Showing posts with label Mẹ. Show all posts
Showing posts with label Mẹ. Show all posts

Monday, 18 September 2023

Thế hệ trước với thời đại số

Hôm qua nhà hết thức ăn nên đi ăn ngoài, tiện đi lượn mua đồ chuẩn bị cho vài sự kiện tháng này tháng sau. Cái TTTM to đùng gần nhà đó, khi thực sự cần mua bán, mình sẽ đi vào tối trong tuần cho vắng. Cuối tuần thì… xếp hàng thử cái áo nó cũng dài như xếp hàng đi ẻ vậy, toàn người là người.

Như mọi quán ăn trên đất Mã này, mình phải quét mã QR để gọi đồ, và nếu xịn nữa thì có thể thanh toán luôn từ ví điện tử. Sau khi thao tác order cho mình xong, mình ngẩng lên thấy bàn bên cạnh có 1 bà bác người Hoa tầm trên dưới 60 tuổi, đi 1 mình. Thấy bác vẫy tay nhân viên ra hỏi quán này món gì phổ biến nhất, cháu giúp cô gọi đồ nhé, mình thấy hình ảnh mẹ mình hay rất nhiều cô dì chú bác xung quanh mình đâu đây. Ở thế hệ đó, họ giải quyết khâu chọn đồ nhanh lắm, đi ăn quán thì cứ cái gì đặc trưng nhất của quán, phổ biến nhiều người ăn thì gọi thôi. Không cần coi menu cũng được. Không quan tâm QR code để trước mặt với dòng chữ rất rõ ràng “Please scan this to order” (Vui lòng quét mã để gọi món). Đố nhân viên dám không ghi order mà bắt khách lấy điện thoại ra quét QR cho đúng quy trình đấy. QR là thứ cho người trẻ thôi.
Ăn xong quay ra đi Uniqlo lại thấy điều lạ nữa, mới có hơn tháng không tạt vào thôi đã dẹp hết quầy thanh toán rồi. Giờ cửa hàng chỉ để mỗi 1 quầy đổi trả, nhận yêu cầu sửa chữa và thanh toán tiền mặt, còn lại chẳng còn nhân viên nào đứng tính tiền nữa. Khách hàng mua nhiêu món tự ra máy mà thao tác thanh toán. Chuyện self check out này mình đã có khái niệm từ 10 năm trước khi đi siêu thị bên Úc, mình chuyên cân nải chuối với cân cam cân quýt nhanh lắm. Ở Mã bây giờ cũng đã có những quầy self check out ở trong siêu thị, nhưng phải là siêu thị lớn, mà chỉ cho quét hàng có mã thôi, hoa quả rau dưa vẫn phải có nhân viên cân trước. Nay dùng máy Uniqlo thấy choáng phết, vừa để hết đồ lên bàn xong đã thấy màn hình quét ra đúng số lượng ra luôn tiền. Mất chắc chưa đến 2 phút là mình thanh toán xong, trải nghiệm không vấp khâu nào. Không phải chờ đợi, không phải xếp hàng, 5 cái máy thanh toán để đó phục vụ quý khách. Xịn phết. Người trẻ thì sử dụng máy móc này quá đơn giản. Không biết người Mã tầm 50+ tuổi trở lên sẽ thích ứng thế nào khi ra quầy tính tiền không thấy 1 bóng nhân viên nào như này, chắc giờ mỗi lần đi siêu thị phải mang kính lão theo mà còn đọc màn hình cái chỗ táp thẻ.
Việt Nam chắc chỉ 2 3 năm nữa thôi, những chuyện này sẽ đi vào đời sống hàng ngày. Như Hà Nội tháng rồi mình về đã thấy thanh toán QR code khắp nơi. Các ông bà ở chợ dân sinh/chợ truyền thống không theo không được, khách chuyển khoản còn hơn khách nợ. Mình khá ấn tượng mấy cảnh dán QR code ở sạp thịt hay dán ở trên tường đằng sau đôi quang gánh đấy.
Nhớ câu chuyện Tết vừa qua khi mẹ nói chuyện với cô bạn của mẹ, 2 bà bạn dạy nhau cách dùng internet banking trên app điện thoại rất thú vị.
- Cô bạn: Thanh niên giờ động tí là chuyển khoản, 2 chục 3 chục rửa xe cũng chuyển khoản. Tôi phải mượn tài khoản của hàng café bên cạnh rồi cuối ngày 2 bên thanh toán. Chứ tài khoản con cái nó có ngồi ở đây đâu mà kiểm tra cho mình tiền khách chuyển vào chưa.
- Mẹ: Bà phải mở ngay cái tài khoản, mấy bước chân ra ngân hàng ngay đây. Xã hội như nào mình phải theo. Ngay khu nhà mình có 2 chi nhánh ngân hàng, bà ra mở 2 cái tài khoản ở 2 ngân hàng đó cho tôi, có gì quên mật khẩu, quên không biết làm này làm nọ còn chạy ra mà hỏi cho nhanh. Mở 2 tài khoản, rồi cứ chuyển tiền từ tài khoản này sang tài khoản kia cho nó nhớ cách dùng. Tôi phải làm phương án đó, chứ tuổi mình giờ mấy cái máy móc nói trước quên sau ngay.
Tuổi nào rồi cũng phải bắt nhịp với xu hướng xã hội và không để mình lạc hậu thôi, đó là quy luật tất yếu.

Sunday, 27 June 2021

Mẹ và chuyện thi tốt nghiệp phổ thông ở Úc

Mấy hôm nay HN trẻ con đi thi chuyển cấp vào 10. Hàng xóm nhà mình có 1 em trai đi thi, thằng bé ăn chơi ở nhà này từ lúc bé tí, nên 2 sáng nay bà Lùn có việc sáng sớm phải dạy mở cửa cho cháu nó vào khấn cụ với bác Béo để thi cử may mắn. Con cái đi thi một, vòng ngoài cha mẹ gia đình đi thi mười. Chăm cho con cả năm, tới ngày lên thớt thì lo lắng, bồn chồn đứng ngồi không yên cả ngày, trông nhà cô chú hàng xóm mấy hôm nay rộn ràng lắm, rộn ràng luôn cả sang nhà mình.

Bà Lùn chỉ một lần trải qua cảm giác này với em lớn, còn em bé không thi lớp 10 ở VN. Nhưng bà Lùn lại có 1 trải nghiệm cũng đặc biệt hơn những bà mẹ xung quanh, là con gái thi tốt nghiệp phổ thông kiêm thi Đại học ở nước ngoài, 1 nền giáo dục mà bà chẳng có tí khái niệm học hành, thi cử tính điểm ra sao. Có chú giám hộ và con gái cũng đã giải thích ngắn gọn dễ hiểu nhất rồi, nhưng con cái đứng trước 1 kì thi bản lề rất quan trọng vậy mà không ở cạnh thì cũng đứng ngồi không yên cả năm trời ngày đó.
Thế mới thấy các bà mẹ có 1 năng lực cảm nhận và quản lý rất siêu cao thủ về con cái mình, xuyên biên giới, xuyên ngôn ngữ. Mẹ Lùn nhà này tiếng Anh không biết, nhưng con học hành từng kì từng môn điểm số ra sao, thầy cô nhận xét thế nào biết hết. Mỗi kì chú giám hộ đi họp phụ huynh về là 2 đầu cầu 2 nửa xích đạo gọi nhau ơi ới bàn chiến thuật tưng bừng là, em bé thì nằm im thở khẽ xem gọi chú xong có gọi mình nói gì không. Không biết tiếng Anh thì cũng có sao, vẫn sắp xếp được người biết tiếng Anh để nắm tình hình tuốt tuột. Chuyện gì con kể cũng quên, chứ riêng mấy chuyện quan trọng như tới ngày đóng học hay con thi học kì rồi thi tốt nghiệp ngày nào thi môn nào, thi từ mấy giờ tới mấy giờ thuộc làu làu không phải nhắc. Ở Úc do có nhiều môn học lựa chọn nên thi tốt nghiệp cả tháng trời, mỗi tuần thi có 1 môn, nên cả cái tháng đó là gọi sang nhắn nhủ lo học bài nghỉ ngơi sát sao lắm. Bình thường cuối tuần mới gọi thôi, tháng đó rảnh ra là gọi vì biết không phải đi học ở nhà ôn thi tốt nghiệp. Gọi sang bất chợt mà giờ đó đang ngoài đường là hỏi ngay nay đi đâu không học bài à con. Tới ngày đi thi thì tự căn giờ rất chi là chuẩn, nó thi sáng thi chiều từ giờ này tới giờ này, biết luôn thi xong giờ đó là con bé này phải mò cái gì ăn ở trên trường đã rồi mới về, tính luôn giờ đi xe lửa phải tầm này mới về tới nhà là còn để gọi sang hỏi làm bài được không. Ở nhà thì có bác gái Malay biết hôm sau cháu đi thi là y rằng tối nay em Hương được ăn canh thịt bò hầm khoai tây cà rốt. Đúng chuẩn các bà mẹ Á châu, có mấy món tẩm bổ cho con cái không lệch đi đâu được!
Thi tốt nghiệp xong phải đợi gần 2 tháng mới có kết quả điểm tốt nghiệp và điểm vào Đại học chứ không nhanh như ở VN. Có 2 ngày báo điểm, hôm trước báo điểm thi tốt nghiệp từng môn, từ điểm thành phần đó cộng trừ nhân chia thành 1 điểm vào Đại học thì hôm sau mới báo. Lúc đó mình đã về nghỉ hè, báo điểm 2 hôm là 6h sáng bên đó thành 2h sáng VN, thế là mẹ con khỏi ngủ, cũng chẳng đặt báo thức gì, tự động 2h sáng tỉnh ngủ, lật đật lên mạng xem điểm. Rồi nguyên 2 ngày hôm đó má mì sung sướng ra mặt, điểm thi của con cao quá mà, đủ điểm vào hết nguyện vọng đăng kí, chẳng lo nó trượt Đại học nữa rồi. Bạn mình năm sau cũng kể y chang, cả nhà đặt báo thức dậy từ 2h sáng 2 hôm liền xem điểm. Thi Đại học kiểu Tây hay kiểu Ta cũng không khác nhau mấy đâu, cha mẹ hồi hộp quá các con.
Sau này hết nghiệp đi học với nghiệp ở trời Tây rồi, mình rất hay phỏng vấn bà Lùn, sao ngày đấy cho con đi sớm thế mẹ không lo lắng gì sao. Và bà Lùn vẫn luôn có 1 câu trả lời rất dõng dạc rằng, đi học thì ấm vào thân chứ khổ sở gì đâu mà lo, còn mấy cái chuyện ăn ở sinh hoạt không chết người được, lại còn có chú với 2 bác Malay chăm rồi, lo lắm thì cũng chả ở cạnh nên thôi cho kệ tự thân vận động. Có thế mới nên người được.
Đúng, nhờ thế mới ra hình thù được như giờ!

