Showing posts with label VDS. Show all posts
Showing posts with label VDS. Show all posts

Sunday, 8 October 2017

Kỉ niệm 1 năm "Đi Qua Mùa Gió"

07.10.2016
Đã được 1 năm của “Gió”. Với mình sau “mùa gió” là tới “mùa bão”, bão thực là bão chứ không phải chuyện chơi.
2016 là một năm nhiều chuyện của mình. Thứ cứ ngỡ là tròn trịa thì có khi vuông vắn. Thứ ngỡ tưởng sẽ sai lắm có khi chẳng sai gì cả. “Gió” là 1 phần quan trọng của bức tranh ấy, 1 câu chuyện đẹp, mang theo những kỉ niệm đẹp, nhưng đưa lại nhiều điều không vui, rồi lại mở ra khung trời hoàn toàn khác.
3 tháng “ăn ở” với “Đi Qua Mùa Gió” năm ngoái là kỉ niệm đẹp nhất khi đi học, cũng là dấu ấn đẹp nhất ở tuổi 20 của mình. Mình yêu “Gió” và có những sự tự hào nhất định về bản thân nó, bản thân mình và những người cùng làm nên nó. Có nhiều thứ để nói về chuyện năm ấy lắm, những lần ôm từ ông truyền thông quảng cáo tới nhảy sang ông nhân sự để rồi tiếp đất về thứ hữu hình nhất là ông tiền nong, trước là để tự mình phá ra khỏi cái suy nghĩ đơn điệu rằng em chỉ là em gái giỏi làm toán thôi, và sau là để cho 1 nửa còn lại của tập thể yên tâm làm tốt nhất chuyên môn của họ.
Sau 1 năm vẫn cảm ơn “Gió” về nhiều điều. Cảm ơn “Gió” đã giúp mình được làm những khía cạnh khác, với những người bạn mới để cùng nhau tạo nên điều ý nghĩa. Trước khi có “Gió” và trong “Gió”, mình cũng nhiều lần nghĩ liệu sẽ hay hơn không khi mình nên đi theo 1 con đường khác bớt khó khăn hơn, như làm giáo viên hay thậm chí nhà báo mảng giải trí văn hóa chẳng hạn. Mình đã rất nghiêm túc với những suy nghĩ ấy, nhất là khi thấy các bạn xung quanh đã chuyển hướng khá nhiều và còn gì “đau lòng” hơn khi cái sự mình ngỡ tưởng giỡn chơi ấy đã nhận đươc sự công nhận về mặt học thuật khi mà điểm môn tự chọn báo chí gấp đôi môn chuyên ngành chính bấy giờ. “Gió” đã mang đến “bão” cho mình thực sự, nhưng khoảng nghỉ ngơi mà “Gió” mang lại sau này là cần thiết để mình lấy lại tự tin và lý trí về câu chuyện tương lai. Điều đó quan trọng hơn cả.
Sau ngày “Gió” đã có những sự chuyển dời về địa lí. Có cả những người mới quen đã trở thành quý mến và cả những sự đến và đi không nằm trong dự tính. Cảm ơn “Gió” về tất cả, về sự “tử tế” trong những lựa chọn của chính mình!
07.10.2017


Sunday, 9 October 2016

Đi qua… Còn lại

Vậy là đã kết thúc 1 sự kiện, 1 chương trình, 1 dự án, có lẽ là đặc biệt nhất trong tất cả mọi thứ mình đã từng tham gia. Vì lần này cũng có nhiều những cảm xúc rất khác.

Đi Qua Mùa Gió (ĐQMG) – cái tên chương trình đã nói lên tất cả; một quá trình đã trải qua trong 2 tháng vừa rồi để bây giờ có thể nói 1 từ: TỰ HÀO. Tự hào vì 1 ê-kíp toàn những người chấp chới 19 20 (già nhất mới có 25), chẳng có khái niệm gì về hoạt động nghệ thuật, đã cho ra 1 sản phẩm đúng nghĩa NGHỆ THUẬT như vậy trên lãnh thổ ngoài Việt Nam. Và mình, là 1 phần của ê-kíp đó! Tự hào về những gì mình đã làm được, đã học được, đã lớn lên, đã khám phá được những khía cạnh rất khác trong con người mình.

Chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa, có lẽ câu chuyện nên được quay trở lại từ lúc con Tiểu Yêu nó nhắn riêng: “Chị lead cái Team Viết bài Facebook cho em nhé”. Lí do rất đơn giản, vì nó thấy mình bung lụa trên Facebook ghê quá, rồi nó sợ mình không nhận nên còn bồi thêm 1 câu động viên: “Chị không phải viết nhiều đâu. Chị giao cho chúng nó viết. Chị chỉ quản lí cho em thôi.” Nó đã rất may mắn và biết “gãi đúng chỗ ngứa”, phải nói 1 năm trở lại đây khả năng viết và sự yêu thích của mình với việc viết đã khác rất nhiều, nên cũng bấm bụng nhận lời em nó. Và phải cảm ơn 2 đứa em vô cùng nhây của chị: Hoàng và Nhi, nếu không có 2 em thì chắc chắn cái trang Fanpage nó sẽ không được cập nhật 1 cách duyên dáng như vậy, và chị cũng sẽ không tin chị có khả năng viết để đăng public được.

Và mọi thứ được bắt đầu từ lúc ấy …

Những giờ phút đầu tiên cùng em Đậu lên kế hoạch marketing post trên Fanpage, sau khi 2 đứa đã nắm được nội dung kịch. Xong được cái file mĩ miều có ngày tháng đăng bài, nội dung, hình ảnh mà 2 chị em sướng như vừa phát minh ra cái gì vĩ đại lắm. Rồi chán chả muốn tô màu cho đẹp nữa vì cái file phải sửa nhiều quá, 2 chị em thuộc lòng trong đó có gì hơn cả cháo rồi :)). Phải nói Đậu là 1 trong vài người trong ê-kíp này mình yêu nhất về cách làm việc, đúng ngày chị cần ảnh này cho bài này là hiếm khi sai (dù có, và đã ăn chửi). 2 chị em hợp nhau cả tính cách lẫn cách làm việc. Trên tất cả là niềm tin 2 đứa dành cho nhau: mình hoàn toàn tin em sẽ làm ảnh đẹp và đưa mình đúng giờ, và mình biết, em cũng chưa bao giờ đắn đo về chị Hương làm nội dung đăng bài trên page (dù nhiều lúc mình đổi giờ đăng nó tưởng làm sao nhắn tin hỏi như cháy nhà). Lúc marketing không hiệu quả, 2 chị em đều nhận ra và tìm cách khắc phục, nhưng trên hết là tinh thần tôn trọng và lắng nghe nhau để công việc tốt lên. Và vì thế, mình yêu em ấy nhiều lắm! Và nói thật ra, những cái gì được đặt trên fanpage cho đến lúc này, 95% là theo cái file đã bị bỏ vào quên lãng của chị em mình Đậu à :xxx

Rồi là khoảng thời gian nhảy sang làm quản lí diễn viên, bắt đầu từ lúc liên lạc, hẹn giờ với từng bạn đã đăng kí casting. Không biết bao nhiêu cái email, cuộc tin nhắn và điện thoại đã được gọi để follow-up cho đến lúc tìm được 8 gương mặt cuối cùng. Và lí do con em Tiểu Yêu nó bắt chị Hương phải làm việc này, vì giọng chị nói người ta sợ, còn em nói thì người ta giỡn mặt lại với em:)). Rồi sắp xếp lịch tập cho 8 vì sao tinh tú mà muốn bùng cháy với cả 8 ông bà vì cái lịch sinh hoạt mỗi người 1 kiểu. Xong hết đội diễn viên lại đến đội nhảy. Vì thế nên đêm GALA mới đeo biển “Crew Manager”, ngoài con Tiểu Yêu gần gũi nhất với mọi người, thì mình là đứa nắm rõ thông tin bên lề của những nhân vật sẽ có mặt trên sân khấu hôm đó nhất. Xong cuối cùng những tuần cuối khổ thân con Tiểu Yêu phải làm hết, chăm cả đội diễn lẫn đội nhảy, còn con mẹ Crew Manager mà nó tin yêu thì mải đi phe vé + nghĩ ra đống post mỗi ngày đăng lên fanpage, hết cả sức để nhớ đến mấy ông bà diễn viên rồi!

