Showing posts with label Câu chuyện âm nhạc. Show all posts
Showing posts with label Câu chuyện âm nhạc. Show all posts

Sunday, 3 December 2023

Câu chuyện âm nhạc: Số 9 - Nhạc sĩ Xuân Phương

 Mấy nay báo chí đưa tin Nhạc sĩ Xuân Phương mất, tiktok lại thấy những trích đoạn của phim "Của để dành", với bài hát chủ đề phim "Lời ru cho con" ("Mãi mong cho con, ấm êm một đời ..."), 1 sáng tác của nhạc sĩ Xuân Phương, được ca sĩ Trần Thu Hà thể hiện rất thành công. Giờ lâu lâu mợ Hà vẫn hát lại bài này, lần gần nhất hát trên "Cuộc hẹn cuối tuần" hay kinh lên được.

Những năm cấp 1, mình xem phim truyền hình Việt Nam trên VTV thường qua chương trình Điện ảnh (chiều) Thứ 7 và Văn nghệ (chiều) Chủ nhật. Có mấy vị nhạc sĩ chuyên làm nhạc phim truyền hình ngày ấy, nhạc sĩ Vũ Thảo với series Cảnh sát hình sự, nhạc sĩ Trọng Đài hay thấy làm mấy phim nông thôn, và nhạc sĩ Xuân Phương làm mấy phim về chủ đề phố phường, học sinh.
Có mấy bài hát nhạc phim của nhạc sĩ Xuân Phương vượt ra khỏi khuôn khổ bộ phim, được khán giả yêu thích như yêu bộ phim vậy. "Lời ru cho con" trong "Của để dành", "Lời chưa nói" trong "Phía trước là bầu trời", 2 bài này đều là Trần Thu Hà hát; hay "Nếu phải xa nhau" Minh Quân hát nữa nhưng quên tên phim rồi, phim có ông diễn viên Cao Đức Cẩm đóng. "Mong ước kỉ niệm xưa" cũng là nhạc phim nhưng của thế hệ trước, mình không rành. Bài mình đánh giá thành công nhất của nhạc sĩ ở giai đoạn mình có khái niệm về nhạc Việt thì là bài "Anh" do Hồ Quỳnh Hương thể hiện, "Và em muốn hét lên cho thỏa nỗi nhớ" đấy, người ta quên luôn bài hát này cũng xuất phát từ nhạc phim.
Còn bài hát "Người đàn bà thứ hai" này so với mấy bài kể trên thì không nổi tiếng bằng, cũng không có đời sống riêng. Mình có ấn tượng rất mạnh về lời ca của bài này, đúng là nhạc phổ thơ, lời hát ám ảnh luôn:
"Mẹ đừng buồn vì anh ấy bên con suốt cuộc đời
Nhưng có thể chia tay ngay trong ngày mai
Nhưng anh ấy mãi luôn yêu mẹ
Dẫu thế nào, con cũng chỉ... là người thứ hai"

Friday, 22 September 2023

Câu chuyện âm nhạc: Số 8 – Phương Linh

Tôi biết tới Phương Linh từ cuộc thi Sao Mai hay tên đầy đủ là Liên hoan tiếng hát truyền hình toàn quốc năm 2005. Đó là năm đầu tiên Sao Mai chia theo khu vực 3 miền và 3 dòng nhạc, vì tôi nhớ trước đó năm 2003 thi ở Tuần Châu không có phân biệt gì. Phương Linh đại diện miền Trung thi dòng nhạc nhẹ, lọt top 3 cùng với Nguyễn Ngọc Anh (Quảng Ninh) và Vương Dung (Hải Dương). Trong cuộc thi đó tôi chú ý tới Phương Linh và Ngọc Anh hơn cả vì các phần thi của hai chị đúng gu nhạc nhẹ mình thích nên rất vào tai. Ngọc Anh để lại một dấu ấn bùng nổ trong 1 đêm thi với bài “Anh yêu em” của NS Vũ Quang Trung mà tới giờ tôi chỉ nghe bài này Ngọc Anh hát chứ không cả nghe Hà Trần. Nhưng tổng thể cả cuộc thi thì tôi thích Phương Linh hơn nhiều vì trong cách hát có những nhấn nhá đặc trưng, hát rất tròn trịa, đầy tình cảm ẩn sau một vẻ ngoài ‘lạnh’. Ấn tượng về sự kiêu kỳ từ giọng hát tới ngoại hình của tôi về cô thí sinh người Thanh Hóa này giống như báo chí đã nhận xét – một vẻ lạnh lùng khiến người ta muốn nghe thêm, ngắm thêm chứ không khiến người ta bỏ đi. Chung cuộc, Vương Dung giải nhất với dân gian đương đại khác biệt, Phương Linh và Ngọc Anh ballad trữ tình chia nhau giải nhì.