Tuesday, 6 December 2016

Câu chuyện âm nhạc – Số 3: Dòng sông lơ đãng - “bài hát tiềm thức”

Ở đâu đó tôi có nói, tôi chịu ảnh hưởng rất nhiều từ mẹ. Đương nhiên, trong đó có âm nhạc. Bà là người một nốt nhạc bẻ đôi không biết, nhưng nghe nhạc rất nhiều, và biết rất nhiều bài hát. Mẹ dạy tôi nhiều bài hát hơn bất cứ cô giáo dạy nhạc nào. Từ trong nước tới hải ngoại. Từ nhạc sến tới nhạc đỏ. Từ nhạc già tới thiếu nhi. Từ nhạc có lời tới không lời, hòa tấu nhạc cụ.

Tuy bà nghe nhiều loại nhạc và biết rất nhiều ca sĩ, nhưng trong trí nhớ của con trẻ, Thu Phương là ca sĩ duy nhất mẹ dành từ THÍCH. Từ lúc chắc tôi mới 3 4 tuổi cho tới bây giờ, tôi vẫn chưa nghe thấy mẹ tuyên bố chắc nịch về bất cứ ca sĩ nào khác như vậy. Và một lần nữa, trong trí nhớ non nớt của đứa trẻ lên 3 lên 4 vẫn nhớ mãi tên 1 ca khúc gắn liền với ca sĩ ấy mà mẹ cứ bật suốt: Dòng sông lơ đãng – bài hát có giai điệu thật từ từ nhẹ nhàng mà tôi chỉ nhớ mỗi 2 câu hát đầu tiên, đọc lên đã thấy lãng đãng rồi:
“Từng ngón tay khép như nụ hoa trắng
Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau lưng”

Giờ thì em bé 3 4 tuổi ấy cũng đã lớn để cảm nhận được nhiều hơn hình ảnh dòng sông, hàng cây, bến bờ trong bài hát. Có 1 điều cứ phải nhắc lại, cả bài hát ấy không có lấy một chữ “buồn”, một chữ “nhớ”, một chữ “thương”, một chữ “yêu”, hòa chung với bản phối như dòng sông phẳng lặng, cứ khẽ khàng chảy qua những góc tĩnh lặng nhất trong tâm hồn mỗi người, để vẽ lên những sự tiếc nuối, những nỗi buồn thật đẹp.  

F1 dù vô tình nhưng đã truyền lại 1 tình yêu, 1 ấn tượng quá lớn về “dòng sông” ấy với F2. Để rồi nhiều khi, nó thách đố sự nhẫn nại khiến F2 cũng không dám nghe quá nhiều “bài hát tiềm thức” này.

Một bài hát thực sự đẹp.




Saturday, 23 July 2016

“Như chưa từng có những phút lìa xa”

Đã bước sang năm thứ 4. Với con, giờ là những kỉ niệm.

Con chẳng mấy khi cho bố lên sóng. Bố vẫn xuất hiện đâu đó trong những sự đề cập của con, nhưng không quá nhiều như mẹ, như chị. Đến bây giờ, với người lạ, hay người-chưa-phải-là-thân, mỗi lần nhắc đến gia đình trong những cuộc nói chuyện, con vẫn phải mất 2 giây để định hình, câu sau con sẽ dùng từ “bố mẹ”, “mẹ” hay “nhà em” để tiếp tục câu chuyện. Chẳng sao cả, vì con thích sự trọn vẹn, và với con, bố là 1 phần không thể thiếu của cái sự trọn vẹn ấy.
_____________________

Kí ức trong con về bố là 1 ông bố của tổng hòa nhiều thứ. Tức là bố biết làm, nhưng không xuất sắc ở bất cứ lĩnh vực gì. Trong 6 ông con trai của bà, có bác có khả năng nói chuyện, có bác khéo tay, có bác thông minh lanh lợi trong việc sáng kiến cải tạo cuộc sống, có bác cục mịch, ít nói nhưng cái gì cũng biết sửa, v.v thì bố là tổng hòa của tất cả 5 ông anh trên bố. Bố ăn nói được, biết may vá, biết đi chợ buôn bán, biết chẻ rau, biết đánh đàn và suýt thành nhạc công, biết sửa điện sửa nước nhưng không bao giờ đụng vào, toàn gọi các bác :)))

Kí ức trong con về bố là 1 ông bố “ngoại giao” giỏi nhất nhà. Bố nói chuyện cực duyên, “1 tấc lên giời” không ai biết, và không hề điêu. Và vì mẹ con nói được 5 câu thì mất tiếng nên những lúc phải đi gặp người này người kia, hay kể cả đi gặp thầy cô của các con, mẹ toàn đẩy bố đi để bố còn nói chuyện thay. Nên con cũng không bất ngờ khi bà kể chuyện tình sử của bố, có cô Như suốt ngày đứng gốc cây đợi bà vào nghỉ trưa để được tâm sự với anh Chiến. Với khả năng nói chuyện của bố như vậy, không có cô theo mới là lạ. Nhưng cô nào cũng thua hết cô Mạc Thị Lùn :))))

Kí ức trong con về bố là 1 người biết thể hiện tình yêu cho người khác, đặc biệt với người thân. Mỗi lần bố đi đâu về, phi con xe máy màu ghi to đoành vào nhà (đầu con không bao giờ biết xe cộ loại gì hết), câu đầu tiên sẽ là “Bà đâu con?” và câu thứ hai sẽ hát loạn lên “Phương ơi, Phương ơi, Phương đâu rồi?”. Con toàn bị cả nhà chửi vì cái tội ngồi tối và để bà ngồi tối. Nên nói chung, bố về nhà là đèn điện sẽ được bật sáng choang như có tiệc.

Đặc biệt, từ lúc con biết nhận thức xung quanh, con chỉ nhớ bố mẹ cãi nhau đúng 2 lần. Cãi nhau to, và để các con thấy, còn bao nhiêu lần khuất trong phòng ngủ thì con chịu. Rồi con khóc như mưa ở mâm cơm (trời mùa hè, dọn mâm ra ngồi cái cửa giếng trời cho mát), mẹ thì dỗ dành con “Bố mẹ tranh luận thôi mà con”. Còn một lần ở nhà cũ, lúc đó con vẫn còn đi mẫu giáo, bố dỗi mẹ 2 3 hôm không về làm. May là Mạc Thị Lùn nhà mình cũng không giận dỗi ai lâu được, xuống nước xin lỗi anh Béo trước, thế là bát đũa lại thẳng hàng. Đây là con chỉ được nghe tường thuật lại sau này, còn hồi đó con thấy sau mấy hôm cơm canh lại ngọt thì con cũng biết ổn rồi :))). Nhìn vào cặp bác Dậu dỗi nhau đến cả chục lần từ ngày con lớn, thì con ngưỡng mộ bố mẹ kinh khủng!!

Kí ức trong con về bố là 1 ông bố hết mình với tất cả mọi người. Nên bố có rất nhiều bạn, mà nhiều khi mẹ con cũng chả biết ông anh, bà chị này quan hệ thế nào với bố. Còn với gia đình, bố là người chu toàn với cả nhà. Cả nội, cả ngoại. Cả Kim Liên, cả Hải Dương. Mà vì chu toàn quá nên một phút không chu toàn là thành có chuyện.

