Showing posts with label Ams. Show all posts
Showing posts with label Ams. Show all posts

Sunday, 4 June 2023

Luyện thi Ams 2

Kể chuyện luyện thi Ams2, nhân lúc gia đình có 1 em bé sắp bước vào giờ G của những cuộc đua vào cấp 2 ở Hà Nội.

Ngày ấy mình chỉ biết cấp 2 trường điểm có trường Chu Văn An, không có khái niệm gì về trường Ams, và cũng không biết gì về các trường dân lập khác như Lương Thế Vinh. Hè lớp 4 lên lớp 5, nhà bạn rủ nhà mình đi học thêm cô Hằng ở Thụy Khuê (Hiệu trưởng trường Archimedes bây giờ), và lại cũng gần (đi bộ từ trường cấp 1 sang, gần nhà) thì hè cho con đi học cho đỡ quên kiến thức thôi chứ bố mẹ cũng không suy nghĩ gì lắm đâu. Từ đó mình bước vào “lò luyện thi”, cho tới hết học kì 1 thì hiểu rằng đi học thêm ở đây để luyện thi vào trường Ams cấp 2.
Từ hè tới hết học kì 1 lớp 5, với mình thì học thêm cô Hằng cũng bình thường như học thêm cô Kiều Dung hay học thêm thầy Cầu ở đội tuyển trường, là học toán nâng cao so với SGK. Lúc hè mới có 1 lớp, hết hè đông hơn chia thành 2 lớp, lớp này học Toán trước thì lớp kia học Tiếng Việt trước, không có sự phân biệt gì về nội dung và giáo viên dạy. Đó là nơi mình bắt đầu có những sự giao tiếp vượt ra ngoài quận Tây Hồ, gặp gỡ các bạn rất giỏi tới từ những trường cấp 1 khác trong Hà Nội, và làm quen dần với các thầy cô trường Ams. Lúc đó cô Hằng mời cô Tú Anh (Hiệu phó trường Ams bây giờ) dạy Tiếng Việt cho nhóm lớp 5 này, và mình thích cô Tú Anh từ ngày đó, thích nhất trong tất cả các giáo viên dạy Văn cấp 2 ở trường Ams sau này. Vẫn nhớ cô Tú Anh dạy viết văn tả mưa có câu “Mưa chính là món quà kì diệu mà thiên nhiên đã ban tặng cho chúng ta” rồi mấy đứa Chu Văn An học thêm cô copy hết câu này vào bài văn trên lớp, cô Phương – cô giáo dạy tiếng Việt trên lớp chỉ nhắc nhẹ lần sau như này cô coi là chép bài nhau nhé. Nhờ cô Tú Anh dạy tả văn “Hồ Gươm có hàng liễu xõa tóc lơ thơ” mà bạn Hương được giải của báo Chăm học nữa cơ.
Tới học kì 2 lớp 5 đã tới giai đoạn cần tập trung, cô Hằng thẳng thắn nói với phụ huynh là cho các con nghỉ học hết các môn khác để tập trung thi Ams. Mình lúc đó đang học đàn cũng có năng khiếu đấy, năm trước đó mới được quả giải Nhì độc tấu toàn miền Bắc to đùng, nhưng gia đình nông dân cổ điển đương nhiên là không đàn ca sáo nhị gì rồi, bỏ hết đi học văn hóa. Đi học thêm mà thi xếp lớp gay cấn lắm, 5.0A là lớp cao điểm hơn, rồi 5.0B, 5.0C. 5.0A và 5.0B học không khác nhau, được chính cô Hằng đứng lớp, chỉ đảo thứ tự học môn nào trước để thầy cô dạy xen kẽ nhau. Môn Tiếng Việt lúc đó có đổi tới 2 giáo viên nữa là thầy Trực và cô Hoài Thanh, đều