Xong Sao Mai, ngay sau đó một năm tức năm 2006, cả hai chị được đặc cách thi tiếp Sao Mai Điểm Hẹn (SMĐH). SMĐH trẻ trung, thời thượng hơn Sao Mai, và là sân chơi, là bệ phóng cho những giọng ca trẻ ngày đó. Tôi đánh giá SMĐH 2006 là mùa giải thành công nhất của thương hiệu SMĐH, cho ra mắt công chúng nhiều gương mặt mới rất chất lượng cả đường tiếng đường hình như Hoàng Hải, Hà Anh Tuấn, Phạm Anh Khoa, Minh Thư, Phương Linh, Ngọc Anh. Năm đó tôi mê xem SMĐH lắm, cũng tham gia bình chọn vài lần, giờ vẫn nhớ MSBC của mấy vị, 08 Ngọc Anh, 09 Phương Linh, và 12 Hà Anh Tuấn. Trong cuộc thi này, Phương Linh tiếp tục để lại ấn tượng với một giọng hát cao đầy kỹ thuật, chuyên trị nhạc nhẹ, nhạc chậm nhạc nhanh đều hát tốt. Đơn cử như bài “Mưa” (Quốc Bảo), không ai nghĩ “Mưa” ngày đó lại trong suốt pha lê thế! Hay “Mong anh về” (Dương Cầm) chính Mỹ Linh còn không có gì phải phàn nàn, là một phần trình diễn chuyên nghiệp chứ không còn là thí sinh đi thi rồi. Và đương nhiên là phải khen xinh, giám khảo Huy Tuấn và cả MC Anh Tuấn đều có câu bất hủ “Linh ơi, hôm nay em lại xinh rồi!” Bước ngoặt của Phương Linh, và cả Hà Anh Tuấn năm đó, chính là đêm gala kết thúc giai đoạn 1 của cuộc thi, mở đường cho thanh xuân hát đôi của cả 1 thế hệ lứa tôi và trên tôi một chút. 2 anh chị song ca “Yêu em” tình quá, thật quá, rồi tất yếu là hay quá. Hình ảnh chị Linh váy trắng bồng bềnh công chúa và anh Tuấn đầu chôm sơ mi trắng vest nâu phong trần tình tứ hát bài ca thanh xuân vườn trường đấy là kỉ niệm đẹp của rất nhiều khán giả, trong đó có tôi.

Bước ra khỏi cuộc thi SMĐH, từ phần trình diễn “Yêu em” ấy, cặp đôi Phương Linh – HAT cho ra mắt thành công album vol 1 Ngày hát đôi tạo tiếng vang với nhiều bài hát đôi trở thành “quốc ca karaoke” như “Cơn mưa tình yêu”, “Thiên đường gọi tên”, và cả những bài đơn làm nên thương hiệu của anh chị như “12 giờ”, “Mưa”, v.v. Trong album này thực ra bài hát đôi tôi thích nhất lại là “Biển và ánh trăng” (Dương Cầm) mà 2 anh chị rất hiếm hát, một bài hát đẹp cả giai điệu lẫn ca từ, tình yêu trong không gian thiên nhiên có biển xanh, sóng vỗ, ánh trăng hiền hòa êm dịu; nhưng có hát từ đầu mới biết nó cao chót vót, không thể hát karaoke được nên không nổi bằng mấy bài của Mạnh Quân. Rồi Ngày hát đôi 2 ra đời 5 6 năm sau đó, gai góc, yêu đương sóng gió hơn Ngày hát đôi 1. Ngày hát đôi 2 không bùng nổ như Ngày hát đôi 1, nhưng đủ để fan quạt của cặp đôi chìm đắm với những “Giấc mơ anh và em”, “Con tim tan vỡ”, “Qua đêm nay”.

Về album cá nhân, Phương Linh có 2 đĩa đơn đều thuộc hàng cực phẩm. Album Pha Lê vol 1 pop ballad nhẹ nhàng, trẻ trung, trong đó có bài hát “Cơn gió lạ” của NS Mạnh Quân trở thành thương hiệu của chị. Nghe album này cảm thấy không trực diện chủ đề tình yêu, mà nhiều hơn là câu chuyện của người phụ nữ tìm kiếm tình yêu. Có mấy bài của NS Lưu Thiên Hương như “Bông hoa trắng”, “Sương mai” nghe rất tươi mới, hay NS Vũ Văn Hà với bài “Lời em sẽ hát”, “Quán cũ” buồn hơn mà tôi không thấy ủ rũ tí nào. Từ vol 1 Pha Lê tới vol 2 Tiếng hót từ bụi mận gai là một bước tiến lớn của chị, thay đổi trong hình ảnh và cả giọng hát, gói gọn trong 2 từ “dịu dàng” và “nồng nàn” như lời của nhạc sĩ Dương Thụ. Lấy hình ảnh loài chim cất lên tiếng hót lần cuối, cả album như nỗi niềm người phụ nữ luôn cô đơn và khắc khoải trong tình yêu. Đó là 1 album không dễ nghe với đại chúng, nhưng tôi cảm giác giọng hát Phương Linh phải tới album này mới bộc lộ hết tất cả những gì đẹp nhất và đúng ‘đô’ nhất của chị. Album này có bài “Trái tim lang thang” (Thuận Yến) phối lại có đoạn đàn tranh rất hay, nên sau khi nghe Phương Linh hát thì tôi không có nhu cầu nghe bản của Hà Trần xa xưa nữa. Và có bài “Lời cuối cho anh” lấy cảm hứng từ tiểu thuyết Tiếng chim hót trong bụi mận gai nữa, một bài hát chưa từng nghe chưa từng thấy bao giờ với lời bài hát khá ám ảnh, Phương Linh cũng chỉ hát trong CD này chứ không mang đi trình diễn bao giờ.