Kí ức trong con về bố là 1 ông bố cực thoáng với các con. Nói chung là rất chiều. Con thích sách truyện gì, điện thoại loại gì, máy tính thế nào, là bố mua ngay. Mua ngay, không cần suy nghĩ. Chỉ vì lúc đó, con chưa thấy sự cần thiết của việc phải dùng điện thoại xịn, hay nhà phải có máy tính, nên con không đòi. Nhưng rồi lớn thì con cũng biết, đụng đến tiền phải hỏi bố. Xin tiền tiêu vặt xin bố sẽ được tiền trăm, xin mẹ chỉ có tiền chục. Tiền điện thoại toàn bố nạp. Đồ công nghệ của con toàn bố mua, bố đổi, đến mức cái điện thoại Nokia hồng hồi đó đã trở thành thương hiệu của con vì bàn phím bấm cực thích, 3G chạy rất nhanh, bạn bè toàn mượn bắn Mobi Army và vào Facebook. Lúc nào trong ví con, trong điện thoại của con chả có tiền, nhiều là đằng khác, nhưng không ai biết. 1 phần vì con cũng “chân đất mắt toét” lắm, và vì môi trường trường Ams toàn đứa ngoan nên không có chuyện ăn cắp, ăn trộm gì. Giờ thì chị Linh chịu trách nhiệm đổi và sửa điện thoại, máy tính cho con, thay bố. Và con toàn bị bà ấy chửi vì dùng như phá, mỗi năm đổi 1 cái máy điện thoại mới. Hờ hờ :)))

Rồi con đi Úc. Kỉ niệm con nhớ là năm đầu tiên con về, tối đó đang nằm chơi lăn lộn ở giường bà. Bố đi làm về vỗ mông con dịch vào cho bố ngồi. Rồi bố bảo: “Kì này về đang nhiều người nợ tiền bố, không bố đã cho cầm thêm tiền đi.” Với tính chất công việc của bố mẹ, chuyện có người nợ tiền, hay nhà mình là con nợ của ai đó không phải là 1 điều quá nghiêm trọng với con, nên con chỉ cười. Và giờ, hình như đó là 1 trong những câu nói của bố con nhớ nhất.

Cũng trong năm đầu tiên con ở Úc về, bố đưa con xuống trường Ams nhận giải bài viết về cô Thủy. Thực ra, trước hay sau khi con đi Úc, bố chưa bao giờ nói chuyện riêng với con, chưa bao giờ dặn dò con riêng tư (mà không có mặt mẹ) trước những quyết định lớn trong cuộc sống của con. Hôm đó, trong xe, bố có nói: "Bố chẳng có gì phải lo về con cả". Và con luôn cố gắng độc lập, để bố mẹ không phải đắn đo gì về cô công chúa út cả. 

Rồi ám ảnh khác trong con, về bố, là cái dáng ngồi xem TV đầy thất vọng trong giai đoạn chị Linh “ẩm ương”. Đôi khi con nghĩ cái câu hát “Buồn kia còn trong dáng ngồi” sao có thể đúng thế!! Thật tình, con cũng thấy những giây phút thất vọng của người ta và của cả bản thân con rồi. Nhưng cái dáng ngồi và khuôn mặt của bố lúc đó để lại trong con ấn tượng sâu lắm. Sâu đến mức con tự dặn mình, sau này con cái con mà để bố chúng nó thất vọng như thế, con quật chết không thương!

Con nhớ nữa, là cả cái ánh mắt nhìn con lúc con về thăm bố lần cuối. Con ngồi trên giường bóp chân tay cho bố, và bố cứ ngắm con mãi. Cái ánh mắt tuyệt vọng của người cha thương con vô bờ nhưng biết là mình không thể tiếp tục đồng hành được cùng con, nó ghê lắm. Bố khóc, con cười, một nụ cười mỉm rất nhẹ nhàng. Con không thích khóc trước mặt người khác, nhất là với người thân … và nhất là với bố. Với con, bố là người trông thì to tác nhưng thực ra bên trong, bố rất mềm. Nên nhiều khi, con nghĩ cái sự tỉnh táo, bình tĩnh đến sắc nét của con chỉ có thể là lây từ mẹ. Mẹ con là người phụ nữ “nhỏ mà có võ”. Nội cái chuyện một mình lên gặp bác sĩ nghe thông báo về bệnh tình của chồng mà vẫn có thể đi xe từ viện về nhà không bị lạc đường (mẹ con là cái người không bao giờ đi quá bán kính 2 cây số từ khu An Dương), thì thần kinh cũng thuộc dạng thép không rỉ.

Nên con cũng đã rất bình tĩnh khi mẹ gọi điện báo bố ốm, và cũng đã hoàn toàn như không có gì xảy ra khi 5h sáng hôm ấy, con đọc được tin nhắn của anh gửi: “Em ơi. Bố Chiến mất rồi.”, con vẫn đi học, mặt mũi bình thường như bao ngày. Ngày hôm đó con có tiết sớm từ 8h, và ‘má’ con (cô Sun – giáo viên dạy tiếng Trung), đã lôi con ra phòng riêng ôm con rõ chặt. Thầy Alex (giáo viên dạy Toán) lo con bé không tập trung được nên dạy Toán nâng cao hôm đó rất chậm. Thầy Adam (dạy Kinh tế) thì sợ con bé tâm lí bất ổn nên đặt hẹn cho con đi gặp chuyên gia tâm lí. Cái xứ này trẻ con là trên hết mà, hở ra có chuyện gì ảnh hưởng đến tâm sinh lí trẻ nhỏ là thầy cô bắt đi gặp chuyên gia ngay. Còn ông Gauld hiệu trưởng cũng lo, nhìn con như vật thể lạ, hỏi thăm rất ân cần âu yếm, không như ngày thường. Vì hồi cấp 3 con VIP lắm, nên con có làm sao thì là tâm điểm của cả trường. Nhưng cũng phải cảm ơn thầy cô, vì không có họ ở bên theo sát 'nhất cử nhất động' của học trò, thì con đã không có 1 năm 2012 thành công trong học tập, ngoại khóa và tâm lí vẫn ổn định như vậy.  
__________________________

Còn bây giờ, kí ức trong con, về bố, đến từ những chia sẻ của mẹ.

Mẹ con có 1 quan điểm dạy con tương đối tân thời, là ngoài chuyện đạo đức, để ý dạy con những điều lớn lao hơn. Ví dụ, mẹ dạy cách muốn xin giấy tờ gì sẽ phải ra phường gặp ai gặp ai. Còn về những chuyện nhỏ bé hơn, như chuyện nữ công gia chánh của con gái, mẹ quan điểm, trăng sẽ tự rằm. Tức là đến tuổi rồi nó tự biết làm, không phải ép. Con nghĩ quan điểm này không sai, nhưng nó chỉ đúng khi áp dụng với tùy đứa trẻ. Và con nghĩ, ít nhất, mẹ áp dụng đúng với con, nên mẹ rất nhàn. Vì con đã quen và có thể tự thân vận động, nên đến lúc con đủ tuổi ra riêng ở 1 mình, con hoàn toàn bình thường. Con cũng phải biết các món ăn để cải thiện và biết quán xuyến cuộc sống của bản thân: cả việc học lẫn việc sinh hoạt chi tiêu, sắp xếp chợ búa cơm nước. Con có thể không quá khéo, nhưng chắc chắn không chết đói, không hết tiền trước tháng, và quan trọng là không ảnh hưởng việc học.   

Vì thế từ ngày con 18, mẹ rất chú ý đến những việc lớn lao của con gái, như chồng con, sự nghiệp. Mẹ cũng có cái nhìn, mà con cho là rất “hâm”, rằng con gái học hết cấp 3, là bất cứ lúc nào, kể cả ngay ngày mai, nó bảo muốn lấy chồng, cũng là chuyện bình thường. Nên mẹ luôn kể về câu chuyện của 2 người, như là sự chuẩn bị những kĩ năng “người lớn” cho con. Từ chuyện chăm sóc, dạy dỗ con cái ra sao, chuyện chi tiêu tài chính của 1 gia đình, đến chuyện gìn giữ tổ ấm, tình cảm với chồng thế nào, mẹ dạy con hết. Và đương nhiên, con cũng hiểu nhiều thêm về bố mẹ, trên góc nhìn của 1 người chưa-lớn-nhưng-không-còn-quá-bé-không-hiểu-gì, về những điểm xấu tốt của bố, của mẹ, và rút kinh nghiệm cho bản thân mình.  
________________________

Mẹ chẳng mấy khi hỏi con về bố, sau khi bố mất. Mẹ cũng chẳng hỏi con cảm thấy sao, con có nhớ bố không. Đúng ra cả 3 mẹ con chưa bao giờ đề cập với nhau về việc này. Vì con nghĩ, ai cũng cần không gian riêng cho những khoảnh lặng của bản thân và đơn giản là… “nỗi đau ta nhận riêng mình”. Và cũng có những điều, mẹ làm cho bố, con không hoàn toàn đồng ý. Tiếng Anh nó có cái câu gì nhỉ: “Đối với người tin thì không cần giải thích. Nhưng đối với người không tin thì không thể giải thích được.”  Nhưng con không bao giờ tham gia, vì nếu nó thuộc về văn hóa, tín ngưỡng của mỗi người thì con tôn trọng tất cả. Ai cũng phải có niềm tin vào 1 điều gì đó thì cuộc sống sẽ màu sắc hơn. Quan trọng hơn hết, đó là việc gì từ trái tim sẽ đến với trái tim.

Và trái tim con nói rằng:

“NHƯ CHƯA TỪNG CÓ NHỮNG PHÚT LÌA XA
Dẫu gương mặt trên vai anh khóc òa
Những con đường anh đi, rồi cũng đưa anh về bên em”
…..
Con thích bài Chân tình, cũng là vì với con, bố là người hát bài ấy hay nhất!




   

Thursday, 21 July 2016

Đối thoại người thân: to hơn cả "bằng lòng"

Mấy cái sở thích vô thưởng vô phạt thế này mà người thân mình khen luôn là cái “bằng” to nhất, to hơn cả cái “bằng lòng” =)))

Đối thoại người thân. Chiều nay.