là giáo viên Văn trường Ams, dần tới 1 2 tháng cuối thì chỉ học cô Luyến. Cô Luyến là cô giáo dạy ngữ pháp và luyện từ và câu chắc chắn nhất trong các giáo viên Văn mình đã học, sau này cô và cô Hằng là cặp giáo viên Toán Văn theo mình luôn tới hết lớp 7 trên trường Ams. Tới những tháng cuối là 1 tuần học thêm những 3 buổi, tập trung luyện đề, chữa bài, BTVN cũng là đúng dạng đề thi Ams, chấm điểm 2 môn cả bài trên lớp lẫn BTVN, theo dõi sát sao lắm.
Tới ngày thi chính thức, mình tên H nửa trên thi bên trường Giảng Võ vì trường Ams không đủ chỗ. Mình vẫn nhớ phòng thi của mình ở bên dãy nhà lớp tiếng Pháp của trường Giảng Võ, nhìn ra mấy cây bằng lăng tím rất đẹp. Tiếng Việt thì đề như lúc học, lúc luyện cũng được tầm trên dưới 11/15 điểm nên thi xong cũng nghĩ điểm sẽ tầm đó. Toán thì format là 10 câu nhỏ chỉ điền đáp số 10 điểm, và 2 câu tự luận mỗi câu 2,5 điểm, tổng 15 điểm, cần được khoảng 10/15 điểm, tổng 2 môn được trên 20 điểm là chắc chắn đỗ. Nên Toán tối thiểu nhất phải làm đúng được 8 câu nhỏ, rồi tự luận làm được thêm thì tốt, và nhờ điểm Tiếng Việt kéo lên sẽ đỗ được. Đề thi Ams đọc lên là biết có làm được không rồi, mình chắc chắn mình đã làm đúng 8 câu và sai 2 câu nhỏ, tự luận thì chịu luôn. Thế là làm xong 10 câu nhỏ thì ngồi ngắm cây bằng lăng ngoài cửa lớp thôi, có biết làm nữa đâu. Xong ngắm chán màu tím ngoài trời quá quay qua đọc thử 2 câu tự luận, tự luận cấp 1 mà gặp mấy bài kiểu chỉnh hợp tổ hợp nhắm mắt bốc bi là xác định luôn không biết làm rồi, mà cũng cố nặn ra 2 3 câu nghe có vẻ logic.
Thi xong ra đã bảo luôn bố mẹ con không làm được Toán đâu, trượt rồi ạ. Bố mẹ thì tiu nghỉu còn con thì vui lắm, đầu con lúc đó còn đang nghĩ về mấy bài nhịp điệu với múa hát sinh hoạt hè ngoài cụm dân cư. Tới ngày có kết quả tới trường xem thông báo, dò tên mình thế quái nào lại thấy 1 chữ ĐỖ to oạch. Lại còn là bạn duy nhất hay 1 trong ít bạn đỗ của phòng thi đó, các phụ huynh đứng xung quanh
chúc mừng
trong ánh mắt buồn xa xăm vì con họ trượt. Kết quả là Tiếng Việt được 10,75, Toán được 8,5, tổng 19,25 thừa 0,5 (năm đó lấy 18,75), thừa nửa điểm chính là nhờ cây bằng lăng bên sân trường Giảng Võ tạo cảm hứng cho bạn Hương chém gió 2 3 câu trong phần Toán tự luận hahaha. Sau đó là được đi Móng Cái chơi, còn bố ở nhà đi nộp hồ sơ nhập học cho con.
Rồi cứ theo đà thế, làm bạn với hồ Giảng Võ 3 năm, và 1 năm cuối làm bạn với bộ 3 cung đường Nguyễn Chí Thanh – Láng Hạ - Lê Văn Lương, từ sáng tới tối mịt. Bây giờ nhìn lại là con mắt của người lớn đánh giá, chứ tại thời điểm đó mình không thấy gì đâu, chỉ thấy đi học vui mà thôi.