Ra mắt thành công 2 album hát đôi và 2 album cá nhân, chị gái ấy lặn luôn, lặn mất tăm, không hay đi diễn, không ra sản phẩm, để lại nhiều nhớ thương, và cả dấu hỏi trong lòng người hâm mộ. Tôi chỉ còn gặp chị trên những chương trình Chào Xuân VTV, trong liveshow của HAT từ năm 2016, trong chương trình event hội nghị khách hàng mà fan chị rơi rớt đăng lên mạng.

Rồi Phương Linh đột ngột xuất hiện lại, rần rần trên các mặt trận mạng xã hội từ show Lululola tháng 5 năm nay. “Cơn gió lạ” cất lên vẫn là thanh xuân của bao người, một giai điệu đẹp đánh thức nhiều hoài niệm của mỗi người nghe nhạc. Chị ấy lại chăm quá, tháng nào cũng đi hát, fan chưa kịp nguôi cảm xúc show cũ đã thấy clip show mới tràn trề. Vẫn là giọng hát đó, nắn nót, tròn trịa từng chữ, ngắt nghỉ hợp lí, đặc trưng. Cảm giác ca sĩ đã trải qua tương đối thăng trầm trong cuộc sống riêng để hát được như thế, các bài hát cũ hầu như đã hạ tông, không có những nốt cao ăn tiền như năm xưa, mà đi vào sự nồng nàn, tự sự. Giờ chị cũng chịu khó giao lưu với khán giả, cảm thấy chị dễ gần hơn, không còn là Phương Linh lạnh lùng trên sân khấu những năm nào. Cũng đã có những trục trặc về tương tác khán giả, với tôi thì hình ảnh chị trên facebook cá nhân và hình ảnh chị trên sân khấu không liên quan gì tới nhau. Hình ảnh Phương Linh trong sản phẩm âm nhạc của chị luôn chỉn chu và chưa có gì đi quá giới hạn, giống như cái cách chị nắn nót từng câu hát. Đương nhiên, tôi cũng có sự không hài lòng về ca sĩ yêu thích của mình trong những show gần đây khi chị nhìn văn bản hát hơi nhiều do bài hát mới không thuộc lời. Trên khía cạnh khán giả thưởng thức, việc ca sĩ trình diễn không thuộc lời làm ảnh hưởng cảm xúc của bài hát lẫn thiếu đi kết nối với khán giả rất nhiều. Nhưng tôi cũng thông cảm trên khía cạnh người có biết chút âm nhạc, học thuộc trong âm nhạc khó vào đầu lắm vì nó còn là tổng hòa cả 1 phần trình diễn giai điệu, nhịp phách, lời ca; thuộc vài bài thì được, thuộc chục bài như li như lau khó lắm. Thôi thì vì yêu quá nên cũng bỏ qua, bài nào nhìn lời mà hát vẫn hay thì nghe làm audio chứ không vừa nghe vừa xem nữa.

Phương Linh trở lại rồi thì mong chị chăm đi hát, chăm làm show, chăm ra sản phẩm nữa thì càng tốt, để những khán giả lâu năm như tôi vẫn còn được bồi hồi, chìm đắm trong không gian âm nhạc của giọng hát ấy, như những ngày đầu tiên tôi nghe chị trên VTV3 năm nào!

Monday, 8 January 2018

Câu chuyện âm nhạc: Số 7 - VTV Bài hát tôi yêu

Hôm qua hỏi 1 em gái có nghe AC&M không chị cho đĩa, em nói không biết nhóm này. Hỏi tiếp có biết bài “Chuyện chàng cô đơn” không, em nói không biết nữa. Cảm thấy mình già quá, dù mình hơn em nó có 1 tuổi =))))))))

