Showing posts with label Trung Quốc. Show all posts
Showing posts with label Trung Quốc. Show all posts

Wednesday, 7 October 2015

Nhật ký Sydney - Thẩm Dương (phần 3)

Ngày 17 (15/07): Úc “nhà quê”

Úc thường bị đánh giá “nhà quê” hơn so với các nước nói tiếng Anh nói riêng và các nước phát triển phương Tây nói chung. Ví dụ điển hình nhất, 10h sáng chưa thèm mở cửa và 5h chiều tất cả các cửa hàng, trung tâm mua sắm vui chơi đã đóng cửa từ đời tám hoánh. Nhưng với nhiều người, như mình chẳng hạn, thích Úc vì sự “nhà hê” của hắn: an ninh/an sinh xã hội tốt, đời sống tương đối yên bình.

Ở Úc cũng một thời gian rồi mà mình vẫn không hết ngạc nhiên về đất nước này. Có những ngạc nhiên tốt thì luôn học hỏi, nhưng lần này, sự ngạc nhiên chẳng biết nên đánh giá theo chiều hướng nào!

Câu chuyện 1: Quả măng cụt
Tuần đầu tiên ở Trung Quốc, một số bạn (đương nhiên có mình) mua măng cụt. Mình rất rất ngạc nhiên khi phải đến năm sáu đứa lần đầu tiên nhìn thấy quả măng cụt, và đương nhiên, cũng là lần đầu tiên thưởng thức loại quả này. Là Tây hẳn đi thì còn không thắc mắc, đây toàn một loạt Tàu, Tàu đặc Tàu, nhà cửa thì toàn ở khu Á châu ở Sydney bán thừa các loại quả thế này, mà chưa bao giờ ăn thử.
Thế này là tại bố mẹ không chịu mua lằng nhằng cho con ăn?
Tại mình ăn như heo nên nghĩ ai cũng dễ ăn như mình? 
Hay tại chúng nó lười cập nhật nên tự biến mình thành “nhà quê” đến mức mặt mũi rặt châu Á mà không biết đến quả măng cụt?
Một bất ngờ không hề nhỏ!!

Câu chuyện 2: Bài bạc “Tiến lên”
Sáng nay có chút bất ngờ nhỏ khi biết các ban Úc cũng chơi tú lơ khơ, đánh tiến lên giống mình. Chúng nó cũng có chơi bộ đôi, ba, tứ quý, dây, chặn 2, này nọ, v.v tương đối giống. Mỗi tội luật chơi so với Tiến lên kiểu Việt Nam đã lược giản đi rất nhiều: không quan tâm đến cùng chất, cùng màu, cứ đánh cao hơn là được, cứ ghép lung tung 4 chất thành dây thành bộ theo thứ tự lớn dần bất chấp màu sắc :-www!!
Đúng là Úc “nhà hê”, lười suy nghĩ, ưa thích đơn giản!!
Chả thế mà cả tỷ năm nay không chơi Tiến lên mà vẫn thắng được 2 ván với cái luật giời ơi thế này. Cũng cứ phải gọi là sướng đi!!

Nhật kí Sydney - Thẩm Dương (phần 2)