Sunday, 11 July 2021

Thiên hướng của trẻ

Tôi ở nhà là út, út của cả 2 bên nội ngoại, tới bây giờ các bác, các anh chị vào nhà toàn gọi “Em bé đâu?”, “Em bé hôm nay mới thấy mặt ở nhà” chứ còn không gọi em Hương, nên cảm giác lúc nào cũng bé bỏng. Được bà mẹ tuyên bố không đi khỏi nơi cư trú quá bán kính 3km, nên mỗi độ mẹ “khâm sai” kêu 2 chị em đại diện gia đình đi ăn cỗ bàn là tôi cảm thấy mình khác lắm, người lớn ghê lắm, người lớn rồi nên giờ phải lo chuyện gia đình đi nhé.

Như cái chuyện học hành của mấy đứa cháu chẳng hạn. Thỉnh thoảng mấy anh chị nhắn hỏi có nên cho cháu nó học trường này trường nọ, theo học môn này môn kia, là cảm thấy trách nhiệm nặng nề dễ sợ. Cô chúng nó mà, ý kiến của cô là ảnh hưởng tới tương lai của đứa trẻ, chuyện không đùa được : )).
Các bố mẹ giờ có hiểu biết hơn thời bố mẹ tôi, nên sát sao kĩ hơn, muốn nó tốt từ những bước đầu, mà tôi thấy anh chị tôi lo sớm quá = )) Có đứa trẻ bộc lộ thiên hướng rõ ràng từ nhỏ, có đứa tới hết phổ thông vẫn chưa biết mình muốn làm gì, rồi thế hệ khác nhau, nên khó để dập khuôn kinh nghiệm.
Thế hồi bé tôi thiên hướng gì ấy nhỉ?
Tôi học đàn trong gần 5 năm cấp 1, là ví dụ cũng khá điển hình cho phương pháp dạy 3D của mấy thầy cô dạy nhạc cho trẻ con: vừa dạy, vừa dọa, vừa dỗ. Không đứa trẻ nào thích tập đàn cả mà đứa nào cũng phải bị ép mới có thành tích được. Tôi năm nào đi thi cũng giải nhất trung tâm Suối nhạc (tiền thân của trường Việt Thương bây giờ), có năm lớp 4 cá biệt trung tâm cử đi thi còn dành giải nhì liên hoan độc tấu toàn miền Bắc. Bố tôi lúc đó vẫn câu cửa miệng cho con gái học đàn để nó nền nã nhẹ nhàng chứ mong gì thành Đặng Thái Sơn đâu, cô giáo dạy đàn cười anh cứ nói thế, dù không khen trực tiếp, nhưng cô vẫn nhận xét làm tôi rất nhớ: “Với bạn khác nếu tập bài mới thấy khó quá thì cô phải điều chỉnh ngay nhưng riêng bạn Hương thì cô có thể ép. Con chịu được áp lực và muốn làm tốt.” Tôi chẳng biết mới 7 8 tuổi mình bộc lộ điểm gì, nhưng có lẽ sự nhạy cảm của giáo viên âm nhạc đã rất chuẩn xác. Giờ tôi vẫn thỉnh thoảng ngoạc lên với mẹ tôi, ngày đó để cho con học đàn chuyên nghiệp thì bây giờ có phải nhà này có cô nghệ sĩ đàn piano rồi không. Thế là mẹ tôi đốp ngay, ờ rồi cạp cái gì ăn hả con. Hahaha.
Còn chuyện học văn hóa, tôi là “gà công nghiệp” chính hiệu, “gà chọi” trường chuyên lớp chọn trong lò trường công từ bé, thiên hướng Khoa học tự nhiên rất rõ ràng. Những năm cấp 2 học sinh giỏi nhờ môn Toán Lý Hóa toàn trên dưới 9 phẩy kéo điểm trung bình lên, chứ môn Văn không bao giờ quá 7,5, ngoại ngữ tiếng Anh cũng chỉ trên dưới 8,0. Điểm thi Đại học hay ngành nghề chính bây giờ cũng là Toán chủ đạo. Nhưng những bài tập được điểm cao nhất trong thời kì đi học của mình, cao ở mức bùng nổ, chính chủ còn không tin được vào bản thân, thì lại nằm ở những môn viết văn và ngoại ngữ. Thi Ams cấp 2 điểm Tiếng Việt cao hơn điểm Toán. Cấp 3 ở Úc chọn học tiếng Trung vì lí do ban đầu là hết môn