Trước năm 2010 cuộc sống không có Internet, giải trí chỉ có chiếc TV làm bạn, xem đúng 5 kênh từ kênh 1 tới kênh 5 là hết cả tuổi thơ =)). Kênh 1 (VTV1) 8h tối xem trực tiếp ca nhạc Bài ca dâng Đảng mỗi dịp lễ Tết và xem phim bộ nước ngoài, “Trái tim mùa thu” hay “Giày thủy tinh” đấy. Kênh 4 (đài Hà Nội) xem các chương trình về Hà Nội. Kênh 5 (đài Hà Tây) xem các bộ phim truyện Việt Nam chiếu lại và Tây du kí. Kênh 3 (VTV3) thì mặc định cầm vào cái điều khiển là ấn số 3 rồi, kênh 3 không có gì xem thì mới chuyển kênh khác. Còn khi cả 4 kênh này không xem được nữa thì ta chuyển kênh 2 (VTV2) xem tạm bạn của nhà nông hay học tiếng Anh trên truyền hình =))) Sau này có chảo hay đầu kĩ thuật số phải lên phòng bố mẹ bật đầu máy mới xem được thì danh sách thêm được HTV7 (hay 9 ấy nhờ) có “Vui cùng Hugo” hay “Thay lời muốn nói”. Ấn tượng trong mình về 1 giọng nữ miền Nam chính là giọng MC Quỳnh Hương, sau này gặp các mẹ Xì Gòn tông giọng toàn hơn mình 1 quãng 8 không à. Sau nữa thì có thêm VCTV2 cũng để xem lại các phim Việt xưa (toàn phim hay không à), VTC xem “Sao online” với anh Phan Anh đẹp giai, VTV4 đồng bào xa Tổ quốc khi mà ta quên không xem cái gì ở kênh 3 thì mấy hôm sau xem lại ở VTV4, và tới năm 09 hay 10 gì đó mới có VTV6 dành cho giới trẻ. Mình xem TV rất nhiều mà vẫn học được nhỉ =)))

Quay lại với VTV3, phương tiện giải trí duy nhất của mình, dán mắt xem đắm đuối các chương trình ca nhạc lớn nhỏ. Mình thuộc và có kiến thức về nhạc Việt cũng hoàn toàn nhờ vào V3. Mở màn những năm đầu 2000 (2002-2004) có VTV Bài hát tôi yêu, mỗi mùa có khoảng 10 video ca nhạc tham dự. Từ các chị đại như Thanh Lam, Hồng Nhung tới các ca sĩ đại chúng hơn như Phương Thanh, Lam Trường, Đan Trường và những gương mặt mới giai đoạn đấy như Quang Dũng, Lệ Quyên, Mỹ Tâm, Tuấn Hưng cũng có sản phẩm trên VTV Bài hát tôi yêu. Hồi đó video quay đơn giản gì đâu nhưng thu hút truyền cảm lắm, giờ xem lại vẫn thấy hay. Chị Tâm có cái cầu thang xoắn xoắn ngoài bờ biển này (bài “Nhé anh”), Minh Quân với “Nếu phải xa nhau” ông cứ đứng ở ga tàu xoay qua xoay lại cũng thành một em-mờ-vê ca nhạc, Quang Dũng dắt cái xe đạp đi vòng quanh đồi thông với bạn gái trong “Còn ta với nồng nàn” như ngôn tình, bà Bống “Một ngày mới” chạy bộ tập mấy động tác khởi động chả mất tí sức nào mà thấy sáng bừng sức sống. Mình ấn tượng nhất với 2 video, 1 là bài “Sói con ngơ ngác của tôi” của Kasim Hoàng Vũ, cả video có mỗi cái bể nước xanh lè xong tương phản ánh sáng trắng đen để thể hiện nội dung bài hát về các em mồ côi. Và bài “Đêm nằm mơ phố” do Nghi Văn hát, có mỗi cô gái bên đèn dầu leo lét hát “Tay em lạnh mùa đông ngoài phố” cộng với những khung hình tranh phố cổ mà thấy có 1 Hà Nội mùa đông lạnh lẽo đơn côi đến vậy. Tham gia VTV Bài hát tôi yêu còn có 1 loạt các nhóm nhạc, sau này những MV bài hát của mấy nhóm này thành bài tủ karaoke hết, như “Sóng tình” - MTV, “Ngày gió và cánh diều” – Trio 666, “Hãy hát lên” – Nhịp Điệu. Những bài hát này thỉnh thoảng mình cũng được nghe lại ở những chương trình văn nghệ hải ngoại, thuộc top nhạc trẻ.

Còn đây là bài hát tiền thân cho Hội những người FA nhé, từ ngày đó FA đã được miêu tả chỉ biết chơi với mèo rồi, mà vẫn vui tươi 😊

Wednesday, 11 January 2017

Câu chuyện âm nhạc: Số 6 – Nhạc sĩ Thanh Tùng

Tôi không nghe quá nhiều nhạc của Thanh Tùng, còn cảm nhận về nhạc của ông giờ thì chắc đã chuyển hóa thành vô cùng ngưỡng mộ, cả về âm nhạc lẫn đời tư của ông. Tôi nhận ra là tôi đã nghe rất nhiều bài của ông, từ lúc còn là cô bé Tiểu học, dán mắt xem các chương trình ca nhạc truyền hình. Có nhiều bài thuộc lời nhưng không biết tên, nhiều bài biết cả tên nhưng không để ý tên tác giả. Có lẽ nói tên nhạc sĩ Thanh Tùng tôi sẽ không nhớ là ai, nhưng nếu nhắc đến “Giọt sương trên mí mắt”, “Hát với chú ve con”, “Vĩnh biệt mùa hè” thì chắc chắn có thể hát rất say sưa.

