Showing posts with label Việt Nam. Show all posts
Showing posts with label Việt Nam. Show all posts

Friday, 19 August 2016

Sau tất cả...mình đã có

Sau tất cả... mình đã có 1 ngày sinh nhật tưởng chừng rất bình lặng… nhưng đã có những điều chấm phá đặc biệt.

1. Sáng mở mắt dậy thấy ông anh đăng status báo: 1 bà già bị tàu đâm, nên tất cả các chuyến tàu trong nội thành Sydney bị đình trệ. Rồi xong, lại phải tính xem giờ giấc đi đứng thế nào. Tính toán lắm rồi cuối cùng vẫn đi học muộn 3 phút :-ww!

2. Lướt Facebook buổi sáng thấy ngay 2 bài báo có chữ “Việt Nam” trong tiêu đề, đã thấy nghi nghi. Lịch sử vẫn luôn rất thú vị, và thú vị hơn nữa khi ngày sinh tháng đẻ của bạn lại trùng với những sự kiện đặc biệt của đất nước quê cha đất tổ hay nơi bạn đang sinh sống. Hóa ra là cái trận đánh ấy, không nhớ là học Sử ở nhà có nhắc tới không, còn lớp 10 học Sử bên này cái chương chiến tranh Việt Nam là nhắc đến nhiều lắm. Trận duy nhất quân đội Úc và New Zealand đánh trực tiếp với quân Giải phóng miền Nam trong thời gian tham chiến tại Việt Nam mà! Và đánh thắng vẻ vang, gan dạ, dù ít người hơn hẳn – tỉ lệ 1:10 hay 1:18 gì đó. Nhưng báo chí Úc vẫn luôn cãi nhau về trận đánh này vì cho rằng không có gì đáng tự hào cả, khi đây là trận chiến quân đội Úc đã tham gia 1 cách vô nghĩa (vì Việt Nam vốn dĩ chẳng phải kẻ thù của Úc, vì Úc nghe lời Mỹ như 1 con rối) và được trang bị vũ khí tối tân hơn hẳn đối phương. Còn vụ hôm qua thì 2 bên đều có những lí do riêng. 1 bên thì nên thông cảm và bớt cằn nhằn đi, bạn đến đất nhà người ta thì chủ nhà luôn có quyền tiếp hay không tiếp, dù lí do họ đưa ra có vô lí cỡ nào. Nếu năm nào cũng có khoảng 100 người Nhật thôi (chưa nói đến 1,000 người Úc đến Vũng Tàu như năm nay) xuất hiện ở Darwin tổ chức tưởng niệm thì chắc Úc cũng để yên quá. 1 bên thì thời hiện đại rồi nha, cứ chơi bài “sáng nắng, chiều mưa” thì không ai yêu được!

Chiến tranh vốn luôn tàn nhẫn với tất cả mọi người. Các chiến sĩ đã hi sinh, dù ở bên nào, đều xứng đáng được ghi nhận!

Có 1 điều thú vị, những lời bình luận trên báo bên này luôn có những ý kiến trái chiều. Có người bênh, có người chửi; người khen, người chê, người trung lập, đủ cả. Và rất nhiều ý kiến từ người Úc, chửi dân Úc là nên ngưng đòi hỏi về việc tưởng niệm liệt sĩ Úc tại nơi họ thiệt mạng ở nước ngoài. Mình thấy lạ, vì đó là đất nước, chiến sĩ của họ mà họ không tạo thành 1 làn sóng bênh vực trên mạng, trái lại lại nghĩ cho cả 2 phía. Và có rất nhiều bình luận nói Chính phủ Việt Nam làm đúng! “Bình đẳng”, “tôn trọng sự khác biệt” là những giá trị cơ bản trong xã hội Úc, và mình thấy điều đó rất rõ trên cái thế giới ảo này, khi ai cũng có quyền phát ngôn mà chẳng sợ bị “ném đá”.