khác để chọn, học lớp 11 cho vui thôi rồi lớp 12 học tăng Toán lên để bỏ tiếng Trung đi. Xong rồi quay ngoắt 180 độ, học tiếng Trung đam mê, bỏ Hóa học tiếng Trung cho lớp 12, tốt nghiệp điểm cao nhì bang, học nhiều như học Toán, còn tiếng Anh học rất đối phó. Cô giáo dạy tiếng Trung đã rất nhiều lần chấm bài để lời phê đại ý là con vừa phải thôi :)), đề bài chỉ yêu cầu ghép 5 từ thì làm luôn ghép 15 từ, viết đoạn văn 50 chữ thì làm luôn bài văn 100 chữ. Còn các thầy cô giáo tiếng Anh thì nhắn với chú giám hộ lúc họp phụ huynh là nhắc con phải dành thời gian học đều các môn, tiếng Anh là môn bắt buộc tính điểm mà thấy nó chỉ học Toán với tiếng Trung là không được đâu. Lên Đại học cũng thế, môn Actuary chính thì học hành rất lẹt đẹt, điểm chỉ toàn quá bán để qua môn. Chương trình học bắt học 1 môn của khoa khác thiên về xã hội học thì năm 2 chọn học môn Châu Á trong bối cảnh toàn cầu, viết bài văn cuối kì về tranh chấp biển Đông được 90 điểm mà không tin vào mắt mình. Đại học viết văn được điểm 9 nghe như điều viễn tưởng vậy. Năm 3 học 1 môn tự chọn khác về Âm nhạc trong báo chí, tổng kết môn được loại D, Distinction (75-85), cao hơn hết tất cả các môn chuyên ngành Định phí. Đấy là học văn hóa viết lách được Giáo sư, Tiến sĩ chấm bài. Còn bên ngoài thì facebook những năm học Đại học lúc nào cũng có bài viết từ bình luận văn hóa nghệ thuật tới chuyện trong nhà ra ngõ. Ngày đó mê cô ca sĩ Thu Phương lắm, viết bài lấy vé xem ca nhạc, có bài đăng báo được nhuận bút 75k đấy. Có lần bình luận chuyện Thu Phương xuất hiện trên chương trình Quán thanh xuân, nội dung là Thu Phương mà còn lên chương trình về chuyện thời xưa, đài Quốc gia VTV vậy rồi thì có thể mong 1 ngày thấy bà Khánh Ly hay ông Nguyễn Ngọc Ngạn trên VTV không nhỉ. Mẹ tôi đọc được tưởng con bé dính vào cộng đồng người Việt ở hải ngoại chính trị chính em gì, được ai thuê “đâm thuê chém mướn” bằng câu chữ trên mạng, nên gọi sang la tôi sấp mặt là. Facebook em thôi mà mẹ em làm quá =))).
Bởi vậy từ cá nhân thì tôi cũng chẳng biết tôi thuộc trường phái nào. Toán biết làm tốt và là nghề nghiệp chính kiếm cơm hàng ngày. Bên cạnh thiên hướng Toán thì khả năng ngoại ngữ và giao tiếp cũng thuộc diện không tệ, vẫn song hành cùng khả năng làm Toán để cân bằng được nhiều việc. Thế có quan trọng phải nhìn ra được đứa trẻ có thiên hướng về yếu tố nào không? Có thì tốt để phát triển yếu tố đó thành một điều đặc biệt, còn không thì cứ để phát triển đều. Quan trọng là bố mẹ đồng hành để hướng trẻ có sức khỏe, có ý thức, còn chuyện nó học được môn nào thì cứ để từ từ rồi xem, tới lớp lớn cấp 3 thì định hướng nghề nghiệp dần sau.
“Chẳng thấy nó học hành gì, chỉ cắm mặt đánh điện tử là nhanh” – “Ôi giời thế sau này làm VĐV E-sport, không phải lo chị ơi”, tôi nói chị tôi thế! = ))

Sunday, 26 May 2019

Ams2 và những cảm nhận

Bạn biết bạn thực sự đã là người lớn khi người thân hỏi ý kiến bạn về chuyện học hành của trẻ con trong nhà.