Nhạc sĩ Thanh Tùng rất lạc quan, ngay cả trong bài hát mà tôi cho là buồn nhất, ám ảnh nhất của ông là bài hát “Một mình” cũng đâu khiến người ta buồn đến nẫu ruột. Một mối tình đẹp được kể lại bởi những nỗi nhớ và sau cùng, người ở lại (là ông) vẫn tiếp tục bước tiếp với những trách nhiệm của cả hai người. Nhạc của ông phải nói là rất lãng mạn, nên cũng khó để chọn ra bài tôi thích nhất. Chỉ có hay hát tự sướng “Mưa ngâu” nhất, còn hay nghe “Lối cũ ta về” và “Giọt nắng bên thềm” nhất. Giờ thì có thêm “Chuyện tình của biển” và “Đếm lá ngoài sân” nữa.

Ông cụ đã đi xa, nhưng những bài hát của ông chắc chắn sẽ còn vang lên trong lòng thế hệ yêu nhạc nhiều nhiều năm sau nữa. Còn với riêng vị nhạc sĩ tài hoa ấy, người sẽ thôi không còn phải hát:
“Bao đêm tôi đã một mình nhớ em
Đêm nay tôi lại… một mình”
___________________
Có những bài hát chỉ để nghe cho riêng mình một chút, và cái bài hát cuối cùng của ông cụ đã có tuần làm tôi khóc sướt mướt. Cứ nghe thấy bài này là khóc, khóc nhưng cứ muốn nghe. Vì nhớ bố… Và nghĩ đến mẹ… Và nghĩ đến cả ba “con vịt giời” của bố, toàn “nhỏ nhưng có võ” cả…
Bài hát được ra đời sau 1 đêm ông nằm mơ thấy người vợ quá cố hiện về. Ông như được sống lại mối tình từ thuở mười tám đôi mươi trong giấc mơ ấy - giấc mơ ngay trước khi ông bị tai biến năm 2009. Mỹ Dung đã được ông tin tưởng giao hát bài hát cuối cùng trong sự nghiệp của mình, và cô ấy đã hát thật nhẹ nhàng, thủ thỉ, như chính ông đang nói chuyện với bà trong giấc mơ:

"Đêm qua anh nằm mơ, anh mơ thấy em về
Ta lại ngồi bên nhau, nghe gió lay cành khế.
Đêm qua anh nằm mơ, anh mơ thấy em về
Anh lại ngồi bên em, chờ con nắng ghé qua thềm.
….
Bâng khuâng trong vườn nắng, cô đơn khóm cúc vàng,
đang chờ mùa thu sang. Chờ cho đến lúc phai tàn.”


Sunday, 18 December 2016

Câu chuyện âm nhạc: Số 5 – Hà Anh Tuấn

“Điều đặc biệt nhất trong đêm nhạc 10 năm của Hà Anh Tuấn là phần lớn khán giả trong khán phòng như được sống lại 10 năm của chính mình” – Quỳnh Nguyễn (Báo Tuổi trẻ)

Tôi không phải là fan của Hà Anh Tuấn, chỉ dừng lại ở mức khán giả có thiện cảm với ca sĩ. Với tôi, Hà Anh Tuấn vẫn luôn là “kẻ ngoại đạo”, là anh Kĩ sư Hóa đi hát, dù tôi cũng chẳng tưởng tượng ra chân dung của chàng kĩ sư Tuấn sẽ như thế nào. Ngày Sao Mai Điểm Hẹn (SMĐH) 06 tôi thích Phương Linh. Chị tôi thích Tuấn. Run rủi thế nào 2 ông bà này hát đôi với nhau, thế nên chúng tôi thích cả hai. Có 2 3 lần tôi nhấc máy bàn bấm 09 bầu chọn cho chị Linh thì cũng tiện gọi thêm 1 cuộc bầu cho anh “kĩ sư số 12”, rồi lại nhắm mắt đoán bừa “Có bao nhiêu người có cùng lựa chọn giống bạn”. Sau Đan Trường – Cẩm Ly bị lứa 8x trong nhà “đầu độc”, thì có lẽ, Phương Linh – Hà Anh Tuấn là cặp đôi duy nhất kết nối tình yêu âm nhạc của anh chị em 9x nhà tôi.

