia phá hoại ca khúc; hay cô này dạo này hát hò kiểu gì mà mồm mở cứ như luyện thanh opera, trông chán chết! Xét cho cùng các “Đi-ra”, “Đi-vô”, hay ông hoàng, bà chúa nhà mình, đã có ai thực sự vươn ra được cái “ao làng” Đông Nam Á, chứ chưa muốn nói là tạo ra được trào lưu thế giới. Cũng may là các đương sự nhà ta đều biết địch biết ta, họ chưa bao giờ vỗ ngực tự nhận những danh xưng đó, hoặc ngúng nguẩy đùn đẩy cho người này người kia.

“Người xinh trong mắt kẻ si tình”. Yêu ai sẽ gọi họ là Diva của lòng mình.

4 cái đỉnh vẫn luôn có 1 cái đỉnh sáng nhất. Khi 5 người họ hội tụ, ta vẫn cảm nhận một phần nhỉnh nào đó. Và phần nhỉnh đó xứng đáng dành tặng cho Diva của các Diva - NSƯT Thanh Lam. Giọng hát vẫn vang rền như thuở đôi mươi. Trình diễn lúc nào cũng rực lửa, bùng cháy, làm ta băn khoăn không biết nguồn năng lượng ấy ở đâu. Mẹ đã từng một lần chia sẻ: "Thanh Lam mà không rên ư ử thì cô ấy là nhất". Chính xác luôn, khi cô ấy "thăng" có kiểm soát, sẽ chẳng có ai hát "Hoa sữa", "Giọt nắng bên thềm" hay hơn Thanh Lam. Người đàn bà ấy cũng đã kiềm chế (dù chắc phải vất vả lắm) để phối hợp đầy tinh tế, nâng đỡ đồng nghiệp của mình trong các phần song ca. Hãy nghe "Vẫn hát lời tình yêu" (Thanh Lam - Hồng Nhung) và "Mây" (Thanh Lam - Trần Thu Hà) thì rõ. Và các cô ấy lại để lại một khoảng trống không thể khỏa lấp trong lòng khán giả rằng, biết bao giờ chúng tôi mới lại được nghe những phần song ca đẳng cấp như thế này nữa?

** Giọt nắng bên thềm: https://www.youtube.com/watch?v=sCHC01NXUgQ
** Ôi quê tôi: https://www.youtube.com/watch?v=MTNQYjBm4CE
** Vẫn hát lời tình yêu: https://www.youtube.com/watch?v=Ozrc0saIS4k
** Mây: https://www.youtube.com/watch?v=I0I7W7OKnqg

Hồng Nhung - vẫn cứ mãi là Bống à, Bống ơi. Luôn ngưỡng mộ cái duyên của nàng ấy trên sân khấu và trong các bài phỏng vấn. Nhiều người thấy Hồng Nhung "cưa sừng làm nghé", điệu từ bề ngoài đến cả cách hát. Nhưng điệu thì sao! Khán giả đã cười, một nụ cười rất mãn nguyện khi nghe cô ấy cười nấc lên hát Cho em một ngày, bên cạnh tiếng đàn guitar dào dạt của nghệ sĩ Dũng Đà Lạt. Hơn 40 tuổi, Hồng Nhung mộc mạc y xì như thuở ban đầu, không ồn ào và trong vắt. Và đương nhiên, "Cho em một ngày", đố ai hát được dễ thương như cô ấy!

** Cho em một ngày: https://www.youtube.com/watch?v=Vqm4q0jhzlE
** Đóa hoa vô thường: https://www.youtube.com/watch?v=d-G94xr40U0

Mỹ Linh - lý trí và tròn trịa, nên có lẽ bởi vậy, cô ấy có hạnh phúc viên mãn nhất trong tất cả. Vốn không phải là fan ruột của nàng, chỉ là những "Trưa vắng", "Hương ngọc lan", một dạo nghe thấy đỡ nhức đầu hơn mấy bài xìteen nên nghe và có cảm tình thôi. Nhưng phải nói là giọng Mỹ Linh đẹp, đẹp vô cùng đẹp, nghe cô ấy hát Hương ngọc lan trong đoạn mở đầu mà tưởng có thể vỡ loa bất cứ lúc nào. Và với "Trên đỉnh Phù Vân", ta đã biết thể loại này là chống chỉ định nghe buổi đêm, thế mà lại dại dột đêm khuya để nàng ấy ám ảnh vào giấc ngủ: "Mênh mênh mang mang Phù Vân Yên Tử. Vi vi vu vu Trúc Lâm Thiền Tự..." Phải nói là rụng rời, và thế là lại thao thức... chỉ vì nàng ấy đã dọa ma xuất thần!