Ngày 2 (30/06): Chuyện cái tên và ấn tượng Thẩm Dương

Thầy u nhà mình, hay kể cả các bác, cũng chẳng để ý đến việc đặt tên con cái theo một ý nghĩa gì. Đại loại là cứ đặt một cái tên dễ nghe và phổ biến. Riêng thầy u em ngày xưa đi học căm thù việc kiểm tra miệng (mặc dù không phải học kém nhất lớp), nên quyết định đặt tên con cái thế này:
  1. Không đặt tên con đầu sổ hay cuối sổ. Đặt tên con giữa sổ. Để con không phải làm ‘chuột thí mạng’ đầu tiên hay thi cái gì cũng đợi mãi không đến lượt mình.
  2. Đặt tên con “sáng sủa”, nhưng không lạ, không độc, không kêu để tránh bị gọi lên bảng vì lí do “tên đẹp”.
Thế nên dự định lúc đầu nàng lớn là Ngọc Linh, còn nếu có nàng bé sẽ tên là Ngọc Minh. Xong rồi sửa lại thành Thùy Linh cho nàng lớn thùy mị (cuối cùng thì sản phẩm ngược hẳn với tên). Thế tại vì nàng lớn là Thùy Linh rồi nên nàng bé đành phải thành Thùy…. Dung!! May sao có bác góp ý ngay: đặt thế rồi sau này nó điệu chảy nước ra rồi ai chịu được (tại hồi đấy có cô ca sĩ Thùy Dung nổi tiếng điệu đà).
Cuối cùng thì em nó thành Thu Hương… với lí do lãng xẹt: u thấy tên đó nghe cũng hay đó!!?
Em biết tên em cũng thuộc dạng sáng sủa, nhưng không đến mức như chuông kêu. Cơ mà chẳng bao giờ nghĩ tên em thuộc dạng rất đặc biệt, đến mức ai nghe tên em lần đầu tiên đều bật cười!!!
…….
Lần đầu tiên học tiếng Trung, khi dịch tên em, các cô cũng có giải thích qua ý nghĩa của tên. Em thấy cũng bình thường, đại loại là tên của 1 nhân vật trong thơ văn Trung Quốc xưa. Nhưng vì tên tuổi khi dịch ra tiếng Trung cũng thuộc dạng hiếm và lạ, nên lần đầu tiên ai đọc tên… cũng cười rất thích thú!  
Hôm nay mỗi người phải nói vài phút quan điểm của bản thân về Trung Quốc. Trước khi em nói, cô giáo không quên giới thiệu nguồn gốc tên tuổi của em, và thế là cả lớp được 1 trận cười vì tên em … lạ quá! Lần đầu tiên được cả lớp cười… vì tên mình … làm em cũng có 1 chút ngạc nhiên không hề nhỏ! Chiều có lớp thư pháp, thầy giáo hỏi tên để viết tên… và thế là thầy lại cười… vì tên ngộ thế!! Các chị đi cùng khi bàn luận về những cái tên, cũng không quên nhấn nhá: “Những cái tên ngộ như em…” – “Tên tiếng Việt thật của em đấy.” – “Kể cả thế, vẫn lạ!”
Khổ lắm, trong khi thầy u đặt tên con chả nghĩ ngợi nhiều… và giờ nó thành thế này!!
…..
Ở Thẩm Dương ngày thứ 2, ấn tượng chỉ có duy nhất 1 điều: “Sao giống Hà Nội thế??” Từ cái sân bay đi về khách sạn đã cảm thấy 1 cảm giác rất thân quen. Đến cái quang cảnh sân bay cũng làm em băn khoăn: “Phải chăng ngày xưa cũng nhà đầu tư Trung Quốc xây Nội Bài hay sân bay Thẩm Dương copy sân nhà mình?” Chỉ được mỗi cái to hơn, rộng hơn, còn đâu thì rất giống, mà giống nhất là cái cảnh: đi đâu cũng đào, đục, khoét, suốt ngày; xe máy, xe đạp đang dưới lòng đường lao lên vỉa hè làm bạn với người đi bộ, đang trên vỉa hè lại lao xuống lòng đường hòa vào với dòng ô tô. Và trong dòng ô tô 6 làn đường đấy, đâu đó lấp ló bóng dáng của vài anh chị thanh niên thích thử vận mình dài ngắn ở dải phân cách với ô tô. Có thể ngày xưa em cũng đầy lần liều mình như thế, và đương nhiên liều mình thành công, nhưng giờ thì... thôi thì an toàn làm trọng!!
Lâu lắm rồi cũng mới có cái cảm giác được dạo phố 8 9h tối mà đường phố, cửa hàng vẫn sáng đèn! Sáng chưng, vẫn đông người, chứ không tối om từ 5h chiều như anh Úc nhà em…
Qua mấy ngày ở Trung Quốc thì em cũng nhận ra: không thể lấy kinh tế làm thước đo cho đời sống. Cũng nghĩ rằng Trung Quốc kinh tế phát triển như thế, ít nhất đời sống của người dân cũng phải khá hơn Việt Nam. Nhưng đến cái taxi vẫn còn có kiểu đi chung thì … vẫn còn giống nhau lắm bác hàng xóm ạ, muốn học giống “con nhà người ta” còn cần rất nhiều thời gian!!