Tôi thích, và có phần mặc định hình ảnh Tuấn của “Dấu phố em qua” trong mình. Hình ảnh chàng thư sinh bảnh bao, đầu chôm chôm, mặc sơ mi xanh chuối (nhưng hát không hề chuối), hát mộc với guitar trong SMĐH vẫn luôn là những gì đẹp nhất tôi nhớ về anh. Cái lãng tử, bồng bềnh, phong trần, không toan tính của “trai mới lớn” đó đốn tim bao nhiêu cô gái ngày ấy nên anh dẫn đầu bình chọn từ đầu chương trình cho tới 2 tuần trước chung kết cơ mà. Nên giờ tìm lại bản live “Dấu phố em qua” trong sáng như thế khó lắm. Đến khán giả còn đã lớn phổng lớn phao, thành ông bố bà mẹ bỉm sữa rồi, thì sao vẫn yêu cầu ca sĩ hát vẹn nguyên như 10 năm trước được.

Tuấn có sự nhạy cảm và chân thành của một người nghệ sĩ thực thụ. Nhưng anh cũng không thể phủ nhận được sự chính xác, lý tính của anh kĩ sư Hóa trong mình mấy năm trở về đây. “Chàng sơ mi” với sự trong trẻo trong SMĐH, sự hoạt bát trong “Sài Gòn Radio” được thay bằng sự chín chắn, chỉn chu trong các bộ suit lịch lãm với nhạc Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Trần Tiến. Ừ thì đương đại đấy, nhưng cứ thấy thiếu thiếu cái mộc mạc đời đầu của anh ấy.

Đêm qua, trong liveshow Café-in-concert phiên bản Nâu nóng tại Hà Nội, khán giả đã được thưởng thức đủ đầy những cung bậc cảm xúc trong âm nhạc Hà Anh Tuấn 10 năm qua. Tuấn hát và chiều khán giả với hơn 20 bài hát có cả hits, bài xưa, bài mới vừa, mới toanh, và cả bài hiếm hát. Khán giả được quay về Tuấn của 10 năm trước với “Vài lần đón đưa”, “Khúc hát chim trời”, của lúc đỉnh cao với “Buổi sáng ở Ciao Café”, của 2 3 năm về đây với “Chuyện của mùa đông”, “Cứ thế”, và của mấy tháng vừa rồi với “Tháng tư là lời nói dối của em”, “Người con gái ta thương”. Cũng hơi bất ngờ khi anh ấy hát ít R&B, nhưng có lẽ vì khán giả Hà Nội thích những gì lắng đọng, nên R&B trẻ trung sẽ dành cho “Sữa đá” với khán giả Tp.HCM.

Nếu có gì tiếc thì tôi tiếc về bố cục chương trình với 3 khách mời. Đương nhiên cả 3 nữ ca sĩ đều đã hát rất hay và tiết chế (à không trừ cô Bống ra, hát “Phố à phố ơi” vô hồn lắm), bổ trợ và mang đến những cảm xúc riêng cho đêm nhạc. Là cảm xúc của khán giả Hà Anh Tuấn khi được hát với thần tượng từ nhỏ là Hồng Nhung, những nhớ nhung xa cách của chàng du học sinh tên Tuấn khi hát với Thu Phương, và cuối cùng được bay nhảy lãng mạn của tuổi trẻ với Phương Linh. Nhưng rõ ràng phần hát với Phương Linh quá ít so với dấu ấn của cô ấy trong con đường âm nhạc của anh. Lựa chọn “Bốn chữ lắm” và “Thiên đường gọi tên” là lựa chọn đủ mới mẻ và an toàn để đảm bảo sức khỏe cho Tuấn hoàn thành đêm nhạc trọn vẹn, nhưng là fan ruột của cặp đôi này, tôi vẫn hi vọng được nghe 2 anh chị song ca nhiều hơn trên sân khấu 10 năm của anh. Những “Cơn mưa tình yêu”, “Qua đêm nay”, “Biển và ánh trăng”, v.v. sẽ không biết đến bao giờ khán giả mới được nghe lại chính chủ hát. Và tôi cũng không thật sự thích khi Tuấn thể hiện sự khôn khéo, đẩy triết lý âm nhạc của mình để phản ánh xã hội, có pha chút chính trị trong liên khúc Người về vấn đề chiến tranh hòa bình, và rồi làm chưa tới (vì sợ hết giờ) để kéo người nghe về Ciao Café.

Tuấn là người truyền cảm hứng rất lớn tới thế hệ 9x như tôi. Không ít anh chị em bạn bè, và ngay cả tôi, tìm được thấy những điều hứng khởi từ âm nhạc, và cả những gì anh chia sẻ trên mạng xã hội. Rất khó để một ca sĩ giữ vững được hình ảnh “sạch”, “nói không với scandal” và Tuấn đã làm rất tốt nhiệm vụ truyền tải cảm xúc âm nhạc của người ca sĩ từ lúc anh bắt đầu. Và với riêng tôi, Hà Anh Tuấn vẫn luôn là hình mẫu của “ca sĩ trí thức” rất hiếm của làng nhạc Việt bây giờ. 

Photo: Dai Ngo
Link liveshow Nâu nóng 17/12/2016: https://www.youtube.com/playlist?list=PLHA5JPzzBQav3M58ID4BvICTquGGdVMCl


Friday, 9 December 2016

Câu chuyện âm nhạc – Số 4: Bên em là biển rộng

Tại hôm qua con bé Angel lại khơi lên kỉ niệm quá đẹp của năm nay, mình lại nhớ tới bài hát này.