1. Mẹ và con
- Mẹ: Mấy hôm nay ở nhà làm gì con?
- Con: Con đi làm 1 hôm, đi học 1 hôm, học cái môn kia và viết bài kèm ôm sô kịch cho Hội Sinh viên ạ.
- Mẹ: Viết cái gì đấy?? (giọng rất nghiêm trọng)
- Con: Quảng bá giới thiệu sự kiện thôi mẹ.
- Mẹ: Mà mẹ nhắc luôn nhớ. Viết lách cái gì cứ liều liệu, đừng có động chạm lằng nhằng. Cứ bình luận tươi vui cả 2 phía. Con tưởng báo chí mà không, blah blah…
- Con: Cái gì vậy trời!! Con viết toàn thứ nhảm.
- Mẹ: Cái bài biên giới sắc sảo quá đấy, cả bài âm nhạc, chính trị có Thu Phương gì đó, miễn bình luận đi nhé.
- Con: Ô thế cứ âm thầm vào Facebook của con là nghĩa làm sao ấy nhỉ!!
- Mẹ: Chị đưa mẹ đọc. Nhắc rồi đấy nhé, đừng có linh tinh.
- Con: Con viết tràn đầy tình yêu thế chứ có đá xoáy ai đâu. Ô hay ghê :)). Mà đọc rồi thì cho con xin tí nhận xét cái nào? Mẹ thấy văn phong, từ ngữ thế nào?
- Mẹ: Được mà. Cũng hơi SẮC. GIÀ già nữa. Viết cũng HÀI HƯỚC nhưng có sự SẮC SẢO đấy.

2. Chị và em
- Em: lolololol chị đưa mẹ đọc cái gì em viết để bu vừa nhắc em thế hả!!
- Chị: Chị cho mẹ xem toàn thứ vô hại. Cái bài biên giới ấy. Tưởng em mình viết, định khoe mẹ, xong cuối cùng 2 hôm sau mới biết là của ông Trần Tiến.
- Em: !!!!!!!
- Em: Rồi còn cả bài Thu Phương nữa hả?
- Chị: Ờ có. Toàn những thứ vô thưởng vô phạt không à.
- Em: Bảo sao mẹ vừa cho em 1 bài =))))
- Chị: Hơ hơ đúng là mẹ!! Thôi lần sau không khoe nữa.
 - Em: Ôi giời, có làm sao đâu à. Cho mẹ đọc để biết con gái mẹ viết văn hay vãi chưởng.
- Chị: Thôi được rồi nha, tự sướng vừa phải! Có ai chê văn của cô đâu. Người ta khen XỊN nên kiệm lời

=))))))))))))


(Sydney 21/07/2016) 

Sunday, 8 May 2016

Những cuộc đối thoại mẹ-con (tổng hợp)

1.  Những câu nói bất hủ
Câu chuyện 1:
Hàng ngày mẹ và bé thường xem phim 1h trưa với nhau ở kênh Đồng bào xa Tổ quốc, hay gọi tắt là VTV4. Hiện tại hai mẹ con đang xem phim "Heo may về qua phố" - một bộ phim tâm lí tình cảm. Phim rất hay, nói về bi kịch của các gia đình trong xã hội hiện đại.
Tập hôm nọ phim có quá nhiều cảnh cao trào, mẹ, trong một phút mắt "đỏ chon chót", đã phán xanh rờn thế này:
"Đúng là phim miền Bắc, có cái gì đó vẫn sâu sắc hơn phim miền Nam nhiều!"
!!!
Câu chuyện 2:
Hai hôm vừa rồi Hà Nội rét xuống tới 12 độ. Trời vừa mưa, vừa rét nên chẳng ai thò mặt ra đường. TV Thời sự còn chiếu cảnh các bác xe ôm đốt củi đỏ rực ngoài đường để sưởi cho đỡ rét trong lúc chờ có khách.
Ở nhà, mẹ đang trang điểm chuẩn bị đi ăn cưới. Em bé, vốn đã có biệt danh là "lợn tăng trọng", không nằm ngoài dự đoán, đang lăn lóc ở trên giường vì rét.
Em nói đùa bảo mẹ:
"Thôi sang năm còn chẳng về đợt này đâu, rét lắm, con chịu không được."
Mẹ coi như không nghe gì, vẫn tiếp tục việc mình làm.
Chừng một phút sau, mẹ bâng quơ:
"Thời tiết khắc nghiệt thế này bảo làm sao người Bắc cũng kĩ, à không, khó tính mới đúng" !!!
Em nó... chết cười ở trên giường =))
(Hà Nội 12/01/2015)

2.  Vô thức với thời gian
Cuộc nói chuyện "ngô nghê" nhất của em nó với u:
Mẹ: Bác A đang rủ mẹ đi Đà Nẵng, mà chắc mẹ chẳng đi đâu. Đi ở nhà ai lo??
Con: Lâu không đi chơi thì đi cũng vui mà mẹ. Mà đi bao lâu ạ?
Mẹ: Bác cũng phải đi hàng tuần chứ con tưởng đi mấy ngày à!!
Con: Mẹ thích thì đi thôi. Ở nhà, đã có các bác! (tư tưởng em út hehe)
Mẹ: Tuần tới bác B đi Sài Gòn rồi đó con.
Con: Bác đi thăm ai ạ?
Mẹ: Thăm ai? Thăm khách sạn thì có. Bác đi chơi thôi.
Con: Mới đầu tháng 5 đã chơi bời gì ạ?
Mẹ: Giờ ở nhà mọi người rục rịch chuẩn bị đi nghỉ mát rồi. Trẻ con nó thi sắp xong, nghỉ hè đến nơi rồi.
Con: Con tưởng nghỉ mát thì cũng phải tháng 6 tháng 7 mới đi chứ mát miếc gì giờ này ạ!!
Mẹ: Ôi con ơi! Tháng 6 tháng 7 con chỉ đi Sầm Sơn, Cửa Lò là được thôi. Con mà đi Sài Gòn là phải đi bây giờ. Mấy tháng nữa mà con đi Sài Gòn đang mùa mưa của nó, đi chơi đâu được.
(Sydney 04/05/2015)

3.  Không bao giờ thay đổi
*** Mẹ là Mẹ. Tuần nào cũng ngần đấy câu ***
"Khỏe không con?" - Không khỏe thì chả nhẽ con lại ốm ạ :))
"Học hành sao rồi con?" - Khó như quỷ!!
"Cố lên, không có gì đến dễ dàng cả!"
"Vẫn đi làm chứ con?" - Dạ vâng. Lũ trẻ dễ thương lắm!
"Thế tuần vừa rồi vẫn cơm nước đấy chứ?" - Không nấu thì con lấy gì ra mà ăn ạ!!!
....
Đã thế hôm nay:
"Hôm kia mẹ vừa đi xem Khánh Ly con bảo đấy, hay lắm" - Đùa, con thì vừa học xong đã xách đít đi làm, mẹ thì đi xem ca nhạc cả tối!
Bất công từ trong nhà bất ra!!
(Sydney 24/05/2015)

4.   Những thể loại nhạc bị cấm nghe
(Lại kể chuyện u con cháu nấu cháo điện thoại)
Nghỉ hè mấy năm trước, trong một ngày đẹp giời cả nhà đang đi chơi, bà chị chuyên tí toáy của mình lấy con 6300 cùi bắp của em nó bật nhạc. Tự dưng nó vang lên du dương: "Bao ngày mẹ ngóng, bao ngày mẹ trông....". U, sau khi nghe hết trọn vẹn 7 phút của ca khúc, rơm rớm quay ra 'mắng' mình: "Hương nhớ, mẹ CẤM nhớ, đi xa là không có nghe những cái bài này. Con ở bên đấy nghe bài này mà không khóc mẹ mới thấy lạ!!"
Năm sau về thì lại thấy u phàn nàn với bác dâu: "Chị đổi ngay cái nhạc chuông đi nhé. Cứ lần nào có điện lại "Này con yêu ơi con biết không....". Nẫu như thế mà cũng cứ nghe."
Mấy hôm vừa rồi mò mẫm được 2 cái đĩa CD toàn bài hát hay và ca sĩ u thích gửi về tặng u. U nghe xong cũng thích lắm, khen hay tuyệt. Cơ mà vẫn không quên 'mắng' con:
-Em bé! Ai cho con nghe "Ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhà tôi ở đó...”. Rồi lại còn "Dường như ai đi ngang cửa...". Cứ nghe thế rồi còn làm ăn được cái gì??
Giời ạ! Lớn như cái xào rồi mà vẫn còn bị CẤM nghe nhạc là phải hiểu đời em dư lào:)))!! Karaoke lần nào chả "Mưa trên biển vắng" với "Niềm đau chôn dấu" mà cứ mắng con nó!! Khổ lắm, mình mà đã sướt mướt thế thì đã không biến từ 4 năm trước!!
(Sydney 20/06/2015)

5.  Gợi ý con làm bài
Mình vẫn giữ thói quen kể cho mẹ nghe những gì đang được học ở trường: "Con đang phải làm 1 trang web về Hà Nội. Mẹ gợi ý con đi?".
Hỏi bâng quơ thế thôi mà mẹ trả lời 1 tràng: "Con kể về mùa thu Hà Nội đi. Lãng mạn ra phết đấy. Đi lùi lên trên đạp xe trên mạn hồ Tây này, đi bộ dưới đường Phan Đình Phùng này. À giờ cứ tầm 7 rưỡi sáng, ngoài đường Thanh Niên sẽ có loa phát thanh "Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng...". Rồi giờ còn có cả các cô công an giao thông nữ đứng ngoài đường nữa. Con cứ nhớ cái gì thì viết ra."
Chẳng liên quan gì đến bài phải làm lắm, nhưng những câu chuyện đơn giản như thế mà tuần nào nghe kể cũng không thấy chán. Hai mẹ con ngày xưa đi học văn vẻ không bao giờ ngoi được lên điểm 8, nhưng được cái lãng mạn giống hệt nhau! 