Sáng nay, chị hỏi cho cháu học cấp 2 ở đâu là tốt.
“Ams chị nhé” – mình trả lời ngay và luôn, không phải suy nghĩ gì cả.

Mình lớn lên ở Ams nên có tình yêu bất dịch với thương hiệu ấy, dù có những phân tích và cả kinh nghiệm của cháu chắt lứa sau trong nhà học Ams cấp 2 cũng không phải toàn tốt đẹp như mình.
Môi trường học tập của cấp 2 Ams là yếu tố quan trọng đầu tiên mình rất yêu. Học sinh muốn chuyên sâu môn nào, ngay từ cấp 2, tha hồ dành thời gian nhiều cho nó mà không bị thầy cô ép uổng gì. Đặt điều kiện này trong giáo dục Việt Nam khi cấp 2 vẫn học 13 14 môn và tinh thần học đều các môn thì đây là điều tốt. Tới đầu lớp 9 là các bạn đã xác định được mình muốn thi chuyên gì vào trường cấp 3 nào rồi nữa, thầy cô không cần nói gì quá nhiều, chủ yếu là đi bên cạnh định hướng hỗ trợ.

Nói về thầy cô thì mình yêu hết các giáo viên cấp 2 ở Ams. Đương nhiên về mặt chuyên môn giảng dạy, không phải ai mình cũng thấy hợp vì còn phụ thuộc vào sở thích bản thân học trò thích môn này môn khác, nhưng mặt bằng chung là thầy cô nào cũng thấy dạy hay. Cách dạy của thầy cô mình tại thời điểm đấy, mình đã thấy sáng tạo hơn bạn bè mình ở các trường khác. Khi các bạn học tiếng Anh chỉ là đọc hội thoại từ mới trong sách giáo khoa thì mình đã có bài tập thuyết trình theo chủ đề bằng tiếng Anh, dùng slideshow trình chiếu. Có các bạn học cả 2 năm cuối cấp 2 không được thí nghiệm lí hóa lần nào thì mình đã được lắp mạch điện rồi đổ dung dịch hóa chất nhiều lần. Nhưng cuối cùng những điều mình học được ở thầy cô trường Ams không hẳn là kiến thức, nó nhiều hơn là những kĩ năng trong cuộc sống đến từ những chuyện nho nhỏ.

Đầu tiên là chuyện học tiếng Anh. Hồi trước mình ghét tiếng Anh lắm vì nghĩ rằng không có khiếu với ngoại ngữ nên bỏ vậy, học được bao nhiêu thì học, suốt ngày Toán Lý Hóa thôi. Nhưng 2 năm cuối cấp 2 học cô PL là câu chuyện khác. Trên lớp cô hay kêu đọc bài, kêu trả lời, kêu đóng kịch, kêu thuyết trình, kêu tóm tắt, v.v. đủ thứ cả, dù muốn hay không cũng phải tham gia vào vì có chấm điểm mà. Dần dần mình cũng thấy không phải là mình dốt ngoại ngữ gì, chỉ là đầu mình cứ nghĩ là không học được nên sợ, không đầu tư cho nó. Câu chuyện 2 năm ấy vượt ra chuyện học tiếng anh, nó là chuyện xây dựng kĩ năng và sự hiểu biết rằng có những thứ dù mình ghét nhưng phải học, và khi mình có tập trung thì mình sẽ làm được. Chuyện này cô PL không bao giờ biết, nhưng mình cảm ơn thật sự 2 năm lớp 8 9 học tiếng Anh cô dạy trên lớp, nơi mà về mặt kiến thức không được xem trọng như chuyện học thêm, lại có ảnh hưởng lớn tới cách mình tiếp cận các vấn đề sau này. Sẵn nhắc chuyện học tiếng Anh, các phụ huynh mà thấy con mình kêu cô giáo tiếng Anh trên lớp phát âm không chuẩn thì cũng nên có vài lời với con. Thầy cô là những người bình thường thôi, họ cũng giống các con đang học 1 ngoại ngữ khác, không phải ai cũng phát âm chuẩn được. Chuyện học ngoại ngữ nó còn là học kĩ năng, học 1 nền văn hóa mới, chứ đừng để ý quá tới chuyện thầy cô đọc sai đôi ba từ, con sẽ không thấy được các kiến thức hay ho khác thầy cô truyền tải.  