Đã hơi bất ngờ khi được anh Âm nhạc kiêm nhiều thứ khác của vở kịch kể chuyện đang hơi lưỡng lự dùng bản của ca sĩ nào hát bài này để cho vào phần âm nhạc. Và còn được anh screenshot cho đọc cả đoạn chat với nhạc sĩ Bảo Chấn khi nhạc sĩ đồng ý cho mấy đứa trẻ du học sinh “èo uột” sử dụng ca khúc bất hủ của ông vào một phân đoạn trong kịch.

Đó là cái đoạn duy nhất mà mình có xem lúc tập, xem chưa hết cảnh đã thấy muốn khóc là xách ba lô về luôn, chẳng thèm để ý đến xấp vé trong cặp =)). Giọng ông Thuận trai Sài Gòn đọc thư vọng lại ngọt như mía lùi, bà Nhung thì diễn cảnh ngồi đọc lại thư người yêu ở phương xa gửi về xong cái mặt chờ đợi trong mòn mỏi đúng tội, chưa kể giọng bà này cũng nhão nhoét, vừa nghe vừa nhìn 1 lúc là không chịu được. Lại thêm giọng bà Lam thì cứ vang vang: “Khi em xa anh sóng thôi không xô bờ - Khi anh xa em đá chơ vơ”, đúng cái bản phối tiếng sóng biển làm nền này. Xem cái cảnh mà khóc cả dòng sông ở cái phòng tập ECA.

Rõ bực là hôm diễn thật thì đến cảnh này tôi phải xử lí mấy ông bà đi muộn không có vé ở ngoài, thế là bỏ lỡ đúng cảnh yêu nhất cả vở kịch. Nhưng cũng được đền bù cảnh Happy birthday lúc cuối cũng khóc ngon lành!

Với “Bên em là biển rộng” thì Hồng Nhung hay Thu Phương cũng rút số xếp hàng sau thôi, mợ Lam hát bài này là nhất rồi, không ai bì được!

“Tình ơi sao đi mãi nên sông dài mênh mông
Bàn tay ôm nỗi nhớ xôn xao biển rộng”
….



Tuesday, 6 December 2016

Câu chuyện âm nhạc – Số 3: Dòng sông lơ đãng - “bài hát tiềm thức”

Ở đâu đó tôi có nói, tôi chịu ảnh hưởng rất nhiều từ mẹ. Đương nhiên, trong đó có âm nhạc. Bà là người một nốt nhạc bẻ đôi không biết, nhưng nghe nhạc rất nhiều, và biết rất nhiều bài hát. Mẹ dạy tôi nhiều bài hát hơn bất cứ cô giáo dạy nhạc nào. Từ trong nước tới hải ngoại. Từ nhạc sến tới nhạc đỏ. Từ nhạc già tới thiếu nhi. Từ nhạc có lời tới không lời, hòa tấu nhạc cụ.

Tuy bà nghe nhiều loại nhạc và biết rất nhiều ca sĩ, nhưng trong trí nhớ của con trẻ, Thu Phương là ca sĩ duy nhất mẹ dành từ THÍCH. Từ lúc chắc tôi mới 3 4 tuổi cho tới bây giờ, tôi vẫn chưa nghe thấy mẹ tuyên bố chắc nịch về bất cứ ca sĩ nào khác như vậy. Và một lần nữa, trong trí nhớ non nớt của đứa trẻ lên 3 lên 4 vẫn nhớ mãi tên 1 ca khúc gắn liền với ca sĩ ấy mà mẹ cứ bật suốt: Dòng sông lơ đãng – bài hát có giai điệu thật từ từ nhẹ nhàng mà tôi chỉ nhớ mỗi 2 câu hát đầu tiên, đọc lên đã thấy lãng đãng rồi:
“Từng ngón tay khép như nụ hoa trắng
Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau lưng”

Giờ thì em bé 3 4 tuổi ấy cũng đã lớn để cảm nhận được nhiều hơn hình ảnh dòng sông, hàng cây, bến bờ trong bài hát. Có 1 điều cứ phải nhắc lại, cả bài hát ấy không có lấy một chữ “buồn”, một chữ “nhớ”, một chữ “thương”, một chữ “yêu”, hòa chung với bản phối như dòng sông phẳng lặng, cứ khẽ khàng chảy qua những góc tĩnh lặng nhất trong tâm hồn mỗi người, để vẽ lên những sự tiếc nuối, những nỗi buồn thật đẹp.  

F1 dù vô tình nhưng đã truyền lại 1 tình yêu, 1 ấn tượng quá lớn về “dòng sông” ấy với F2. Để rồi nhiều khi, nó thách đố sự nhẫn nại khiến F2 cũng không dám nghe quá nhiều “bài hát tiềm thức” này.

Một bài hát thực sự đẹp.