Cuối cùng là cái việc chiếm nhiều thời gian và tâm sức nhất cho đến tận khi chương trình đã diễn ra được 1 tiếng rưỡi – BÁN VÉ. Từ lúc đầu tiên với Cô bé mùa đông chia lại ghế ngồi để có được doanh thu nhiều nhất có thể, định giá và điều chỉnh hạng vé, công việc này mới là thứ làm mình muốn nổ tung ra, vì câu chuyện ở đây dính đến tiền - 1 thứ mà không ai dám đùa được. Thế là con chị căng mắt ra làm cái file Cập nhật bán vé đầy đủ và hoàn thiện nhất có thể, còn con em thì lo những công việc liên quan đến cách thức và công đoạn giao nhận. Rồi khi vé bắt đầu vào guồng bán chạy, 2 chị em lo xếp chỗ, sắp xếp vé, gọi điện cho khách hẹn giờ giao vé, hẹn giờ các bạn lên lấy vé để đi giao, nhắc nhở chuyển tiền, vân vân và vân vân, ngày nào cũng chỉ quay cuồng với mỗi chuyện vé, thế là hết. Rồi những lúc hạnh phúc vô bờ khi 1 hàng ghế đã được bán sạch, những lúc cả 2 đứa bị hâm ngồi cả tối chỉ ngắm cái file vé bôi xanh bôi đỏ và ngắm nhìn những % cứ nhích lên từng ngày. Và rồi bây giờ, khi chương trình đã khép lại, 2 đứa có 1 sự thở phào nhẹ nhõm trong cái khoảnh khắc thấy rạp được bao phủ như số lượng mong muốn!

Đương nhiên những trải nghiệm này sẽ không trọn vẹn khi thiếu đi 1 lũ em “dại” và 1 bà chị tinh thần không ai thay được vị trí của họ:

Là con em Đậu (đóng vai) Má lúc nào cũng điềm tĩnh, từ tốn và rất tình cảm. Nó là đứa đều biết và phải hứng những lúc chị Hương xuống tinh thần vì lí do chỉ 2 chị em nó hiểu. Rồi mình lại là người hứng lại những lúc nó ẩm, nó bực vì thời gian bỏ ra bị lãng phí; những lúc nó thiếu tự tin rằng nó sẽ không thể hiện được nhân vật. Và trên cương vị khán giả của đêm qua, mình bầu em nó là người diễn hay nhất trong dàn diễn viên.

Là con em Angel, tức cái đứa mà mình vẫn gọi là Tiểu Yêu, hay Quỷ sứ. Nó là 1 đứa đặc biệt. Nó nhiều lửa khiến cho người khác muốn xông phi ngay cái dép vào mặt, nhưng chắc chắn, tất cả mọi thứ sẽ không xảy ra nếu không đi từ cái lửa của nó. Nó là cái con nhoi nhoi nhất cái Board này, nói rất nhiều và rất xàm, nhưng đằng sau đó là những tâm huyết, tình cảm rất lớn nó dành cho mọi người đã đi cùng với cái sự “dồ dại” mà nó đầu têu ra ngày hôm qua. Trong 3 con em “dại” thì nó là cái con bị mình chửi nhiều nhất và cũng dám chửi mình nhất, nhưng mình, và chắc chắn nhiều người khác cũng vậy, thương nó nhất.  

Là Cô bé mùa đông “lầm lì đấm chết voi” mà mình không bao giờ phải bận tâm khi nhờ em làm 1 cái gì đó liên quan đến cái vé. Thương lắm những hôm chị bận làm assignment phải tự nhập thông tin, tự xếp chỗ cho khách, xếp vé, gọi điện giao vé, tất tật tự làm hết. Riêng mình em nó thầu nguyên cả city nên nhiều hôm, người thì đã bé, trông nó chạy như 1 con vịt đi từ thư viện sang Building 1 rồi Building 7 mà thấy vừa yêu vừa thương. Rồi có lần vừa đặt chân đến nhà bị chị gọi cấp tốc đi giao vé ở Town Hall, thế lại cuống cuồng cất đồ đạc, xé vé chuẩn bị đi, và số đen vừa ra đến nơi bị cái cửa tàu đóng đến sầm trước mặt. 2 tuần cuối, 2 chị em cứ quấn lấy nhau, hầu như ngày nào chị cũng vác mặt lên thư viện trường em để 2 chị em làm vé. Cuối cùng cũng xong, như ý của chị em mình. Yêu lắm Cô bé mùa đông của chị!

Là bà chị tinh thần – người duy nhất hiếm hoi đã thấy em Hương viết hoa tiếng Anh cả cụm. Nhiều lúc cũng thương lắm, không dám phiền chị, bận học bận trông hàng, hôm nào 2 3h sáng cũng mới được ngủ chỉ vì tự dưng lại dây vào 1 lũ trẻ con nửa nạc nửa mỡ thế này, xong bị chúng nó đánh mất hết cảm xúc làm việc, học hành cả ngày chỉ vì những thứ chuyện rất vô bổ. Nhiều khi cũng muốn chửi bà ấy vì bà ấy nhây cái chuyện vé với tôi lắm cơ, nhưng vì xót lắm cái cảnh mở Drive lên thấy LNH mới sửa cái gì lúc 5h sáng nên cũng đành thôi. Chị là người mở mang cho em cái sự chuyên nghiệp cần phải có của 1 tổ chức dù là của sinh viên, hình thành cho em 1 thói quen làm việc có quy trình, văn bản rõ ràng, chưa kể việc “luyện chưởng” Excel và khả năng ăn nói gãy gọn cho em nữa. Là người duy nhất khi làm việc cùng, em có được cảm giác mình đang được 1 người lớn hơn, có kinh nghiệm hơn tin tưởng và khoán trắng 100% công việc vì họ có niềm tin tuyệt đối là con bé ấy làm là không có gì phải đắn đo cả.