Tính mình cũng hay nhớ lâu nên có những chi tiết nho nhỏ hồi ở Ams 2 mình nhớ lắm. Năm lớp 9, thằng bạn mình học thi chuyên Hóa mà nên nó giở Hóa ra làm trong giờ Địa, vào số đầu bài. Tới tiết Hóa cô H thấy thế chỉ gọi lên nói nhẹ nhàng, cô biết nó thích Hóa nhưng cần tôn trọng giờ dạy của các thầy cô khác. Chỉ có 1 câu đấy của cô H thôi mà mình nhớ tới giờ, nó là sự tôn trọng cần có đối với người xung quanh, nhất là những người ấy lại còn là tiền bối của mình.

Hay như thằng quỷ sứ ngồi cạnh, đợt cuối năm lớp 9 cô T có bắt cả lớp làm đề thi thử vào lớp 10 2 môn Toán Văn rồi nộp cô, hàng tuần cô nhờ người chấm rồi vào điểm theo dõi điểm từng tuần sát sao lắm. Nó thốt ra 1 câu mình cũng giật mình: “Tao nói thật chúng mày phải thấy không ai chủ nhiệm có tâm như bà này. Không ai rảnh đi nhờ vả chấm bài cho bọn mình thế này được.” Có lần mình kể cô T cũng ngạc nhiên, hồi đó mà các con cũng biết nói được vậy là cô quá mừng. Mình học được sự trách nhiệm trong công việc, nhất lại là liên quan tới trẻ em, từ những người đi trước như vậy. Còn nhiều giáo viên khác lắm, thầy cô nào cũng hay, mỗi người đều để lại ảnh hưởng nhất định tới suy nghĩ và cách ứng xử của mình sau này.

Dù sau này mình có nghe, nhận xét từ phụ huynh lứa cháu mình cách mình khoảng vài năm sau kêu là giáo viên cấp 2 ở Ams không phải xuất sắc như phụ huynh mong đợi, không sâu sát với học sinh. Nhưng mình thì lại nghĩ tính chất ở Ams không phải là môi trường mà thầy cô ngồi cạnh tận nơi chỉ tay học hành hay lấy tỉ lệ học sinh đỗ cấp 3 vào các trường top là thước đo. Ở đó là môi trường cởi mở, nuôi dưỡng và định hướng cách học sinh tự học và tự tìm ra sở thích của mình, trong quá trình đó có thầy cô và bạn bè đồng hành cùng rất tích cực, chứ không phải kèn cựa, ghét bỏ gì nhau cả. Đương nhiên là ở trường Ams, đặt trong bối cảnh chung của giáo dục Việt Nam, vẫn phải theo những chuẩn nhất định để học sinh có thể thi cử các kì thi chung đạt điểm cao, nên có 1 vài thứ học sẽ thấy không hấp dẫn, không hiệu quả. Như chuyện học Lý Hóa, tới năm lớp 11 ở Úc mình học tới chương về phân tử của nước cứ nối đơn nối đôi gì đó, là mình mất hết kiên nhẫn với Hóa. Tới lúc đó mình hiểu là vì lúc học Hóa ở nhà là mình học Toán nhiều hơn là Hóa, mình giải quyết các vấn đề cụ thể trước mắt như tôi có ngần này kí bột hòa vào ngần này lít nước ra ngần này khí. Đó là Toán, không phải Hóa. Về bản chất phương trình ấy nguyên tử phân tử kết hợp với nhau sao để tạo thành chất mới thì mình không có nhu cầu để hiểu, như vậy không phải là mình thích khoa học. Hay như cách học Văn cô cứ tự phân tích 1 tác phẩm có những ý này, ý kia, học sinh chép, mình không hiểu lí do tại sao phải học tác phẩm ấy. Nhưng thôi đấy là vấn đề vĩ mô của cả nền giáo dục rồi chứ không phải là điểm tệ của trường Ams.