** Trên đỉnh Phù Vân: https://www.youtube.com/watch?v=5hbbdnm712Q 

Riêng Trần Thu Hà, vì hát nhạc film cho 2 bộ film truyền hình mình mê mệt một thuở là Phía trước là bầu trời (bài Lời chưa nói) và Của để dành (bài Lời ru cho con) nên nhớ, chứ chưa bao giờ thích, không nghe và không theo dõi. Nói về Trần Thu Hà thì quan điểm từ trước đến nay không đổi là, luôn chỉ được đường tiếng. Nhưng cái giới văn nghệ sĩ là thế, xấu đẹp đôi khi không quan trọng bằng cá tính lạ. Nàng ấy biến hóa, sáng tạo, hát cái gì cũng ổn, nhưng khổ là chưa bao giờ cảm được nàng. Ấn tượng đêm diễn với nàng có lẽ nhiều hơn ở phần bè, khi khán giả mù nhạc như mình còn nghe ra nàng bè cao hầu hết các bài. Hát bè còn khó hơn hát chính, nhất lại toàn giọng khủng thế kia, nên rất khâm phục kỹ thuật và con đường âm nhạc cô ấy theo đuổi.

** Sắc màu: https://www.youtube.com/watch?v=GHOUq_sZG8I
** Phố nghèo: https://www.youtube.com/watch?v=0xAvCvmZVPo
** Tình ca: https://www.youtube.com/watch?v=UKW1EnvT00o

Thu Phương - người duy nhất không là Diva. Nói về nàng thì khó lòng công tâm lắm, khi mà nàng đã chiếm trọn tâm hồn âm nhạc của những đứa hay nhớ nhung như mình. "Chưa bao giờ", đúng như cái tên của nó, mỗi lần nghe lại 'hồn siêu phách lạc' như bài hát mới toanh. Phương lặp đi lặp lại câu chuyện của những được mất, của sự ra đi để trở về, của mối duyên trong đời sống. Đặc biệt đối với những người "đã rất xa để đủ nhớ", họ luôn nhạy cảm với những gì thuộc về quá khứ, về hai tiếng "ngày xưa". Vậy nên khi được kích động để họ nói về cái dây thần kinh "đơ" đó, đừng bất ngờ khi thấy người ta cứ nói, cứ hát là khóc, và cũng đừng cho là kịch, là diễn sâu, tội nghiệp họ. Nỗi nhớ về tình yêu, về phố cũ, về chính những gì bản thân đã đi qua, Phương truyền đạt lại tất cả trong những tiếng thở, những thổn thức, nức nở mỗi lần cô ấy hát. Công bằng là kĩ thuật của nàng so với 4 cô kia là dưới cơ, nhưng vấn đề về cảm xúc, về độ phổ cập trong giọng hát, có khi cả 4 cô kia cộng lại không bằng nàng. Riêng mặt âm sắc, Phương hát người ta có thể cảm thấy được cả dấu nặng, dấu ngã, nàng hát mà phát âm chuẩn như đọc chính tả vậy. Những "Cô gái đến từ hôm qua", "Đêm nằm mơ phố", "Trăng dưới chân mình", "Bang bang", nàng đã "đóng đinh" rồi, các ca sĩ khác hát lại người ta chỉ có thể khen tươi mới, chứ không thể so về chiều sâu với nàng. Thế nên có còn quan trọng chuyện Diva hay không khi nàng luôn có lượng khán giả "đủ" và "đúng" của mình bao nhiêu năm nay. Người ta chê Phương mang phong cách phòng trà, không văn minh, hát sướt mướt trên sân khấu mang tính "hàn lâm" tương đối cao so với mặt bằng chung của nhạc nhẹ đương thời. Nhưng cũng chẳng ai dám phủ nhận Phương hát cực kì cảm xúc, có sức nặng trong giọng hát, biết xử lí ca khúc tinh tế để mỗi lần cất tiếng là thu hút khán giả ngay lập tức. Họ xúc động với giai điệu lời ca, có khi còn khóc luôn theo nàng. Không phải ca sĩ nào cũng làm được điều đó, và nàng đã làm thành công rất nhiều lần. Mà cũng phải công bằng, trong 5 cô, nàng là "chuẩn" nhất, vóc dáng chuẩn, hình ảnh chuẩn, sang trọng, không "cưa sừng làm nghé" quá trớn, ngoại hình đúng lứa tuổi, giọng hát nồng nàn. Bấy nhiêu yếu tố đó thôi đã đủ để ghi điểm trong lòng công chúng rồi. Thật chứ chưa thấy ai số long đong như nàng. Từ giữa năm đến giờ có lẽ cô ấy là thuộc dạng nhiều scandal nhất showbiz, mà hầu hết toàn "tai bay vạ gió". Nàng chưa đòi hỏi mình là ông này bà nọ trong làng nhạc, truyền thông cứ tung nàng lên tận mây xanh rồi lại bầm dập người ta không thương tiếc. Vậy xin hãy cứ để Thu Phương là ca sĩ Thu Phương, như thế với khán giả, hay với bản thân người nghệ sĩ, đã là một sự tôn trọng dành cho họ. 