Sunday, 4 December 2016

Câu chuyện âm nhạc - Số 2: Bài hát "ăn bột"

Cũng không nhớ rõ là được nghe bài này từ khi nào. Chỉ nhớ là hồi đó nhà có cái đĩa có bài này và bé Hương đến lúc biết bật đầu đĩa là cứ chỉ tua đến đúng bài này để nghe.
Bài hát "ăn bột" của một vài thanh niên 9x nhà tớ đấy.
"Đường vào tìm em ôi băng giá
Trời mùa đông mây vẫn hay đi về"
.....


Câu chuyện âm nhạc - Số 1: Nhạc sĩ Giáng Son

Câu chuyện âm nhạc là những mảnh ghép nho nhỏ góp phần làm cho đời sống tinh thần của bạn Hương phong phú hơn mỗi ngày.
----------------------
4 Huấn luyện viên của Sing My Song – Bài hát yêu thích năm nay đều là nhạc sĩ và mỗi người đều mang trong mình 1 phong cách sáng tác riêng. 1 người thì lúc nào cũng như vừa “uống thuốc lắc” vừa viết nhạc. 1 ông đầu trọc thì viết nhạc theo phong cách thất tình nhão nhoét. 1 ông kia là con ông “Dàn đồng ca mùa hạ” nên ông con cứ con trâu, giếng nước, sân đình, nói chung là chủ đề VAC cũng thành “vua 1 xứ”.

Còn cô nữ giám khảo duy nhất, người tôi biết đến và ngưỡng mộ từ khi chương trình Bài hát Việt ra đời và phát sóng những số đầu tiên, vẫn luôn thể hiện sự nữ tính, dịu dàng của mình trong những sáng tác “không giống ai”. Ai đâu liệt kê 12 loài hoa cũng thành bài hát khiến người dân Hà Nội phát sốt lên, đếm được 4 chiếc lá rơi cũng thành bài hát mùa thu mà các thí sinh sử dụng chinh chiến khắp các cuộc thi hát lớn nhỏ từ trong nước tới hải ngoại. Cô ấy còn có cái album nhạc Jazz mới được giải Cống hiến mà giai điệu, lời ca cứ như đang “ép buộc” người nghe phải đủ tĩnh, đủ lắng để thấu hiểu đến từng câu chữ. Và tôi thì chưa yêu nên nghe mãi vẫn chưa thể cảm được tận cùng của những cung bậc sắc thái cảm xúc.

Vì thế sự đằm thắm, nhẹ nhàng trong các bài hát của Giáng Son cũng không phải là thuận tai số đông. Ngay cả trong bài hát đầu tiên trình làng công chúng này, để mơ được “giấc mơ trưa” với nhạc sĩ, chắc hẳn người nghe cũng đã phải thả mình trôi dạt vào 1 dòng sông miên man kỉ niệm.

“Em nằm em nhớ
Một mùa trong veo, một mùa nghiêng nghiêng
Cánh đồng xa mờ, cánh cò nghiêng cuối trời”
…..



Wednesday, 7 October 2015

Câu chuyện âm nhạc - Số 0: Ca sĩ Thu Phương

Cả bố và mẹ đều thích, nghe và hát nhạc Thu Phương. Phải chăng vì nhạc của cô đồng hành với thời "thầm thương trộm nhớ" và rồi hoàn thiện bản thân với một mái ấm gia đình của hai người những năm 90??
Câu chuyện âm nhạc của bố mẹ trải đều từ những bài ca nhạc vàng của Hương Lan, Trấn Vũ, rồi thời đầu nhạc nhẹ với 3 diva nữ và Bằng Kiều, rồi dần đến lứa "đàn em" Mỹ Tâm, Hồ Quỳnh Hương. Và đương nhiên: Thu Phương! Trong trí nhớ của mình, Mỹ Tâm là ca sĩ duy nhất mẹ mua đầy đủ 6 album (chứ không phải đĩa rong) của cô, còn Thu Phương là ca sĩ duy nhất mẹ nói từ THÍCH!
Vì vậy khoảng đầu những năm 2000 trước khi mình vào "Đại học chữ to", song song với Mắt Ngọc, Mây Trắng, mình có được nghe "Hà Nội mùa vắng những cơn mưa", "Có phải em mùa thu Hà Nội", "Dòng sông lơ đãng", "Lời của gió" , v.v hàng ngày (vì mẹ suốt ngày bật đĩa Thu Phương)!
F1 F2 có thể khác nhau trong gu nghe nhạc, nhưng đều chung một sở thích với "Diva thứ 5". Một Thu Phương bây giờ với "Hà Nội 12 mùa hoa" dạt dào đầy thương nhớ đẹp từ đường hình đến đường tiếng, với "Như chưa bắt đầu" trong sáng mộng mơ, với "Cô gái đến từ hôm qua" đầy tiếc nuối nhưng lạc quan. Tất cả vẫn rất cuốn hút!!
(05/04/2015)