Dù có những sự thật phũ phàng, nhưng những ai sinh ra và lớn lên ở Hà Nội luôn có 1 niềm tự hào và kiêu hãnh nhất định về thành phố của chúng em. Chỉ đơn giản vì: "Em Thủ đô, em có quyền" :))
....
Kể cũng ngộ, đầu năm sang sớm chưa được xem 12 Con giáp hôm mùng 1 Tết nên phải mò lên trường xem nhờ. Thế nào lại xem nhầm chương trình của năm trước nữa, và phát hiện ra 1 bài hát tuyệt với như thế này. Mẹ có lần chia sẻ với mình, đại ý là ca sĩ hát làm u run bần bật mới chỉ có 1 lần duy nhất khi u nghe Trọng Tấn hát Tiếng đàn bầu trong Chung kết Tiếng hát Truyền hình ngày xưa. Và giờ với mình, ca sĩ duy nhất hát làm mình gai cả người là Thu Phương với Hà Nội 12 mùa hoa (và cũng từ bài hát này mà mình có cảm tình đặc biệt với cô ca sĩ từ thời thế hệ của bố mẹ). Có thể vì mình nghe bài hát này đúng thời điểm (mùng 5 Tết ở Úc), nhưng không phủ nhận là lâu lắm rồi mới có 1 bài hát đẹp và rất 'Hà Nội', cộng với 1 giọng hát đầy khắc khoải và dàn dựng sân khấu quá công phu của Thúy Nga. Tiếc là Youtube chặn mất bản đẹp rồi!!
(Sydney 28/08/2015)

6.  Tuổi “lại gạo”
Thỉnh thoảng mẹ cháu làm cháu cũng giật mình thom thóp!
Hôm nay, sau màn hỏi thăm thường ngày:
-Mẹ: Thế viết xong về mùa thu Hà Nội chưa?
-Con: (sao hôm nay tự dưng nhớ thế?) Dạ viết lách gì đâu, con làm trang web, giới thiệu chung về Hà Nội thôi.
-Mẹ: Nhưng phải viết nhiều về mùa thu Hà Nội mới hay, đẹp như thế!
-Con: (quái lạ sao cứ nhắc mãi thế nhỉ?!! Cũng lãng mạn như thiếu nữ thế này.)
-Mẹ: Hôm nọ mẹ nghe được bài “Hà Nội 12 mùa hoa” của Giáng Son hay quá. Cứ mỗi đoạn lại kể về một loài hoa, nghe lần đầu tiên mà thấy xao xuyến ghê!
-Con: (giật cả mình, nhớ cả tên tác giả nữa) Á, mẹ cũng nghe “Hà Nội 12 mùa hoa” á, mẹ nghe ở đâu thế?
-Mẹ: trẻ con đội Cẩm Ly hát đó con. Hay quá!
-Con: À ra thế. Vâng nghe cũng được.
-Mẹ: Đội Hồ Hoài Anh mà chẳng hay à. Hát Gió mùa về: “Tay em lạnh, môi em lạnh…”
-Con: (theo dõi khiếp quá!) Vâng. Cơ mà con thấy cho trẻ con hát toàn bài người lớn à.
-Mẹ: Ừ thì chả nhẽ lại hát “Khi thầy viết bảng….”
-Con: Đấy đúng rồi đấy, khái niệm của con đấy mới là bài hát cho trẻ con.
-Mẹ: Thì cũng biết thế nhưng giờ có bài nào cho trẻ con đâu. Chả nhẽ cuộc thi nào cũng hát mấy bài đấy nên phải lôi bài người lớn ra cho trẻ con thôi!
Chết dở, giờ lại thành chuyên viên âm nhạc cho trẻ con thế này! Người thì chẳng tên Thu, đẻ thì đẻ mùa xuân, mà có cái bài tập của con hỏi đi hỏi lại, dặn dò chi tiết phải tả thế này, tả thế kia.
Mẹ nhà cháu đang ở tuổi LẠI GẠO làm con nhiều khi đỡ không kịp!
(Sydney 06/09/2015)

7. Mẹ và công nghệ
Ở tuổi ‘bánh chưng luộc lại’ như của mẹ cháu, xung quanh mọi người hầu như đều yêu công nghệ. Đổi điện thoại liên tục, hay thay dàn loa âm-li, tivi, chat chit Zalo/Viber, thích chụp ảnh tự sướng và đăng Facebook, v.v
Mẹ cháu thì ngược lại, luôn nói không với công nghệ.
Gạ bao nhiêu lần dùng Facebook nhưng cương quyết không, bảo mất thời gian. Mà không cũng tốt, cháu càng tự do bay nhảy trên này!
Con nó gửi ảnh về cho qua Zalo, 2 hôm rồi chưa mở ra. Hôm nay con hỏi thì bảo: “Ôi mẹ đã xem đâu! Zalo mẹ cứ hứng lên lúc nào thì mẹ ấn vào lúc đấy!”
Dặn bảo các chị gọi qua skype cho con rồi nói chuyện cho đỡ tốn tiền, thì kêu mạng chập chà chập chờn, nghe không rõ. Gọi thẳng cho nhanh, 1 tuần cũng chỉ gọi có 1 lần!
Bảo mẹ dùng Excel thì kêu chữ bé tí, nhìn màn hình 1 lúc hoa hết cả mắt. Thế là cứ dùng cái máy tính Casio cầm tay to đùng từ cái thuở nào rồi. Dân Tài chính ngày xưa thi Bàn tính gẩy xếp nhất lớp mà, nên bấm loạn xạ, bấm không cần nhìn, mà chuẩn thôi rồi! Hôm nào bác cầm máy tính, bảo dùng tạm máy của con đi, dùng chưa được 5 phút thì kêu “Sang bác lấy cái máy tính về cho mẹ đi. Máy của con bé tí, bấm khó chịu lắm!”
Đương nhiên mẹ cháu cũng ‘lại gạo’ theo kiểu khác, kiểu thư giãn lành mạnh. Con gửi cho hai cái quảng cáo ca nhạc, chê chị Phương đắt, lại còn hát với học sinh, chưa đủ trình để u đi xem. Thế là làm ngay đôi vé tối đi xem anh Kiều với chị Quyên. Khoe với ai khoe ngay với cái đứa ‘ki bo nhất vịnh Bắc Bộ’, thế là nó kêu giời kêu đất lên “Mẹ con dạo này ăn chơi quá!” Phim cũng yêu, kịch cũng mê, nhạc cũng mò, âu cũng là một nép đẹp hiếm có của 1 người phụ nữ đất Bắc thế hệ ấy.
Thôi thì các con ‘sống ảo’ quen rồi, các mẹ cứ nên ‘sống thật’ cho khỏe người!!
(Sydney 26/09/2015)

8.   Khi bu lên “lão làng”
“Xi-ti bánh lùn” nhà cháu giờ cũng thuộc diện “lão làng”, được xếp ngồi mâm trên rồi, nên giờ đám cưới đám xin nhà nào thiếu họ hàng là cô Mạc Thị Bưởi sẽ ở trong thành phần ngoại giao, chịu trách nhiệm nói chuyện và đón tiếp nhà bên. Hết thời là chân lăng xăng giờ đến thời làm chân chỉ đạo. To ra phết cứ đùa!

Thôi u cứ đi đưa dâu với xin dâu thêm khoảng trăm đám nữa là vừa u nhé. Chục năm nữa đến lượt các con là u đã kinh nghiệm đầy mình, chỉ việc phẩy tay một phát là mọi việc đâu vào đấy, chứ không lại “người nó cứ không bình thường” mất 2 3 ngày giời giống mỗi đận nhà có cỗ là không được.
Dù vẫn căng não một năm vài lần lo chạy gạo xấu nộp quỹ cho cháu, nhưng khi mọi xáo trộn đã trở về ổn định, Thị vẫn phải Nở và chè vẫn phải tươi. Thế nhé u nhé, cứ karaoke lệch tông, cứ nhịp điệu cầu lông ngày 2 bận, cứ cơi nới xây mới cho đời phơi phới để con nó yên tâm phấn đấu nốt cái sự nghiệp mũ cánh chuồn nhé u!!
(Sydney 17/10/2015)

9.  “Hai chúng ta” – chuyện đêm muộn
11h kém, bộ phim truyền hình dài kì kết thúc. Con bé đang dán mắt, căng não chơi Sudoku, và nghe nhạc. Mẹ thấy giọng ca quen thuộc, quấy quả lấy điều khiển tắt TV rồi nằm xuống: “Thu Phương à, để yên đấy, mẹ nghe với!”
Chiếc điện thoại từ từ vang lên:
“Hãy luôn tin và yêu em nhé.
Dù trong giấc mơ cũng thuộc về nhau.
Hai chúng ta luôn một bên thao thức.
Ánh trăng soi bỗng nhớ con đường.
Và hàng cây em với anh.”
Bài hát cứ tiếp tục phát đi …
Được một lúc, mẹ quay sang:
-Bài hay thế con!
Con bé vẫn nhắm mắt, lờ đờ chìm vào giai điệu.
-Bài này tên gì thế con?
- “Hai chúng ta” ạ - Con bé thủng thẳng đáp
- Sao mẹ không thấy có trong karaoke nhỉ??
- À bài cũng mới ấy mà!
- Ừ … Ơ mà mẹ cũng có thấy trong cái đĩa kia đâu??
- Có ở trong cái đĩa mà mẹ khen cô ấy mặc mấy cái váy đỏ xinh ấy.
- À rồi!
….
Lâu lắm con bé mới thấy mẹ dành một sự tò mò đặc biệt tới bài hát mới nghe lần đầu tiên thế này. Bởi bài hát nhẹ nhàng, bởi lời ca tựa như thơ, bởi ca sĩ hát nồng nàn; hay sâu thẳm hơn cả là bởi người phụ nữ thấy bóng hình của mình trong đó? Cũng đã bình yên với “ánh trăng”, “con đường”, “hàng cây”; cũng đã hiểu thấu khoảnh khắc nghe ”đại dương vỡ tan”, nghe “vì sao rụng rơi”. Và rồi đủ lạc quan để tuyệt đối tin tưởng rằng:
“Hai chúng ta có đâu cần lời nói,
Những môi hôn, những đôi môi cười”
.....
Bài hát kết thúc, hai mẹ con chìm vào giấc ngủ.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lốp bốp, lộp độp, như thách đố người ta với những nỗi nhớ vô hình.
(Hà Nội đêm 28/01/2016)