Nhật kí Sydney - Thẩm Dương (phần 1)

Ngày 0 (27/06/2015): Những “lần đầu tiên” và ác mộng Thượng Hải

Lần đầu tiên được đi nước ngoài… trừ sang Úc … mà đi một mình.

Lần đầu tiên bay một chuyến… mà dài hơn 8 tiếng.

Lần đầu tiên… sau một thời gian đã quen với việc “ngược với cả thế giới”… thì cũng sẽ có 1 lần được trở về làm người bình thường… có nghĩa là được hưởng mùa hè của tháng 7.

Lần đầu tiên sẽ phải vận dụng hết nội công… để giao tiếp bằng ngôn ngữ khác Việt – Anh.

Và lần đầu tiên đi nước ngoài … mà cảm thấy không lo lắng, không nôn nao, không hồi hộp, không hồ hởi, mà cũng chẳng háo hức. Chúng nó nói mình “vô cảm” kể cũng không sai. Đến tối trước ngày đi mà vẫn chưa nhớ hôm sau bay mấy giờ, và mấy giờ đến nơi.

Thực sự ngưỡng mộ tất cả các bạn bay đi Mỹ. Bình thường bay 8 tiếng, thêm 2 tiếng về đến Hà Nội, với mình đã là quá lâu. Lần đầu tiên bay 10 tiếng, ngồi mà cứ nhìn đồng hồ liên tục. “Bao giờ kim dài mới quay hết 1 vòng??” Đúng là mình chẳng đi đâu xa quá được Hà Nội – Sydney. Thời tiết đẹp, máy bay êm. Mỗi tội giải trí chẳng có gì, thức ăn thì chán, làm 10 tiếng càng thêm dài, ngủ 3 giấc dậy vẫn chưa đến nơi.

Ai cũng biết Trung Quốc đông dân, mà Thượng Hải lại còn là thành phố đông dân nhất của Trung Quốc. Vì thế nên bây giờ mình mới được trải nghiệm thế nào là ‘chốn đông người’. Thời tiết xấu, hàng loạt máy bay nội địa bị hủy. Hãy tưởng tượng: số lượng người vào xếp hàng kí gửi hành lí phải đi qua 5 hàng dây căng sẵn, mà đứng kín, CHẬT KÍN. 3 khu kí gửi đều chịu chung 1 tình trạng. Vì hầu như ai cũng phải đổi vé, rời chuyến, nên ở ngoài 3 quầy vé người người nhà nhà cũng xếp 3 hàng dài ra đến tận cửa ra vào của sân bay. Đông, phải nói là RẤT ĐÔNG, rất nhộn nhịp. Sự kiên nhẫn của tất cả mọi người từ trẻ đến già được kiểm tra đến trình độ cao nhất. May mà có mấy bác nam mồm to bắt mấy ông bà chen ngang xếp hàng nên thôi mình cũng chưa thành cái bánh giò.

