Showing posts with label Ngọc Anh 3A. Show all posts
Showing posts with label Ngọc Anh 3A. Show all posts

Friday, 5 January 2018

Ngọc Anh 3A: "Cô là ai?"

Cứ mỗi lần văn nghệ sĩ nào có lùm xùm trên truyền thông là y rằng ở dưới phần bình luận lại có vài thành phần vào hỏi: “Cô cậu này là ai?”. Mệt ghê, người ta đã chiếm được trang nhất mặt báo thì về cơ bản cũng là thú dữ rồi, không biết mà quan tâm thì google đi, cứ show cái dốt ra thiên hạ để nhiều comment khác a lô sô vào bình luận kiểu “Trẻ giờ chỉ biết Tùng núi chứ đâu còn biết ai với ai”. Rảnh, cả 2 phía đều rảnh ghê gì đâu!
Mấy hôm nay có cô ca sĩ Ngọc Anh (3A) dính phốt cát-xê với nhạc sĩ ruột Phú Quang. Cô này muốn hiểu rõ, đánh giá sức hút được thì phải để các nhà báo tầm 6x 7x của bố mẹ, chứ trẻ thì chỉ biết thôi chứ không ở thời đấy. Ngọc Anh cùng lứa với Mỹ Linh, nhưng khi còn ở trong nước thì không nổi tiếng bằng, chứ chưa nói tới chuyện so được với Thanh Lam, Hồng Nhung, dù giọng hát trầm khàn của cô cũng được xếp vào của hiếm của làng nhạc. Hỏi khán giả thì như mẹ mình chả nhận xét rồi, Ngọc Anh 3A chứ gì, hôm chả biểu diễn ở “Âm vang sông Hồng” đấy thôi, hát chả hay, Minh Anh – Minh Ánh mẹ còn thấy hay hơn. Tức là từ ngày ở trong nước, Ngọc Anh cũng không phải cái tên thuộc hàng top. Sau khi tách khỏi Tam ca 3A, âm nhạc của Ngọc Anh gắn liền với nhạc sĩ Phú Quang cho đến ngày đi hải ngoại. Những bài hát của ông đều rất tự sự, không đến mức triết lý như nhạc Trịnh nhưng lời ca đều chất chứa tâm trạng, cộng với giọng nữ trầm của Ngọc Anh, nghe lúc thì u uất, lúc thì lãng đãng, rất hợp. Công chúng đều công nhận, Ngọc Anh là người hát nhạc Phú Quang hay nhất.
Bây giờ ở hải ngoại, Ngọc Anh chuyên hát nhạc tình ngày trước hay thính phòng của bậc tiền bối như nhạc sĩ Phạm Duy, Ngô Thụy Miên, Lam Phương. So với các danh ca như Tuấn Ngọc, Ý Lan, hay cũng nhìn nhận khách quan là Bằng Kiều – Thu Phương, 2 người được đánh giá là “mang lại làn gió mới cho âm nhạc ở hải ngoại” và vài cô như Thanh Hà, Minh Tuyết bận về VN kiếm ăn rồi, thì Ngọc Anh dẫn đầu ở hải ngoại trong nhạc tình thật, sô chậu lớn ở các nước lúc nào cũng thấy mặt. Mình cũng đã được nghe nàng live trong 1 chương trình tour của Thúy Nga sang Úc. Đêm ấy trừ bên nhạc quê hương có Mai Thiên Vân không nói, trừ luôn cả ông Kiều ra (cũ lắm cơ mà cất giọng lên “Hỏi đá xanh rêu…” là cả rạp vỗ tay rầm rầm) thì Ngọc Anh hát hay nhất trong dàn còn lại. Hôm đấy hát 2 bài, 1 bài nhạc ngoại và “Triệu đóa hồng”, thì bài “Triệu đóa hồng” hay nhất phần nhạc tình. Chương trình ca nhạc ở hải ngoại luôn thập cẩm dòng nhạc, khán giả chú ý nghe và chọn được 1 bài thấy hay là cả 1 vấn đề 😊
Công nhận có những ca sĩ ở Việt Nam dù có thực lực nhưng chưa thật sự nổi, như Ngọc Anh, Đình Bảo, Huy MC, sang hải ngoại thì 1 phát thành sao xịn ngay.
Ngọc Anh hát Phú Quang thì nhiều, giờ nghe Ngọc Anh hát “Giết người trong mộng” – bài hát chính thức mang cô tới khán giả hải ngoại, đến nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn còn khen hay!