3. Rồi cùng ngày ở quê, miền núi vốn yên bình nay dậy lên 1 đợt sóng kinh thiên động địa. Ở miền xuôi, người ta trích dẫn lại 1 đoạn văn trong Chí Phèo của Nam Cao. Độ thâm thúy của dân Bắc Kì nhà ta, dù qua bao thế hệ, vẫn cứ “hổ phụ sinh hổ tử”, thấy người ta đăng mà cũng tự dưng giật mình. Mới thấy, cuộc sống cứ ngày càng hiện đại lại càng lộ rõ vẻ nguyên thủy sơ khai mà ông cha ta đã đúc kết được từ lâu rồi:
“Cả làng Vũ Ðại nhao lên. Họ bàn tán rất nhiều về vụ án không ngờ ấy. Có nhiều kẻ mừng thầm, không thiếu kẻ mừng ra mặt! Có người nói xa xôi: "Trời có mắt đấy, anh em ạ!" Người khác thì nói toạc: "Thằng nào chứ hai thằng ấy chết thì không ai tiếc! Rõ thật bọn chúng nó giết nhau, nào có cần phải đến tay người khác đâu". Mừng nhất là bọn kỳ hào ở trong làng. Họ tuôn đến để hỏi thăm, nhưng chính là để nhìn lý Cường bằng những con mắt thỏa mãn và khiêu khích. Ðội Tảo, không cần kín đáo, nói toang toang ngay ngoài chợ, trước mặt bao người: "Thằng bố chết, thằng con lớp này không khỏi người ta cho ăn bùn". Ai chả hiểu "người ta" đó là chính ông. Bọn đàn em thì bàn nhỏ: "Thằng mọt già ấy chết, anh mình nên ăm mừng". Những người biết điều thì hay ngờ vực, họ chép miệng nói: "Tre già măng mọc, thằng ấy chết, còn thằng khác, chúng mình cũng chẳng lợi tí gì đâu..." (Nam Cao)

Chẳng biết nói sao, xin chia buồn cùng với Yên Bái!

-----------------------------------------------------
Còn cá nhân mình, luôn là những khoảng lặng ‘bất khả xâm phạm’ dành cho bản thân.

4. Sinh nhật là dịp mình tiêu tiền. Quần áo, giày dép, sách truyện, đĩa nhạc, 1 khi đã máu là quất hết. Và hôm qua, tự tặng sinh nhật mình 2 quyển truyện, đọc dần. Vì dạo này nhạc nhẽo chán chết nên mua truyện vậy. Có bao nhiêu tiền chỉ tốn vào sách thôi, nên mỗi lần chuyển nhà, vali quần áo thì nhẹ mà sách truyện thì cứ phải đóng thùng!

5. Cả ngày điện thoại với facebook réo liên tục, nóng hết cả đùi :-ww. Vì lí do: giọng nói chững chạc, thái độ nói chuyện điện thoại rất cứng, nên được “chọn mặt gửi vàng” làm việc đó. Thực ra làm ‘điệp vụ bí mật trong bóng tối’ khá thú vị, vì mình được làm chị của thiên hạ hết :)). Mà bị réo nhiều quá nên chán không thích sờ vào điện thoại nữa, chui vào thư viện ngồi, không có sóng nên điện thoại khỏi reo, được 2 tiếng nghe nhạc, đọc báo, và xem những gì mình thích 1 cách yên ổn không bị ai quấy!!

6. Tiết học cuối cùng trong ngày cũng đã bất cần đời, xung phong làm “chuột bạch” đầu tiên để cả lớp nhận xét bài viết của mình. Ừ thì trước giờ toàn chém gió tầm phào về văn hóa văn nghệ Việt Nam bằng tiếng Việt, chứ đâu dám viết tiếng Anh hay tự nhận là ở 1 mức độ chuyên nghiệp gì đâu. Được mấy bạn bên khoa Văn nhận xét, cho lời khuyên về bài viết, rồi được ông Giáo sư trời rét chết người vẫn cứ mặc quần cộc đi dạy học sửa bài cho, cảm thấy cái đoạn viết làng nhàng của mình được đưa lên 1 tầm cao mới. Nói chung là cái dạng amateur được ai đó có chuyên môn sửa chữa cái gì cho thì sướng lắm! Đã thế cuối ngày còn được thầy giáo động viên: “Đừng nghĩ mình bên khoa Toán là khi viết văn bị thiệt thòi hơn với các bạn khác”! Yêu thế chứ lại :xxx

7. Cứ đúng ngày sinh nhật thì mình lại thường về nhà rất đúng giờ và ít ra đường. Vì để đi chơi gộp tuần sau cùng với sinh nhật 1 đứa bạn thân nữa, và cũng vì muốn dành thời gian ở nhà với người thân. Các bác cứ im im thế thôi xong kiểu gì cũng sẽ có gì đó cho mình. Và đúng như dự đoán. Cả nhà vẫn vào bữa cơm, vẫn sinh hoạt như ngày thường, 2 bác với chị cũng cứ tỉnh như không. Xong bữa thì bác gái đợi mình rửa hộp cơm đàng hoàng, quay ra đang định đi vào phòng thì bác gọi lại, cả nhà chúc mừng sinh nhật, tặng quà rồi hẹn hò cuối tuần bác cho đi ăn. Oh yeah! Đó, sinh nhật cũng chỉ cần đơn giản, ấm cúng vậy thôi!