Nhưng điều mình bất ngờ hơn cả là dù trong tình trạng người đông như quân Nguyên, nhân viên sân bay làm việc rất từ tốn, tác phong rất khoan thai. Người đứng xếp hàng dài dằng dặc chỉ có 2 quầy mở cửa, trong khi 22 quầy còn lại thì không một ma nào phục vụ. Người đổi vé đợi cả tiếng đồng hồ, cũng chỉ 2 nhân viên làm việc, và cứ lúc ẩn lúc hiện như ma. Ừ thì không tươi cười cũng được, nhưng miễn sao giải quyêt cho người ta. Thế mới biết, cứ cái vùng nào có tí bóng Tây thì tác phong làm việc nó cũng khác hẳn. Chả nói đâu xa, cứ như Tân Sơn Nhất nhà mình chẳng hạn. Lần nào mình làm thủ tục nhập cảnh/xuất cảnh dù không nhanh, nhưng được việc, xếp hàng rất trật tự (cả Tây Ta xếp lẫn lộn), mà thỉnh thoảng còn được mấy bác gái giọng Nam mỉm cười ngọt sớt hỏi thăm “Con từ đâu về thế?”. Kể cả Nội Bài thân yêu, dù mấy anh hải quan cứ như ‘vừa bị vợ bỏ’, lần nào cũng độc 1 câu “Nhà ở đâu?”, nhưng chí ít là các anh ấy cũng được việc, cũng không bắt khách chạy sồng sộc cả cái sân bay để hỏi thăm và đợi cả tiếng đồng hồ không gửi được hành lí. Và nhân viên mình thôi thì ít nhất dù không giỏi, nhưng nói Tiếng Anh cũng tương đối dễ nghe, và giúp đỡ khách đến nơi đến chốn. Tóm lại là có được đi thêm 1 nơi nữa thì ít nhất mình cũng thấy trân trọng 2 cái sân bay nhà mình vì dù sao, nhân viên làm được việc.

Và thế đấy, bắt đầu cuộc hành trình ở Trung Quốc là bị hủy máy bay và phải ngủ lại Thượng Hải….

Sẽ không được dự tiệc Chào mừng của trường, và không được xem The Voice đúng giờ. Thôi thì đành ngồi hi vọng, tối này mưa gió vừa phải thôi nhé, để em nó bay được yên bình!!

Bán hàng

-Một trong những điều không có may mắn được hưởng từ gia đình-
Cả nhà mình đều thích, và có khả năng bán hàng. Chả thế mà gia đình có đến 3 cái cửa hàng may của các chị và 1 ki-ốt hàng khô của bác gái, chưa kể đến cái giá đồ da ở nhà. Lớn lên bên vại dưa cà và cái vỉ nướng chả của các bậc tiền bối, có lẽ việc yêu thích buôn bán là điều hợp lí với nhiều thành viên trong gia đình. Mình vẫn nhớ chia sẻ của me: “Lúc đấy mẹ mà thi Sư Phạm thì đỗ ngay. Nhưng làm giáo viên nghèo lắm. Mẹ nghĩ chả nhẽ cô giáo sáng đi dạy, chiều vác cái sọt đội nón ra chợ ngồi bán hàng thì trông nó cũng nghịch mắt.” Thế nên cả hai bố mẹ đều là “gương mặt thân quen” từ trên chợ đào quất Nhật Tân tới cửa chợ Bắc Qua (Đồng Xuân), mình không thấy bất ngờ!
Mình không thích bán hàng, vì tự thấy bản thân không có khả năng chém gió tốt. Nhiều lúc thấy chị nhoằng một cái bán được cái túi ngon ơ, hay cao thủ như u cứ mua bán nhà cửa soành soạch mà ngưỡng mộ. Với mình, những người bán hàng, hay làm trong các ngành dịch vụ đều rất giỏi, vì phần lớn họ đều khéo, khéo nhưng không điêu, biết ‘tâng bốc’ sản phẩm (hay dịch vụ) của mình một cách vừa đủ để được việc. Và đương nhiên họ cũng phải có một khả năng nhẫn nại rất tốt: nhẫn nại ngồi trông cửa hàng cả ngày chẳng có ma nào vào mua, và cả nhẫn nại khi buộc phải nghe khách “chửi”.
Mình tự nhận là bản thân không đến mức “đốp” vào mặt người ta, và cũng thuộc dạng nhẫn nại khá, nhưng chắc chưa đủ khéo và đủ sức nhẫn nhịn để chiều được các thể loại “thượng đế” giống như các chị. Thế nên trong các công việc đã từng làm, mình ghét nhất là việc đứng quầy phục vụ ở Mc Donalds, vì toàn gặp phải bá đạo và toàn bị mắng vì cái tội không chịu bán thêm cái bánh/cây kem cho khách.
Sau vụ nhà máy in này nữa thì thôi nhé, đừng bao giờ bắt em bán hàng hay trông hàng nhé. Em không thích và cảm thấy không hợp. Hãy trả em về bàn giấy và cái máy tính, hay với cái lũ trẻ có mỗi bảng cửu chương mãi không thuộc cũng được. Em thuộc về những nơi ‘lành’ hơn như vậy.
Kết thúc một trải nghiệm làm việc ở Trung Quốc!!