10.  “Giữ lại hạnh phúc”
 Mấy tháng trước, hai chị em có dắt mẹ đi xem liveshow của Cô gái. Đương nhiên bu thích, vừa được ngắm phụ nữ đẹp, vừa được nghe lại những bài hát yêu thích một thời. Hết show mình đã phải hỏi ngay “Mẹ thích bài nào nhất trong chương trình?” thì được nghe hồi âm ngay tức thì rằng "Thích tất. Bài nào cũng hay hết!”.
Và cái làm mình bất ngờ, bài hát mẹ nhớ nhất, hoàn toàn nằm ngoài suy nghĩ của mình, vì là cái bài mình thấy rõ bình thường.
Lúc lên giường chuẩn bị đi ngủ, dư âm như còn đọng lại, tự dung bu đột nhiên hỏi:
- Hôm nay cô này hát cái bài gì mà cứ “hạnh phúc”, “giữ gìn” ấy nhỉ?
- Bài “Giữ lại hạnh phúc”, mới toe đó mẹ.
- Biết rồi. Hôm mẹ nghe trên TV đã bảo cô này hát bài này hay rồi. Cái clip đằng sau cũng ý nghĩa.
- Đúng là các mẹ, xem phát hiểu ngay nhể! Con chẳng hiểu gì, tự nhiên đang yêu rồi lại đi đập nát cái bó ly, rồi cuối cùng lại ra sân ga ôm nhau… Mãi mới hiểu.
- Thì ý nghĩa thế còn gì. “Hạnh phúc sẽ chỉ là mơ nếu không giữ gìn”, đúng quá rồi! Sống cứ không biết quý trọng những thứ thân thuộc là sẽ vụt bay hết. Mà cô này hát bài này xúc động thế chắc cũng vì nhớ lại ngày xưa!
Mình quan điểm, bài hát chỉ có thể để lại ấn tượng sâu sắc với người nghe là khi chính khán giả tìm thấy những mảng câu chuyện của họ ở trong đó. Và “Giữ lại hạnh phúc” có vẻ đã truyền đạt rất tốt thông điệp về hạnh phúc sau 1 năm được tung ra thị trường.
"Đừng rời xa em nhé, vì lúc yêu em dại khờ
Đừng làm em lo lắng, vì trái tim em yếu mềm
Người yêu ơi anh có biết?
Hạnh phúc sẽ chỉ là mơ nếu không giữ gìn
Nơi thiên đường anh đưa lối em
Sẽ mãi xa vời"
(Sydney 10/04/2016)

11. 
Chả là tầm này năm ngoái, em cũng có chút "lời ra tiếng vào" về việc "chị" ấy lười dùng đồ điện tử. "Chị" ấy biết cả đấy nhưng không nói gì đâu, chỉ hồi đáp em bằng cách xoá luôn cả Zalo lẫn Viber!!
Nhưng vì "Chị" ấy là "người đàn bà quyền lực" nhất hệ Mặt trời này rồi, nên "chị" ấy có thiếu gì cách để cập nhật thông tin về em đâu. Có con Lumina đểu đểu thôi là đủ với "chị" ấy rồi. Chẳng hạn như hồi em còn bé, 6h chiều trong tuần, giờ học ĐH thì 9h tối, "chị" ấy cứ gọi đột xuất mà không ở nhà, là "chị" ấy phải hỏi bằng được hôm nay làm cái gì mà giờ này chưa đi học về. Hay cuối tuần 5 6h chiều "chị" gọi mà biết đang đi chơi, thì "chị" phải truy ra bằng được là đang đi với bạn nào, trai hay gái, Tây hay Ta, Ta thì người miền nào. Em ở cách xa cả bờ biển mà chị ấy vẫn quản lý tốt.
Còn tối qua, "chị" ấy canh đúng lúc em ngủ rồi, để lên tường nhà em tuyên bố sừng sững như thế này đây. Chỉ với 4 chữ nhẹ nhàng: "Mẹ đã có facebook", "chị" ấy còn được nhiều người like hơn cả con chị ấy viết cả ngàn từ.
Nên nói mà, quyền lực của các bà đầm là sợ lắm!
(Sydney 25/11/2016)

12. Đối thoại u con - chuyện công việc
- Em bé: Hôm qua mới có người hỏi con gửi bảo hiểm có được lãi suất x% 1 năm không kìa mẹ?
- Bà Lùn: Có đó. Khi nào bảo hiểm thành cho vay nặng lãi thì được ngần đấy, có khi còn cao hơn đó. Hỏi thế cũng hỏi!
Bu cháu the best!
(Tp.HCM 10/11/2018)

13. Góc quan điểm - tâm sự mẹ con
Tối qua kêu mẹ nghe “Mang thai” đi thì bà thân sinh cho 1 tràng thế này:
“Bài nghe cũng được đấy, mà triết lý quá, tự dưng nghe cứ phải nghĩ đau hết cả đầu. Tùng Dương mẹ chỉ thích đĩa hát tình ca thôi. Đĩa đấy hay lắm, ngày nào cũng bật. Còn ghét nhất hát mấy cái bài Con cò con vạc, Dệt tầm gai, Chiếc khăn piêu là ông ấy lại lên đồng đấy.
Còn đâu có mấy cô kia thì chưa thích cô nào hết. Thanh Lam thì giọng quá hay nhưng không vào đầu, hát cứ rên ư ử. Hồng Nhung chỉ nghe Nhớ về Hà Nội thôi, còn giọng thì quá chua. Mỹ Linh thì chưa cần nghe, nhìn cô ấy hát đã thấy mệt rồi, suốt ngày ra giới thiệu hát bài này bài kia của chồng. Có cô Thu Phương thì ngày xưa thích Bang Bang với Dòng sông lơ đãng lắm mà giờ thấy mấy cái CD trong tiếng hát cứ có tiếng thở, nghe nhiều mẹ thấy mệt rồi. Nhưng để mà trình diễn thì xem cô này thích hơn, đầu tư hình ảnh váy vóc xinh ngút trời, khán giả 4 cô kia cộng lại không bằng cô này được. Giờ có mỗi cô Trần Thu Hà là hát hay nhất, nghe lâu nghe dài không thấy mệt, mỗi tội cô này hơi xấu nên lên sân khấu cũng mất điểm.
Nói chung mẹ chỉ thích nhạc Trịnh thôi con ơi!” )))))
-Trích góc nhìn của 1 khán giả chả biết nốt nhạc nào cho hay-
P/S: tag thêm chủ nhân lời bình luận cho thêm phần xác thực ạ Mạc Phương
(Syndey 03/11/2017)

14. Đối thoại mẹ con. Chiều nay. (Phần 1)
-Mẹ: Cái anh con kể, anh ấy blah blah… thế giờ anh đó ở đâu rồi?
-Hương: Ông ấy đang bị “khủng hoảng tuổi xx” mẹ ạ, vừa muốn về lại Úc mà cũng tiếc, công việc mọi thứ ở Việt Nam đang tốt.
-Mẹ: Chả biết được, sao này con cũng lại muốn ở Úc cũng chưa biết chừng.
-Hương: Ôi ở đâu thì con cũng vẫn phải về đi làm vài năm đã mẹ ơi. Mà ca nhạc kịch nghệ còn thế này thì con chưa muốn đi đâu đâu ))) Đấy lí do của con đơn giản lắm. Vậy nha mẹ, lo hoài!!
“Giấc mơ xa vời dù luôn luôn cháy
Dù nơi chúng ta là đêm với ngày”
(Sydney 21/10/2017)

15. Đối thoại mẹ con. Chiều nay. (Phần 2)
SỮA MẸ - CÂU TRẢ LỜI CHO MỌI BỆNH CỦA EM HƯƠNG
-Hương: Mẹ ơi con ốm rồi!!!
-Mẹ: Lại đau họng ngạt mũi chứ gì! Lo giữ ấm đi nhé, gì đâu miễn dịch kém ghê. Ai bảo hồi bé LƯỜI BÚ SỮA MẸ rồi giờ động tí lại ho với xổ mũi.
-Hương: Mẹ ơi mắt con lại toét rồi nhé!
-Mẹ: Con thì nhạy cảm lắm, thay đổi thời tiết là y rằng. Miễn dịch quá kém do bé KHÔNG CHỊU BÚ MẸ, bú có vài tháng xong đẩy ra nguây nguẩy. Chị Linh chịu bú đề kháng tốt hơn hẳn, có bao giờ ốm linh tinh như con đâu!
(Sydney 21/10/2017)