8. Đã nhận đầy đủ yêu thương từ tất cả mọi người – từ người thân, người quen, người mới quen, đến người mà cả năm chẳng nói với nhau câu nào. Thì triệu người quen có mấy người thân. Có ít hay nhiều mà có của riêng mình đã là tốt rồi. Người càng thân lại càng ngắn gọn, có khi chỉ 1 câu chúc mừng duy nhất. Chẳng sao cả, vì bản thân mình cũng chưa bao giờ dài dòng với họ. Những người như vậy luôn không bao giờ nói gì vào những dịp đặc biệt, vì những mối quan hệ ấy với người trong cuộc thuộc vào diện “Những chúng ta có đâu cần lời nói. Những môi hôn, những đôi môi cười”. Có những lời chúc tuổi, chúc đời, chúc mà vẫn kèm theo ‘đá xoáy’ từ cái lũ tiểu yêu rất dễ thương mà mình có may mắn được biết và làm việc cùng các em. Cũng chẳng biết nói gì hơn tới mọi người, chỉ biết dành tặng 1 câu hát mà mình rất thích “Chỉ cần ta nhớ về nhau, có bao giờ tiếc nuối!”

------------------------------------

Thế là xong 1 quãng. Giờ là bắt đầu 1 quãng mới nhiều thử thách hơn. Thôi thì cứ tự chúc bản thân lỡ có thích mưa hơn thích nắng thì vẫn cứ phải khỏe và lạc quan, yêu đời như mình luôn luôn như vậy.

Vậy thôi! Happy birthday to me!

"Sau tất cả... mọi khó khăn cũng chỉ là thử thách
Vì trái tim ta luôn luôn thuộc về nhau"







Tuesday, 28 June 2016

"Màu" của giấc mơ

Giấc mơ về 1 vùng đất mới, cơ bản là toàn màu buồn...

Hôm thứ 6 nọ mình phải đi dự 1 buổi Orientation (buổi định hướng cho học sinh mới) ở 1 trường ngôn ngữ, vì mình bị khùng, đi học thêm cái bằng Trung cấp Thông dịch viên Việt ngữ (phải áp dụng văn phong của miền Nam ngay).

Câu chuyện sẽ không có gì nếu các ông bà nhân viên chỉ giới thiệu chung chung về khóa học và nhà trường. Kết thúc phần giới thiệu của mình, ông Trưởng ban ‘chót lưỡi đầu môi’ (xin tạ lỗi các cụ phát minh ra ngành ‘Tiếp thị’ ạ!) có nói 1 câu tự dưng choán lấy mạch suy nghĩ của mình cả ngày hôm đó:
“Các bạn học, nói thẳng ra chỉ để lấy 5 điểm định cư, rồi có cái thẻ thường trú nhân, rồi ổn định gia đình. Xong rồi sao nữa? Hãy cố gắng học đừng chỉ vì cái 5 điểm, hãy học để có thêm 1 khả năng nữa cho mình, 1 cơ hội nghề nghiệp mới và đừng quên sử dụng nó sau này. Vì ngành này (phiên dịch) vẫn đang phát triển, nhất là khi Úc và Việt blah blah blah….”