(18/07/2015)


Chuyện mua quà

(23/07/2015 - Thẩm Dương, Trung Quốc)

“Mỗi sáng em bắt đầu một thói quen”
Mấy sáng nay em mới có thói quen mới, toàn việc hại não không à: lên kế hoạch chiều tan học xong đi đâu, làm gì, mua gì, ăn gì, mấy giờ trở về khách sạn, v.v
Cứ mỗi lần đi xa về là cái vụ quà cáp đau đầu lắm nha. Vì gia đình lúc nào cũng vắng như chùa mùng 1 Tết mà, nên ra là rảnh lắm. Em nhiều khi hay bị bạn bè anh chị chửi vì toàn mua quà lằng nhằng, hay nếu có mua toàn mua quà ‘xỏ lá’, kiểu truyện “Looking for love” dành cho người đang yêu đương hạnh phúc. Khổ lắm, có ai hiểu cho lòng mình đâu, 1 năm chỉ cần 1 vụ quà bánh cho 5 6 chục tình yêu lớn ở nhà còn thở không ra hơi!!
Thế nên năm nay em lo trước cả 4 tháng cho có sự thay đổi. Vì quân số mỗi năm cứ tăng theo cấp số cộng ít nhất là 2, nên ra là phải nghĩ xem mua cái gì có thể nhiều người sử dụng được.
Mỗi lần mua quà cho nhà là cứ phải áp dụng chiêu của các bậc tiền bối truyền đạt lại…..
Chuyện kể rằng năm em học lớp 5, các mẹ rủ nhau đi Móng Cái chơi mừng một vài đối tượng vừa thi chuyển cấp đạt kết quả cao. Đến lúc về chẳng biết mua cái gì làm quà, các u nắm tay nhau vào chợ làm 5 tá Pikachu và lợn Pooh về chia cho mỗi người một đôi. Thế nên tuổi thơ của chị em nhà mình ngày nào cũng có Pikachu hay Pooh bên cạnh. Những chú Pikachu, Pooh đầy đủ sắc màu, nền hồng viền tím, nền cam viền vang, nền đỏ viền đen … đẹp lắm! Mùa đông thì chẳng sao đâu, có mùa hè mồ hôi trên, mồ hôi dưới, mồ hôi cả chỗ đấy. Nhiều khi nửa dưới đằng sau người cứ dính chặt một mảng đến buồn cười! Mà gỡ được mảng ấy ra là thể nào Pikachu và Pooh sẽ đi mất một nửa cái thân, tội nghiệp ghê!
Nên ra năm nay em quyết tâm rút kinh nghiệm, thay vì sơn keo lợn gấu, thay vì ni-lông, ta sẽ đổi thành cotton với chấm bi, đàn chim, đàn cá bay lượn tung tăng, thế là thoải mái!!
Ây dà, giải quyết được xong danh mục quà mà nhẹ hết cả người!!
PS: Anh tớ quẩy tặng tớ bài này đấy. FA, 24 tuổi, giám đốc chi nhánh, đàn hay, hát giỏi, bạn nào muốn làm chị dâu tớ liên hệ đi!!