Và khi nhận được feedback từ khán giả: “Hôm qua là Gala xứng đáng với tiền vé anh bỏ ra nhất”, dưới con mắt của 1 đứa làm việc với tiền như em, em hoàn toàn hạnh phúc. Chúng ta đã đi 1 chặng đường dài, và một tình yêu thương quá lớn tới những chị em đã đồng hành và chịu đựng nhau trong suốt nửa năm qua <3<3<3

Monday, 29 August 2016

Có 1 thế giới ảo nhưng rất thật

Trong tất cả các ngành cơ bản của Khoa Kinh doanh – Kinh tế, từ ngành thực sự lắm số như cái ngành tôi đang cày, cho đến ngành lắm chữ như Luật thương mại (Commercial Law), thì phải nói, tôi thiếu thiện cảm nhất với ngành Marketing, và nếu ở mặt nghề nghiệp thì sẽ có thêm công việc Sales (Bán hàng) nữa. Bởi cũng phải thú nhận, tôi vẫn luôn có định kiến với những nhà tiếp thị - 1 cách hiểu truyền thống về người làm Marketing. Mấy ông bà tiếp thị phải nói họ có khả năng ăn nói ‘ngọt như mía lùi’, nên vì vậy tôi vẫn gọi vui họ là trưởng ban ‘chót lưỡi đầu môi’, chuyên ‘ăn tục nói phét’, tâng bốc những điều rất tệ để được việc.

Đương nhiên cùng với sự phát triển của công nghệ gắn liền với đời sống, Marketing không chỉ đơn giản là ‘tiếp thị truyền miệng’ như mấy bà đi bán thuốc tẩy thông tắc bể phốt gõ cửa từng nhà như xưa. Nó còn là quảng cáo giấy: in ấn tờ rơi, áp phích, bảng hiệu. Và đặc biệt là quảng cáo trên mạng, với đủ thể loại ảnh tĩnh, ảnh động, video, tương tác bình luận, tin nhắn, v.v

Bị dí ngay cái chân này, cũng chỉ vì đồng bọn nó thấy “sống thật” trên tường nhà quá mà. Thế là cái thứ tôi ghét nhất thì tôi lại làm, chỉ khác, thay vì ‘ăn tục nói phét’ ngoài đời thật, tôi đi ‘chém bão ảo’, trên mạng ảo. Rõ thật là!! Rồi cũng mò mẫm tìm hiểu, thấy cái mạng xã hội, vốn trong tư tưởng chỉ là thứ yếu (tôi ghét ai làm việc, dặn dò quan trọng gì với tôi qua facebook lắm nhé), là nơi lăng nhăng những thứ rất cá nhân, cuối cùng lại thành nơi có những khuôn khổ rất đáng yêu cho ngành quảng cáo truyền thông. Việc quản lí 1 trang facebook cho 1 tổ chức, hay nói dễ hiểu ra là: đăng gì hôm nay, tuần sau viết gì?, tưởng như trò đùa mà lại thành bài toán hóc búa. Viết hay mà dài đã khó, giờ bắt viết vừa ngắn, vừa đủ, vừa thu hút đòi hỏi cả 1 level khác. Viết cho sinh viên 1 giọng, viết quảng cáo cho nhà tài trợ lại 1 giọng khác. Còn chuyện đăng bài giờ nào để thu hút nhiều tương tác nhất cũng thuộc về hên xui, mà làm nhiều vẫn trật:)). May là đây không ai ép chỉ tiêu với tôi cả!!

Rồi từ cái nho nhỏ về câu chữ ấy, tôi biết thêm về PR (Public Relations – Quan hệ công chúng). Cái ngành gì đâu mà cứ phải ‘chim lợn’, cứ tự viết, tự like (thích) trên tường nhà mình trước. Rồi tự share (chia sẻ) về các page (trang) khác, về các group (nhóm) nhỏ mà mình là thành viên, tự comment (bình luận) các vai, các chuyện để bài mình lên top. Gì đâu mà tự sướng thấy ớn! Rồi có hôm ở đâu ra mục viết thông cáo báo chí, đương nhiên là báo người Việt ở Úc thôi, nhưng thấy cũng ‘bốc phét’ dễ sợ, tự chém gió luôn về những điều mình không hài lòng!