Môi trường học rất quan trọng tới sự phát triển của đứa trẻ. Môi trường, trường học nào cũng có điểm được chưa được nhưng cuối cùng là ở cách đứa trẻ thích nghi thôi và nó học được những gì trong quá trình thích nghi đó. Vậy thôi, chúc cháu tôi và các cháu khác thi tốt và chúc các bố mẹ có con chuyển cấp yên tâm chọn trường :D

Wednesday, 7 October 2015

Nghề giáo

Nhiều khi mình cảm thấy giáo viên phải là thánh chứ không phải là người. Ở đâu cũng vậy, dù Tây hay Ta.
Có làm công việc của thầy cô rồi mới trân trọng những gì họ đã làm cho mình. 1 tuần mình đi làm có 6 7 tiếng, công việc tương đối nhẹ nhàng: chấm bài cho học sinh và vào điểm. Thực ra trông nhẹ nhàng như thế, nhưng giờ cao điểm, chuyện 10 cháu xếp hàng trước bàn của mình chờ chấm bài trên lớp (classwork) là chuyện hết sức bình thường.
Chấm bài thì đã có các quyển đáp án sẵn rồi cũng không có vấn đề gì, nhưng không phải cháu nào cũng ‘vở sạch chữ đẹp’. Có cháu viết rất sạch sẽ, có cháu thì mình luận mãi vẫn không ra nó viết cái gì. Có cháu chấm phẩy rất đàng hoàng, nhưng có cháu cả 20 trang (khổ A5) câu nào cô cũng phải khoanh chấm câu. Có cháu làm nhoắng cái xong vài trang giải hệ phương trình, nhưng cũng có cháu cộng trừ phân số chuyên gia quên rút gọn và đổi mấy hỗn số cũng không xong. Rồi mỗi cháu học 1 kiểu. Có cháu tốn có 15 giây đọc xong bảng cửu chương x9, nhưng có cháu đọc đến 30 lần vẫn chưa thuộc bảng cửu chương x3. Có cháu học nửa năm mới biết nhân 2 số có 2 chữ số, có cháu học lớp 5 mà vẫn đang làm 1+1=2, v.v.
Vì thế nên hoàn toàn thông cảm với cái cảm giác của giáo viên, chấm bài là muốn gạch sạch sẽ . Một tuần mình chỉ tiếp xúc với 200 cháu trong có 6 7 tiếng, nhưng các thầy cô 1 ngày làm việc với bao nhiêu đứa trẻ và bao nhiêu đồng nghiệp.
Hôm nay bất chợt bắt chuyện lại với 1 cô giáo cũ. Bất chợt vì nhìn thấy tấm ảnh khai giảng và dòng chữ thân thương. 1 cô giáo mình yêu và tôn trọng, vì dù không là người đầu tiên dạy mình môn học đó, nhưng là người đã xây dựng nên tình yêu môn hoc trong mình để rồi các thầy cô khác hoặc là bồi đắp thêm, hoặc là phá bỏ hoàn toàn tình yêu ấy. 1 cô giáo mà mình ‘chú ý’ nhiều hơn, chỉ vì sự thừa thời gian và rồi tự nhiên thành biết nhiều chuyện nên cũng dành 1 tình cảm đăc biệt. Và rồi chúc mừng cho sự thành công của cô giáo, và quan trọng là học thêm được sự lạc quan của 1 người trẻ đi trước.
“Hãy luôn tin những gì ta ước mơ
Gió trên cao và nắng hòa mây xanh”

(07/09/2015)