16. "Em đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ"
Nhân đợt bà nội ốm, bé Hương đã chia sẻ “ước mơ” của mình với mẹ:
-Mẹ ạ, con quyết tâm sau này phải đẻ 4 đứa. Đội hình trong mơ sẽ là 2 trai, 2 gái để có đứa phục vụ mình lúc ốm đau. Chứ như bà bây giờ mà không có các bác thì chết dở!
+Nói chung, thế này nhớ, là bố mẹ thì phải chăm, phải có trách nhiệm, chứ chẳng có ai tên là thích-chăm-người-ốm hết. Nên thôi, con khỏi kì vọng đi.
-À vâng, nhưng thôi, con cứ phải nhiều hơn 2 đứa, không thể ít ỏi như bố mẹ được.
+Ờ, thế cứ quyết tâm đi. Mà trước hết con nên mơ lấy được ông chồng giàu đã rồi hẵng mơ đẻ 4 đứa. Thế hợp lí hơn đấy!
!!!!!
(Hà Nội 13/02/2016)
_________________________________
Mỗi câu chuyện nhỏ với Mẹ đều mang đến một thông điệp cho cuộc sống của “em bé đang dần thành người lớn”. Cảm ơn Mẹ đã là Mẹ của con.
“Yêu lắm, thương lắm, mà xa lắm” nên “Chỉ cần ta nhớ về nhau, có bao giờ tiếc nuối” đâu. Vì “Hai chúng ta có đâu cần lời nói” mà!
Yêu mẹ rất nhiều :xxx

Ở nhà này tôi cao nhất nhà :))






Friday, 6 May 2016

Như chưa bắt đầu: 5 năm, 1 chặng đường

'Tôi xa Hà Nội, năm lên 14, khi chưa biết gì....
06/05/2011 - 06/05/2016
Hề hề hề. Vèo cái đã 5 năm, tưởng như không thể nhanh hơn :))
Ngày này 5 năm trước, tôi rời Hà Nội để đi học ở Sydney. Đó cũng là 1 quá trình có chuẩn bị, dù hơi bất thình lình một chút, kiểu 'thích là nhích' luôn. Bố mẹ không đắn đo, hoặc có nhưng không để lộ ra cho con biết, còn con thì lại càng vô tâm vô tư. Từ lúc chuẩn bị hồ sơ giấy tờ cho đến lúc đặt chân lên máy bay cũng chỉ mất có 4 5 tháng, và tôi, với tâm thế của 1 đứa trẻ sung sướng, hồi hộp vì sắp được đi Tây, thì lại càng toe toét như Thị Nở.
14-18 tuổi (tầm cấp 3) là độ tuổi mà một đứa trẻ bắt đầu hình thành quan điểm và cách nhìn nhận về cuộc sống ở góc độ sâu sắc hơn, đại loại là bắt đầu chập chững làm người lớn, với cách suy nghĩ theo các góc cạnh bắt đầu thực tế dần của con trẻ. Vì thế, trẻ con sẽ căm thù hay lạc quan với cuộc sống phụ thuộc khá lớn vào những trải nghiệm trong độ tuổi này. Tôi thấy điều này đúng, ít nhất với mình. Và thấy mình may mắn hơn rất nhiều bạn vì được định hướng và trải nghiệm những điều đủ, và đúng.
5 năm cho 1 đứa trẻ lớn lên, có cái nhìn và cách tiếp nhận khác về cuộc sống. Hà Nội bây giờ cũng đã khác so với lúc nó còn cong đít chạy xe đi học. Sydney cũng bớt long lanh so với ngày đầu tiên tôi đặt chân đến. Dù cũng không hài lòng nhiều thứ về thành phố này, Sydney nói riêng và nước Úc nói chung đã cho tôi quá nhiều. Thế nên tôi tự hào lắm chứ: em sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng trưởng thành ở Sydney, như một sự ghi nhận.
Sau tất cả, thì tất cả vẫn luôn như... "Như chưa bắt đầu", như chưa bắt đầu một điều gì cả. Một ngày mới lại đến, với những câu chuyện mới đang chờ đợi.



Sunday, 1 May 2016

"Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh"

- Ở nhà cá mú đang loạn xạ, mẹ đi chợ liều liệu mua thức ăn nhé.

+ Ừ. Thì cũng vẫn phải ăn chứ. Vẫn còn biển Hải Phòng, Quảng Ninh đã chết đâu, vẫn còn cá.

- Ô hay ghê!

- Giờ nhà cũng lượn đi Gia Lâm vừa vừa thôi nhé, bên đấy có thủy ngân trong không khí nặng lắm đấy.

+ Hả? Sao lại có thủy ngân trong không khí? Thế để chết hết à!

- Con biết đâu, báo viết thế. ĐSQ Mỹ ở Hà Nội cũng đo đạc bảo không khí ở Hà Nội ô nhiễm gần bằng Bắc Kinh rồi đấy.

+ Người Mỹ sợ chết ấy mà. Ở Gia Lâm mà thế chắc 5 phút sau Tây Hồ chết hết. Nó lây qua không khí thì giờ này mẹ không buôn dưa lê được với con. Chắc cây cối ngoài bãi nó hít hết rồi, chứ mẹ thấy bình thường mà, có làm sao đâu.

- Thì thôi đấy giờ nhà cứ cẩn thận vẫn hơn!
.................
Cái nhà này, thiên hạ ầm ầm, mình cứ rửng rưng. Phương châm "Sống đơn giản cho đời thanh thản" có vẻ đã được thấm nhuần và áp dụng triệt để.

"Đọc ÍT thôi, lo học đi. Nhà vẫn khỏe và thành phố này vẫn bình thường" - Lời cuối mẹ dặn.

(Sydney 29/04/2016)

Sunday, 10 April 2016

Giữ lại hạnh phúc

Mấy tháng trước, hai chị em có dắt mẹ đi xem liveshow của Cô gái. Đương nhiên bu thích, vừa được ngắm phụ nữ đẹp, vừa được nghe lại những bài hát yêu thích một thời. Hết show mình đã phải hỏi ngay “Mẹ thích bài nào nhất trong chương trình?” thì được nghe hồi âm ngay tức thì rằng "Thích tất. Bài nào cũng hay hết!”.

Và cái làm mình bất ngờ, bài hát mẹ nhớ nhất, hoàn toàn nằm ngoài suy nghĩ của mình, vì là cái bài mình thấy rõ bình thường.

Lúc lên giường chuẩn bị đi ngủ, dư âm như còn đọng lại, tự dung bu đột nhiên hỏi:

- Hôm nay cô này hát cái bài gì mà cứ “hạnh phúc”, “giữ gìn” ấy nhỉ?

- Bài “Giữ lại hạnh phúc”, mới toe đó mẹ.

- Biết rồi. Hôm mẹ nghe trên TV đã bảo cô này hát bài này hay rồi. Cái clip đằng sau cũng ý nghĩa.

- Đúng là các mẹ, xem phát hiểu ngay nhể! Con chẳng hiểu gì, tự nhiên đang yêu rồi lại đi đập nát cái bó ly, rồi cuối cùng lại ra sân ga ôm nhau… Mãi mới hiểu.

- Thì ý nghĩa thế còn gì. “Hạnh phúc sẽ chỉ là mơ nếu không giữ gìn”, đúng quá rồi! Sống cứ không biết quý trọng những thứ thân thuộc là sẽ vụt bay hết. Mà cô này hát bài này xúc động thế chắc cũng vì nhớ lại ngày xưa!

Mình quan điểm, bài hát chỉ có thể để lại ấn tượng sâu sắc với người nghe là khi chính khán giả tìm thấy những mảng câu chuyện của họ ở trong đó.

Và “Giữ lại hạnh phúc” có vẻ đã truyền đạt rất tốt thông điệp về hạnh phúc sau 1 năm được tung ra thị trường.


"Đừng rời xa em nhé, vì lúc yêu em dại khờ
Đừng làm em lo lắng, vì trái tim em yếu mềm
Người yêu ơi anh có biết?
Hạnh phúc sẽ chỉ là mơ nếu không giữ gìn
Nơi thiên đường anh đưa lối em
Sẽ mãi xa vời"


Friday, 25 March 2016

HAI CHÚNG TA - Chuyện đêm muộn

11h kém, bộ phim truyền hình dài kì kết thúc. Con bé đang dán mắt, căng não chơi Sudoku, và nghe nhạc. Mẹ thấy giọng ca quen thuộc, quấy quả lấy điều khiển tắt TV rồi nằm xuống: “Thu Phương à, để yên đấy, mẹ nghe với!”
Chiếc điện thoại từ từ vang lên:
“Hãy luôn tin và yêu em nhé.
Dù trong giấc mơ cũng thuộc về nhau.
Hai chúng ta luôn một bên thao thức.
Ánh trăng soi bỗng nhớ con đường.
Và hàng cây em với anh.”
Bài hát cứ tiếp tục phát đi …
Được một lúc, mẹ quay sang:
-Bài hay thế con!
Con bé vẫn nhắm mắt, lờ đờ chìm vào giai điệu.
-Bài này tên gì thế con?
- “Hai chúng ta” ạ - Con bé thủng thẳng đáp
- Sao mẹ không thấy có trong karaoke nhỉ??
- À bài cũng mới ấy mà!
- Ừ … Ơ mà mẹ cũng có thấy trong cái đĩa kia đâu??
- Có ở trong cái đĩa mà mẹ khen cô ấy mặc mấy cái váy đỏ xinh ấy.
- À rồi!
….
Lâu lắm con bé mới thấy mẹ dành một sự tò mò đặc biệt tới bài hát mới nghe lần đầu tiên thế này. Bởi bài hát nhẹ nhàng, bởi lời ca tựa như thơ, bởi ca sĩ hát nồng nàn; hay sâu thẳm hơn cả là bởi người phụ nữ thấy bóng hình của mình trong đó? Cũng đã bình yên với “ánh trăng”, “con đường”, “hàng cây”; cũng đã hiểu thấu khoảnh khắc nghe ”đại dương vỡ tan”, nghe “vì sao rụng rơi”. Và rồi đủ lạc quan để tuyệt đối tin tưởng rằng:
“Hai chúng ta có đâu cần lời nói,
Những môi hôn, những đôi môi cười”
.....
Bài hát kết thúc, hai mẹ con chìm vào giấc ngủ.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lốp bốp, lộp độp, như thách đố người ta với những nỗi nhớ vô hình.