Thôi thì cũng cảm ơn về trải nghiệm… rất mới và rất khác này. Tôi đã có được những va chạm đầu tiên về nhánh ngành Marketing online, về những thứ mà mình vẫn cho là không bao giờ nhúng tay vào, là ‘sướng thế, làm việc gì suốt ngày được lên mạng chat’. Còn là những thứ mà nếu không làm, tôi sẽ vẫn nghĩ ‘à không ai rồ đâu nhé, bỏ ra vài trăm nghìn cho cái quảng cáo mười mấy giây trên facebook’ thì giờ đã hiểu tại sao người ta có cả 1 nghề hacker chuyên đi hack like, hack share, hack view, hack thứ tự bảng xếp hạng, hack lượt bình chọn, lượt nghe bài hát trên mạng xã hội. Rồi từ lúc nào cũng sướng phát điên khi Facebook báo về 2 3 tuần liên tiếp page toàn màu xanh, hay tiu nghỉu khi nhìn thấy màu đỏ vì sụt giảm tương tác. Hi vọng những tâm huyết của tôi dành cho công việc mới này sẽ được nhận lại 1 điều gì đó vui vẻ, được thể hiện bằng kết quả thực tế trong vài tuần nữa thôi.

Có 1 sự rất lo nhưng lạc quan ghé qua ta…

Hôm nay, 1 ngày bận vừa phải!

P/S: May quá, sau 2 tuần xuất hiện màu đỏ, tuần này lại xanh rồi :)))


Thursday, 30 June 2016

Chuyện về cái "chợ nổi"

1.Có một hội giữa Xít-ni
Mang tên Vi Đi Ét-xì (VDS) rất vui
Lo học lo thi túi bụi         
Có người vẫn rảnh cặm cụi đi soi              
Soi con bé nói tiếng bồi 
Đang câu tiếng Việt nhỡ lời tiếng Anh
Thế là chửi em chửi anh
Sao mày mất gốc chè xanh thuốc lào
Luyên thuyên lời ra lời vào
Khép lại vấn đề, em chào, xin thua!

2. Câu chuyện thuận bán vừa mua
Hết sức đơn giản: em mùa kiếm cơm      
Nhưng chị giở thói lôm côm
Đặt hàng cho đã, sao hôm chuồn thẳng
Tính em chẳng thích lằng nhằng
Đến giờ không thấy, em quẳng sọt bin (sọt rác)
Thế là chị lại hóa “tin” (teen)
Lên Vi-Đi-Ét loan tin em bậy
Em đây không thích "lau sậy"
Vỡ lòng chưa thuộc, đừng “lầy” với em
Không mua, chả vẫn còn nem
Vắng cô, cả chợ vẫn thèm thức ăn.

3. Có em giờ lại lăn tăn
Thấy anh trêu ghẹo, tưởng chăn rau cải
Nhưng nào anh có lải nhải
Em mà không thích anh phải ép sao?
Con gái tám chuyện xôn xao
Anh lùn, anh xấu, anh cao xạo quần
Thì anh đây cũng phải mần
Gặp em xinh đẹp, bần thần hỏi han
Tin nhắn bị em truyền lan
Cộng đồng cảnh giác, em ban ơn này
Nhưng nào chuyện đó có hay
Không phải cái gì cũng phây-búc liền
Anh chưa bóc bánh trả tiền
Anh em mười tám, có quyền rồi nghe
Chuyện chẳng có gì là ghê
Tự dưng em làm anh ê hết mặt.

4. Cái chợ toàn chuyện lặt vặt
Hết buôn bánh trộn lại nhặt tóc sâu
Nhưng mà lại cứ lâu lâu
Ầm lên những chuyện chẳng đâu thế này
Đi tàu trốn vé không may
Gặp anh cảnh sát, báo ngay đồng bọn
Sang học thì chẳng thấy ngon
Nên đành lo chuyện chồng con đề huề
Có lũ đi học như hề
Thuê người học hộ, hơn hề Sác-lô
Đã sang xứ sở hê-lô
Chuyện chưa sáng tỏ bô bô khắp làng
Văn minh, bóng mát không màng
Dân mình thích nắng, chẳng quàng bóng râm.

Tác giả: chính chủ tự viết
(30/06/2016)