Tự dưng mình bị giật mình, ờ, cứ coi như là mình may mắn, đạt được ước mơ, có thẻ xanh thẻ đỏ xong thì sao nhờ. Đi làm thì sẽ làm gì, ừ thì có bằng Đại học, chuyên ngành ngành đàng hoàng hẳn hoi, nhưng có phải thực sự là công việc mình muốn theo đuổi đến lúc ‘6 tấm đóng lại’. Rồi còn gia đình riêng, con cái sinh đẻ ở nước ngoài dạy dỗ đâu phải chuyện đơn giản. Có 1 câu bình luận trên diễn đàn du học sinh ở bên này mà mình khá thích, dù nó thẳng thắn đến cực đoan: "Đời mình coi như vứt đi rồi, cố kiếm cái quốc tịch để cho thế hệ sau được nhờ thôi." Nhưng thực sự, thế hệ sau được lớn lên ở nước ngoài đã là 1 điều tốt cho những đứa trẻ ấy. Bố mẹ trong nước dạy con đã oằn xà lằn thì bố mẹ Việt ở nước ngoài còn thêm cả vấn đề văn hóa, môi trường và những kì vọng không tên. Mà gia đình ở nước ngoài, gặp 10 cặp thì 9 cặp bỏ nhau, cả Tây cả Ta. Đã được nghe, được chứng kiến, nặng thì mẹ tố bố buôn lậu bố đi tù, cháu nội được 2 tuổi rưỡi ông nội mới đến thăm 2 lần, mẹ đến thăm con trai thì con trai đi bêu xấu mẹ cho hàng xóm; nhẹ thì “chiến tranh lạnh” với bố mẹ, sinh nhật mẹ con không thèm về, v.v.v. Có thằng bé con ngày xưa mình ở cùng, em người Úc gốc Quảng Đông, em học trường chuyên của bang, như ngày xưa mình học Ams vậy, thi chất lượng khối xếp thứ 110/120. Mẹ đi họp được giáo viên Toán (chứ không phải giáo viên Thể dục) mời vào nói chuyện nghiêm túc. Khổ thân thằng bé, về bị bố mẹ nói cả bữa ăn, rồi nói cả buổi tối, nó đi ngủ cứ thút thít trong phòng. Nó thông minh, chỉ bị mỗi cái lười của con trai, cũng học thêm học nếm rồi bơi lội cả tuần. Sao thấy giống mình ngày xưa thế, cũng bị cái mác trường chuyên mà phải chăm hơn các bạn đồng trang, học cái gì cũng phải học khó hơn. Chỉ có cái là ông Chiến bà Phương chả bao giờ ca cẩm về chuyện con xếp nửa trên hay nửa dưới của lớp cả, nên mình không bị áp lực, cứ tận hưởng và phấn đấu hết mình trong 4 năm ở trường chuyên.

Có ông anh làm cho 2 sếp, hầu như cứ 2 3 tuần anh lại cập nhật tình hình số lượng đơn mời thẻ xanh của Bộ Di trú cho những ngành nghề tiêu biểu (Kế toán, Y tá, Kĩ sư các loại và Công nghệ thông tin-IT) trên cái “chợ” cộng đồng du học sinh NSW. Comment (bình luận) mà mình thấy đúng nhất của 1 chị: “Cứ lần nào thấy đăng tin là thấy depress (buồn ghê gớm)”. Câu chuyện làm người di dân chẳng bao giờ dễ, kẻ khóc là chính, có mấy ai đóng vai "người cười". Mà đã cười rồi thì còn cả 1 chặng đường dài trên mảnh đất mới, liệu vẫn còn được cười? Chồng đi làm từ 7h sáng tới 11h đêm, vợ ở nhà chăm con, lủi thủi quanh 4 bức tường, rồi cãi nhau, rồi chửi nhau, nhục mạ nhau, lôi bố mẹ họ hàng 2 bên ra xỉa, lôi cái quốc tịch ra móc, rồi có cái TV là tài sản đáng giá nhất của 2 vợ chồng trong căn nhà đi thuê cũng định lôi dao phay ra phang …. Chỉ là những thứ điển hình về dân nhập cư được nghe trên đất nước được đánh giá là “yên bình” nhất trong các nước Tư bản.

Bố chưa bao giờ dặn mình nên lựa chọn như thế nào. Đúng ra là 2 bố con chưa bao giờ nói chuyện riêng với nhau về việc đi nước ngoài của mình, cho đến lúc ông đi xa mãi. Ngoài 1 lần duy nhất ông nói đầy yên tâm rằng: "Bố chẳng có gì phải lo về con cả." Nhưng có 1 câu nói vu vơ của bố mà mình nhớ: "Ở đây khổ quá thì làm sao phải túm 5 tụm 3 với nhau. Cũng như ở bên kia khó khăn quá thì sao cứ phải ở. Tóm lại phải biết linh động." Thôi thì những quyết định quan trọng trong cuộc đời mỗi con người phải được cấu thành từ sự chín muồi của thời gian và không gian, của khách quan và chủ thể, dù điều đó đôi khi cũng chỉ là hên xui. Còn khi thấy mình còn non giữa biển cả mênh mông thì cứ dặn mình, hãy cứ cố gắng tạo ra thật nhiều cơ hội cho bản thân để ít ra, ở 1 xác suất nào đấy có thể xác định được, mình vẫn hơn người ngồi bên cạnh ngoài công viên ở điểm, tôi được quyền lựa chọn.