** Chưa bao giờ: https://www.youtube.com/watch?v=Z-FIvlaGLNM
** Cô gái đến từ hôm qua & Trăng dưới chân mình: https://www.youtube.com/watch?v=58mTcQJ3u5U
** Bang bang: https://www.youtube.com/watch?v=cxqk5Pv3O9Q
** Đêm nằm mơ phố: https://www.youtube.com/watch?v=CJUmjgMj0fI

Những bài hát trong chương trình đều là các bài hát cũ. Ta nghe, có thể lẩm nhẩm hát theo, nhưng tuyệt nhiên là những thanh âm mới chứ không phải là món ăn hâm lại. Ban nhạc, đặc biệt là dàn nhạc dây ngồi sau, âm thanh, ánh sáng, sân khấu đã làm nên những phút giây thăng hoa nhất cho 5 người nghệ sĩ. Và khi 5 cô vẫn hừng hực sung sức như vậy mà chỉ có 2 cô chịu ra đĩa định kì, ta tự hỏi liệu có phí quá không những tài năng âm nhạc có một không hai thế này? Nhưng dù gì, 5 cô, mỗi cô một vẻ, mỗi cô một cá tính, một sắc hương, không thể hòa lẫn vào nhau được. Hoa sữa, hoa hồng, hoa vàng, hoa gạo, hoa lan; hoa nào cũng đẹp, hoa nào cũng thơm. Mà hoa đã thơm thì có cần thiết những tranh luận ngoài lề, nhất là khi trên sân khấu ấy, ta đã thấy không chỉ có âm nhạc, mà còn là tình bạn, tình đồng nghiệp. Không biết sẽ còn có lần nào 5 bông hoa này lại đứng chung sân khấu để tỏa sắc 1 lần nữa, thế nên chúng ta hãy cứ chìm đắm và trân trọng những thanh âm giai điệu đầy cảm xúc mà họ đã mang lại thôi, chớ nên nói nhiều.

Lại tiếp tục bồi hồi và ngẩn ngơ với các mợ... 