(HN đêm 28/01/2016)

Wednesday, 7 October 2015

Mother's Day

Ngày của mẹ!
Biết nói gì đây biết nói gì đây: "Yêu lắm, thương lắm, mà xa lắm, ứ ừ ứ...". Thôi đành ngồi xem và hát ông ổng một mình!!
Một bài hát rất hay, trong một bộ phim cũng rất hay về mẹ. Hồi bé xem "Của để dành" thấy hay chỉ vì có cô giúp việc chất lừ, và cũng vì cái gia đình đấy nằm ngay giữa chợ giống nhà mình.
Còn đương nhiên, bây giờ, "Của để dành" với mình, nó hay ở màu khác.

(10/05/2015)

Những thể loại nhạc bị "cấm" nghe

(Lại kể chuyện u con cháu nấu cháo điện thoại)
Nghỉ hè mấy năm trước, trong một ngày đẹp giời cả nhà đang đi chơi, bà chị chuyên tí toáy của mình lấy con 6300 cùi bắp của em nó bật nhạc. Tự dưng nó vang lên du dương: "Bao ngày mẹ ngóng, bao ngày mẹ trông....". U, sau khi nghe hết trọn vẹn 7 phút của ca khúc, rơm rớm quay ra 'mắng' mình: "Hương nhớ, mẹ CẤM nhớ, đi xa là không có nghe những cái bài này. Con ở bên đấy nghe bài này mà không khóc mẹ mới thấy lạ!!"
Năm sau về thì lại thấy u phàn nàn với bác dâu: "Chị đổi ngay cái nhạc chuông đi nhé. Cứ lần nào có điện lại "Này con yêu ơi con biết không....". Nẫu như thế mà cũng cứ nghe."
Mấy hôm vừa rồi mò mẫm được 2 cái đĩa CD toàn bài hát hay và ca sĩ u thích gửi về tặng u. U nghe xong cũng thích lắm, khen hay tuyệt. Cơ mà vẫn không quên 'mắng' mình: "Em bé! Ai cho con nghe "Ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhà tôi ở đó...". Rồi lại còn "Dường như ai đi ngang cửa...". Cứ nghe thế rồi còn làm ăn được cái gì??"
Giời ạ! Lớn như cái xào rồi mà vẫn còn bị CẤM nghe nhạc là phải hiểu đời em dư lào:)))!! Karaoke lần nào chả "Mưa trên biển vắng" với "Niềm đau chôn dấu" mà cứ mắng con nó!! Khổ lắm, mình mà đã sướt mướt thế thì đã không biến từ 4 năm trước!!

(20/06/2015)

Chuyện đi Tây

Tôi được tiếp xúc với khái niệm “đi Tây” lần đầu tiên chắc từ câu chuyện của bố “hụt” đi Tây. Bà vẫn luôn kể: “Bố mày cũng suýt đi Đức. Đến lúc bà hỏi lại là đi học hay đi làm gì thì người ta bảo là đi lao động. Thế thì thôi, ở nhà. Nghèo cũng được, 2 mẹ con nuôi nhau.” Lúc đấy bé nhưng cũng hiểu lờ mờ rằng, nếu bố đi Tây … có nghĩa bố không lấy mẹ … tức có nghĩa là không “tòi” ra được 2 chị em tôi!!
…..
Các anh chị em lứa tôi và trên tôi ai cũng thuộc lòng câu chuyện nổi tiếng về 1 bác trai trong nhà: rằng bác đi đánh bạc, bị bà bắt quả tang, bà đánh phang guốc túi bụi mà vẫn ngồi im, mặc dù lúc đấy bác đã là thanh niên trưởng thành. Câu chuyện này luôn làm tôi xúc động, không phải xúc động vì bác để bà đánh, mà vì lí do đằng sau của nó. Trong một lần nói chuyện với em dâu (tức mẹ tôi), bác nói: “Anh đi đánh bạc, mà toàn thắng mới giỏi, thực ra để anh kiếm 1 khoản tiền vượt biên, vì anh chán cái cảnh nghèo lắm rồi. Nhưng rồi anh nghĩ lại, anh đi thế thì ai lo cho các em ở nhà. Thế nên anh mới để mẹ đánh. Chứ sức anh lúc đấy vật một cái thì mẹ ngã ngay.”
…..
Tôi luôn dành một tình cảm trân trọng và sự ngưỡng mộ tột cùng với những người Việt trưởng thành và đã, hay đang tiến đến 1 cuộc sống ổn định tại nước ngoài. Được đi, được đọc, được nghe, và kể cả được tiếp xúc với những nhân chứng sống cho sự vươn lên của người Việt tại hải ngoại, tôi chỉ có thể cảm ơn rằng: may mắn thay, gia đình mình không ai định cư ở nước ngoài. Vì...
......
“Chẳng phải đi Tây đã là sướng”
Cô hàng xóm đầu ngõ buôn bán ở Nga bị người ta cướp và đánh ở trong rừng trong lúc mang thai em bé thứ hai. Và kết quả, em nó bị đao (down), đẻ rồi biết bỏ làm sao!!
Cô Thanh, bạn mẹ, cũng đi Nga từ ngày học xong phổ thông, và vẫn bán tào phớ ở Nga suốt ngần đấy năm trời. Anh lớn đến tuổi đi học phải cho về Việt Nam ở với ông bà cho đi học đỡ hư, giờ lớn lại sang Nga đi làm. Em bé đi học ở Nga, tự học tiếng Nga, tự học tiếng Việt, vì mẹ còn bận bán tào phớ và anh còn phải đi lái taxi, lấy đâu ra thời gian dạy em học. Thế mà em vẫn chăm ngoan, học giỏi, còn được giải đọc thơ tiếng Nga của trường!!
…..
Đó chỉ là 2 trong số những câu chuyện rất thật về cuộc sống của người Việt tại nước ngoài. Cảm ơn âm nhạc luôn mang đến cho tôi những khía cạnh rất khác của đời sống!! Cảm ơn Hà Anh Tuấn đã hát 1 bài hát rất hay!!

Kinh tế đang ấm dần lên??

Đọc báo thì cũng biết là kinh tế đất nước đang dần ấm lên 1 2 năm nay sau khủng hoảng. Cũng vui đi, nước lên thì thuyền lên mà, đất nước phát triển thì gia đình mình cũng sẽ được hưởng thôi.
Mình cũng chẳng am hiểu gì nhiều về kinh tế (thi Vĩ mô năm 1 tí thì trượt), cơ mà đấy, chả hiểu ấm áp thế nào. Ngõ nhà mình từ cái ngõ chẳng có hàng quán gì, năm ngoái về thì: đầu ngõ hàng bún ngan, giữa ngõ đối diện cửa nhà mình là hàng bún riêu (chiều bánh rán), cách 10 bước chân là 2 bàn thịt lợn cạnh hàng rau, đi sâu 10 bước nữa hàng bún mọc.
Kế tiếp, trên đường từ nhà sang bà ngoại, có gia đình chuyển từ bán hàng ô-sin sang bán vịt quay ngoài chợ, mọc thêm 2 hàng bún mọc, bún đậu, 2 hàng rau, chưa kể hàng dưa cà!!
Mình ngạc nhiên hỏi mẹ sao đi có mấy bước chân mà nhiều hàng ăn thế. U thì hồn nhiên cảm thán: "Không có viêc chẳng xoay ra mở hàng ăn thì lấy cái gì mà đổ vào miệng!!"
Mấy hôm nay báo chí cứ rộn ràng vụ người Việt không được nhập cảnh ở Sing. Hoàn toàn đồng ý "Đói quá thì đầu gối cũng phải bò", nhưng bò theo cách nào cũng đừng "đùa quá trớn" với luật pháp nước sở tại. Cứ mang tệ nạn đến đất nước người ta thì ai thương được, rồi làm hỏng hết hình ảnh của Việt Nam ở nước ngoài.

Hi August!

Chào Tháng tám, chào Mùa thu!
Yêu nhất mùa mang tên em và cũng là mùa đẹp nhất của thành phố em yêu. Sydney hôm nay nắng đẹp, chúc Hà Nội mau hết mưa!
Hôm qua u phỏng vấn con gái đã chán ở Tây chưa. Chán thì chắc chẳng bao giờ con chán, nhưng chắc chắn là con có yêu Hà Nội thêm gấp tỉ lần.
Hồi bé thì bị u 'tra tấn' "Có phải em mùa thu Hà Nội", hồi lớp 4 học đàn thì có bài tủ là bài "Hà Nội mùa thu", nhưng bài hát về mùa thu Hà Nội nghe nhiều nhất trên TV đến phát thuộc và cũng thích nhất là "Nhớ mùa thu Hà Nội".