"Đố em nỗi buồn có bao nhiêu màu
Màu của..., màu của..., màu của..., hay màu của...?
Vì sao em buồn
Vì thấy bé nhỏ, trong cuộc đời thật lớn lao"
.....

Wednesday, 7 October 2015

Kinh tế đang ấm dần lên??

Đọc báo thì cũng biết là kinh tế đất nước đang dần ấm lên 1 2 năm nay sau khủng hoảng. Cũng vui đi, nước lên thì thuyền lên mà, đất nước phát triển thì gia đình mình cũng sẽ được hưởng thôi.
Mình cũng chẳng am hiểu gì nhiều về kinh tế (thi Vĩ mô năm 1 tí thì trượt), cơ mà đấy, chả hiểu ấm áp thế nào. Ngõ nhà mình từ cái ngõ chẳng có hàng quán gì, năm ngoái về thì: đầu ngõ hàng bún ngan, giữa ngõ đối diện cửa nhà mình là hàng bún riêu (chiều bánh rán), cách 10 bước chân là 2 bàn thịt lợn cạnh hàng rau, đi sâu 10 bước nữa hàng bún mọc.
Kế tiếp, trên đường từ nhà sang bà ngoại, có gia đình chuyển từ bán hàng ô-sin sang bán vịt quay ngoài chợ, mọc thêm 2 hàng bún mọc, bún đậu, 2 hàng rau, chưa kể hàng dưa cà!!
Mình ngạc nhiên hỏi mẹ sao đi có mấy bước chân mà nhiều hàng ăn thế. U thì hồn nhiên cảm thán: "Không có viêc chẳng xoay ra mở hàng ăn thì lấy cái gì mà đổ vào miệng!!"
Mấy hôm nay báo chí cứ rộn ràng vụ người Việt không được nhập cảnh ở Sing. Hoàn toàn đồng ý "Đói quá thì đầu gối cũng phải bò", nhưng bò theo cách nào cũng đừng "đùa quá trớn" với luật pháp nước sở tại. Cứ mang tệ nạn đến đất nước người ta thì ai thương được, rồi làm hỏng hết hình ảnh của Việt Nam ở nước ngoài.

Khác biệt ngôn ngữ

Chuyện bây giờ mới kể
Khác biệt ngôn ngữ
Thực ra cái đứa sinh đẻ ở thủ đô như em rất thiệt. Mà lại còn thuộc diện quê em phố Kim Hoa - quận Đống Đa, trung tâm Hà Nội hơn cả nhà em đang ở, đâm ra từ bé đến lớn em chỉ quen nghe mỗi 1 loại giọng nói, dùng đúng những từ ngữ như thế!
Nhờ có tí ngoại Hải Hâm với các bạn Hải Phòng mà em mới biết đến các từ như trí trương (tương ớt), củ canh (khoai mỡ), lai (đèo, chở), cái xuyến (cái ấm đun nước, cái xuyến với em là cái vòng), v.v
Còn với người Nam thì ... Thú nhận là đến lúc sang Úc em mới biết chả giò là nem rán, còn nem với bạn Hải Phòng là nem cua bể!! Chưa kể cái nĩa (dĩa), cái dĩa (đĩa), chà bông (ruốc), da(gia/ya?)-ua (sữa chua), sắn (củ đậu), khoai mì (sắn), v.v
Thế mới có chuyện có hôm đi mua đồ dưới chợ người Việt hỏi "Bác ơi ở đây có bán ngô không ạ?". Bác bán hàng trố mắt ngạc nhiên, mà rõ ràng giọng nói của em thuộc diện dễ nghe. May mà có bác nhanh ý đứng ngay bên cạnh: "À nó muốn mua trái bắp đấy. Người Bắc gọi là ngô." !!!!
Còn hôm nọ em đến 'bách nhục':
-Chị: Hương ăn khô bò không em?
-Hương: (vô tư không suy nghĩ) Khô bò là cái gì hả chị?
-Chị: Hả, không biết khô bò luôn? - Tay chìa đưa em
-Hương: Ơ là bò khô mà!!
....'''