Wednesday, 11 November 2015

Bài dự thi “Âm nhạc trong tôi” - THE MASTER OF SYMPHONY

Câu chuyện âm nhạc: ca sĩ Thu Phương

Cả bố và mẹ đều thích, nghe và hát nhạc Thu Phương. Phải chăng vì nhạc của cô đồng hành với thời "thầm thương trộm nhớ" và rồi hoàn thiện bản thân với một mái ấm gia đình của hai người những năm 90?
Câu chuyện âm nhạc của bố mẹ trải đều từ những bài ca nhạc vàng, rồi thời đầu nhạc nhẹ với 3 cô diva, dần đến lứa "đàn em" thế hệ 200x. Và đương nhiên: Thu Phương! Trong trí nhớ của một đứa trẻ lên 3 lên 4 vẫn còn hình dung rất rõ khoảng thời gian mẹ bật “Dòng sông lơ đãng” với “Có phải em mùa thu Hà Nội” hàng ngày. Nó nhớ đến mức mà dù mẹ có nghe rất nhiều các thể loại nhạc, đủ các ca sĩ cả Tây cả Ta, cả hải ngoại lẫn trong nước; nó luôn nhớ rằng, Thu Phương là ca sĩ duy nhất mẹ nói từ THÍCH!
Như một điều tự nhiên, tình yêu đó lây lan cả sang cả thế hệ F2. Với tôi, ca sĩ duy nhất hát làm tôi ‘run bần bật’ là Thu Phương với “Hà Nội 12 mùa hoa” (và cũng từ bài hát này mà tôi có cảm tình đặc biệt với cô ca sĩ từ thời thế hệ bố mẹ). Có thể vì tôi nghe bài hát này đúng thời điểm (mùng 5 Tết khi ở nước ngoài), nhưng không thể phủ nhận là lâu lắm rồi mới có 1 bài hát đẹp, giản dị, nhẹ nhàng đúng chất Hà Nội đến vậy. Tôi yêu giọng hát Thu Phương cũng chỉ đơn giản ở lối hát đầy tự sự da diết của cô. Hát như nói, không cần phải biến tấu, chỉ cần cất giọng lên là đã thấy đầy sự khắc khoải, nhớ thương trong đó. Ở một phần nào đấy, tôi và người ca sĩ đều đã xa nhà, xa thành phố mình sinh ra từ năm 13 14 tuổi, và giờ là xa cả đất nước; tôi tìm được sự đồng cảm trong giọng hát và trong cả sự lựa chọn bài hát của cô.

"Tri kỉ" trong âm nhạc, cũng như "tri kỉ" trong đời sống, ai cũng nên có một người.

Và khi đã là “tri kỉ”, nợ nần nhau cảm xúc qua một thứ thanh âm, chúng tôi luôn dõi theo và cầu chúc những điều tốt đẹp nhất tới người nghệ sĩ của lòng mình. Và lại mong chờ, háo hức cho sự trở về có một không hai của cô ấy trong THE MASTER OF SYMPHONY. Khi hai “người đàn bà hát” Thanh Lam, Thu Phương được đặt cạnh sự tròn trịa của cô Bống, sự chỉn chu của cô Linh, sự tinh quái của cô Hà; tất cả sẽ bùng nổ và làm nên một dấu ấn lịch sử trong âm nhạc Việt đương đại.


Wednesday, 4 November 2015

Lời của gió

Tình ca của những người yêu nhau qua nhiều thế hệ:
“Gió hãy nói rằng tôi yêu em
Gió hãy nói rằng tôi yêu anh
Gió hãy nói rằng ta yêu nhau
Thế thôi”

Như “Nắm lấy tay anh” hay “Tình yêu màu nắng” của năm 2014, “Lời của gió” đã từng len lỏi vào mọi nhà trong thập niên trước, hay cả trước nữa, khi tôi chắc mới ra đời. Tôi nhớ rằng, hồi mình còn be bé, có thời điểm, Tết nhất hay ngày thường; từ trong nhà, ra ngoài ngõ, ra đến cả ngoài quán, đi nhà nào thấy hát karaoke là kiểu gì cũng nghe thấy bài này, chưa kể còn hát đúng trên nền màn hình là vợ chồng Huy MC-Thu Phương đang nhảy múa luôn. Thỉnh thoảng trên tivi, kênh Hà Nội (kênh 4) còn hay phát lại bài này song ca của cô Bống Hồng Nhung và ca sĩ Quang Vinh – tác giả của bài hát Sea Games 22, người mà lúc đó tôi cứ tưởng chính là nhạc sĩ Duy Thái, tác giả của ca khúc.
Một bài hát giản dị trong cả ca từ lẫn giai điệu, nhưng như người ta vẫn nói: “Đơn giản là đỉnh cao”. Tôi vẫn hay “chê” những bài này, vì cũng cũ rồi, mà cũng một phần bị bố mẹ và các bác “tra tấn” nhiều quá. Nhưng không thể phủ nhận, những “Lời của gió” , “Bên em là biển rộng”, “Chia tay hoàng hôn”, “Hoa sữa”, v.v ; tuy không còn hiện đại, nhưng lời ca, giai điệu vẫn rất hay và sống mãi trong trí nhớ của bao nhiêu người.
Không phải cái gì mới cũng là hay, mà không phải cái gì cũ cũng là dở.
Một bài hát đặc biệt, nhân 1 ngày đặc biệt.
P/S: Cô Bống trả lời hay hơn cả hoa hậu!