Showing posts with label Malaysia. Show all posts
Showing posts with label Malaysia. Show all posts

Sunday, 4 June 2023

Xuất khẩu lao động

18.07.2022

Lần đầu xuất khẩu lao động.
Đã hơn 5 tháng kể từ cuộc gọi như cháy nhà chết người, và cái gật đầu đồng ý bạn gửi CV mình đi đi. Linkedin đã làm thật tròn vai, kết nối mọi người trên khắp mọi nơi: Việt Nam, Philippines, Hong Kong, Sing, Malay.
Tôi bước vào câu chuyện này với tâm thế "thử cho biết", xem Việt Nam có đang làm gì khác quá so với các bạn Đông Nam Á ngay cạnh, chứ tại thời điểm đó chưa có dự định gì cả. Tháng rưỡi gặp gỡ n vòng với 7749 câu hỏi sát sườn, hỏi thực là hỏi để đi làm, tôi cảm giác mình quay lại thời sinh viên vật lộn thi qua từng vòng các chương trình Graduate Program của rất nhiều công ty. Ngày đó sợ sệt nên chuẩn bị kĩ lắm thì trượt bằng sạch, lần này chuẩn bị được câu giới thiệu bản thân và lí do nộp (mà chủ yếu là chém) thì lại đi hơi xa. Tôi nghĩ mình may mắn là người được chọn, chắc vì lần gặp cuối tôi hỏi thăm lãnh đạo nhà hàng xóm tham gia phỏng vấn cùng điểm không hài lòng với đội này hay với khách hàng. Câu đó có lẽ ghi điểm ở sự chân thực muốn cùng nhau làm việc nên lãnh đạo nhà hàng xóm tâm sự như chị em bạn dì chứ quên mất mình đang phỏng vấn ứng viên.
1 quá trình dài lê thê nhưng khi qua hết rồi thì thực sự cảm thấy vui, mừng, bất ngờ, như là đã hoàn thành xong 1 điều mà mình chưa từng nghĩ đến sẽ xảy ra vậy.
Cảm ơn Mẹ đã bằng cách nào đó, tư duy rất tinh tế rằng em bé đang đi học nâng cao nghiệp vụ chứ không phải đi làm, và vì thế ủng hộ lựa chọn của con. Cảm ơn Hà Nội đã luôn là nơi thật bình yên để trở về. Hẹn thành phố khi nghề nghiệp phát triển tiệm cận hơn sẽ luôn ưu tiên hàng đầu để chúng ta có thể là nhiều phần đậm nét của nhau. Cảm ơn các đầu cầu Sài Gòn và có liên quan tới Sài Gòn, đầu cầu Sydney vẫn luôn dõi theo và thương em hết mực.
Hẹn sớm gặp lại Việt Nam!

Vỡ mộng Malaysia

Tác giả trên Vnexpress nói chuyện "vỡ mộng" châu Âu Anh quốc xa xôi, em nói chuyện "vỡ mộng" mấy anh hàng xóm Đông Nam Á, mà cụ thể là anh Mã Lai trước.

"Vỡ mộng" 1: Tắc đường
- Mã Lai sáng những ngày giữa tuần: đội lái ô tô đi làm thì 30 phút chạy được 1km, đội đi tàu điện đợi 3 chuyến tàu đi qua trước mặt mà không thể chen lên nổi dù đứng ngay đầu hàng.
- Mã Lai chiều tan sở, đội có gia đình về đón con từ 5h, đội lái ô tô mà chưa có con hoặc chưa có gia đình thì nhất quyết không chịu về trước 7h.
Còn lại đội đi tàu điện thì tùy thời tiết, nếu sấm chớp mưa gió từ 3h chiều thì 3h lũ lượt đi về hết vì sợ đóng trạm không cho tàu chạy rồi cũng không có grab; thời tiết nắng đẹp thì từ 5h tới 5h45 sẽ thấy những bóng hình lao như thiêu thân ra khỏi công ty vì chỉ cần 6h là thôi ngồi luôn tới tối mịt đi chứ ra trạm là xếp hàng 5 người đứng trước mình rồi.
- Thái Lan, Indo: anh chị đi công tác thủ đô nước bạn về chỉ thấy than đường ra sân bay kiểu gì 1 tiếng nhích được 2km. Em quay ra tắc hơn Sài Gòn ạ, và nhận lại lời khẳng định đường Sài Gòn không phải là tắc nhé :)))
"Vỡ mộng" 2: Thang máy
Em đã rất mệt mỏi với thang máy ở 21 Cát Linh, tránh thang chính trên tầng 1 thì thang hàng dưới hầm cũng phải gần chục người đứng đợi. Sáng nào cũng như đánh trận mới lên tới bàn làm việc.
Mã Lai thì đánh trận giờ về, thang máy hiện đại, bấm tầng từ ngoài màn hình rồi máy nó tự động báo vào thang nào. Vì hệ thống tự động nên lắm lúc máy hơi lỗi, đang đi lên thì tự dưng reset lại bộ nhớ nên thụt xuống lại tầng bất kì, phải đi ra bấm vào thang khác.
Giờ trưa khá đông nên anh em bảo nhau cứ đứng bấm xem báo những thang nào để nhanh có thang còn xuống đi ăn.
Giờ chiều thì bấm xuống tới tầng mình là thang đông nghẹt khỏi vô rồi, nên phải bấm lên rồi kiểu gì cũng xuống được. Phải ngày chập chờn thì cứ chơi cầu trượt lên xuống miết trong thang chứ nhất định không được đi ra, ra là không còn có cả thang mà xuống.
Hiện đại quá, nó cũng khổ lắm.
Còn vài sinh hoạt nhỏ khác như vòi rửa tay cứ phải ấn xuống hay mua bán cứ phải giơ cái barcode ra tích điểm, lắm lúc em rõ ràng thấy 1 Việt Nam phát triển hơn hẳn và trân trọng quê nhà thực sự đấy.