Sunday, 5 June 2016

"Tháng 6 trời mưa" - vài suy nghĩ cá nhân về ca sĩ hải ngoại thế hệ "mới"

Tôi gọi họ là ca sĩ hải ngoại thế hệ "mới", bởi họ mới đi nước ngoài sau này, khoảng đầu thập kỉ 2000s, khi đã trưởng thành và có tên tuổi từ nhạc nhẹ trong nước; và cũng để phân biệt với các danh ca hải ngoại như Khánh Ly, Lệ Thu, Thanh Hà, Trường Vũ, Thái Châu, v.v. 
Trong các ca sĩ đi hải ngoại sau này, không thiên vị, nhưng với tôi, chỉ có Thu Phương và Trần Thu Hà là có sự thú vị. Mợ Hà không thể mang phong cách "Dệt tầm gai" đi nước ngoài được thì mợ chiều khán giả hải ngoại bằng "Quê nhà", "Chị tôi" - những sáng tác "dễ nghe" của nhạc sĩ Trần Tiến, và thêm một vài bài hát xưa như "Nỗi lòng người đi", "Người em sầu mộng". Còn bao tâm trí, sáng tạo, mợ để dành cho khán giả trong nước và chiều họ bằng thứ âm nhạc cập nhật, hiện đại như album "Bản nguyên" chất lừ. Có lẽ thế nên ở thị trường hải ngoại, cái tên Trần Thu Hà không nóng, không phải là vedette của các sân khấu hải ngoại dù mợ là Diva được làng nhạc công nhận đàng hoàng. Thỉnh thoảng thấy mợ xuất hiện trên Thúy Nga Paris By Night, sô chậu cũng ở mức vừa phải (5 năm tôi ở Úc mà chưa thấy cái poster nào có tên Trần Thu Hà hết). Nhưng mợ vẫn có những sự chuyển mình đáng nể, chứ không lười thay đổi (trong âm nhạc) như phần lớn các ca sĩ đã định cư tại hải ngoại. Còn mợ Phương vẫn cứ nổ "Bang bang" rất to và rất khỏe, vẫn bùng bùng với liên khúc "Quê hương tuổi thơ tôi" mỗi buổi trình diễn. Đổi vị thì mợ hát nhạc xưa hay phá hẳn suy nghĩ của khán giả về lối hát nhạc xưa (như bài "Tình hờ", "Tình bơ vơ"), hát nhạc trung lập ("Hà Nội 12 mùa hoa", "Thư pháp"), hay hát nhạc tình thời nay ("Trăng dưới chân mình"). Đổi vị nữa thì mợ "đánh tá lả", làm giám khảo các cuộc thi âm nhạc. Và mợ đã làm rồi, 3 năm ngồi ghế giám khảo VStar của Thúy Nga và năm ngoái về làm Huấn luyện viên Giọng hát Việt trong nước.
Bởi vậy với khán giả thì 2 cái tên trên hot hơn so với thế hệ ca sĩ cùng thời, và hot nhất so với những ca sĩ đi hải ngoại, vì ít nhiều ở họ luôn có những sự mới mẻ để trình làng công chúng, dù gạch đá họ nhận lại cũng đủ sức xây cái biệt thự to đùng.
Còn lại thì, những cái tên như Bằng Kiều, dù vẫn hot nhưng âm nhạc của cậu không mới, ngoài chất giọng hát cái gì cũng hay ra. Có thể người ta thấy cậu thổi hồn vào nhạc xưa một chút gì đó văn minh, nhưng với khán giả thì họ cứ nghe mãi "Thao thức vì em", "Phút cuối", "Nơi tình yêu bắt đầu", cũng đã gần chạm ngưỡng nhàm. "Hoa hậu" của Sao Mai Điểm Hẹn 2004 Nguyễn Hồng Nhung sau scandal thì giờ chỉ hát trong cộng đồng Việt kiều các nước và vẫn chưa có sản phẩm nào thực sự "ra tấm ra món". Chàng opera Đình Bảo của AC&M chuyển sang hát nhạc xưa với nhạc thánh ca, còn thứ âm nhạc tươi mới hồn nhiên như "8 con ngỗng con" đã trở thành kỉ niệm.
Và hôm nay, khi thấy Thúy Nga post video có tên "Tháng 6 trời mưa", tôi đã không giấu được tò mò phải nghe ngay. Phần vì tựa bài hát phù hợp với không gian bão bùng của Sydney bây giờ, phần vì lâu lắm rồi không được nghe cô Ngọc Anh 3A hát. Cổ vẫn vậy, gương mặt, dáng dấp vẫn là Ngọc Anh trong trí nhớ, vẫn cái cách ăn mặt hơi ngồ ngộ với cái giọng khào khào trầm khàn đặc biệt. Nhưng thứ cảm xúc tôi muốn tìm của "Em ơi Hà Nội phố", của "Điều giản dị", hay cả của "Mong ước kỉ niệm xưa" đã khiến con bé 4 5 tuổi ngày đó dán mắt đắm đuối xem TV, có lẽ, giờ cũng khó lòng thấy lại được.

Môi trường sống của những người ca sĩ ấy đã thay đổi, đối tượng khán giả họ phục vụ nhỏ lại và có thói quen nghe nhạc rõ ràng nên buộc họ phải thay đổi. Vì suy cho cùng, ca hát cũng là một nghề, ca sĩ cũng phải lắng nghe nhu cầu thưởng thức của khán giả, và làm đầy nồi cơm nhà mình trước khi có thể toàn tâm toàn ý cho những thử nghiệm phá cách. Cũng chẳng có gì phải thắc mắc cả, vì họ lựa chọn thay đổi để có một cuộc sống (phần nhiều về mặt xã hội) tốt hơn. 
Chỉ là, trên cương vị khán giả, có một chút tiêng tiếc nào đó cho những giọng ca đẹp ấy.....