Showing posts with label Bố. Show all posts
Showing posts with label Bố. Show all posts

Saturday, 23 July 2016

“Như chưa từng có những phút lìa xa”

Đã bước sang năm thứ 4. Với con, giờ là những kỉ niệm.

Con chẳng mấy khi cho bố lên sóng. Bố vẫn xuất hiện đâu đó trong những sự đề cập của con, nhưng không quá nhiều như mẹ, như chị. Đến bây giờ, với người lạ, hay người-chưa-phải-là-thân, mỗi lần nhắc đến gia đình trong những cuộc nói chuyện, con vẫn phải mất 2 giây để định hình, câu sau con sẽ dùng từ “bố mẹ”, “mẹ” hay “nhà em” để tiếp tục câu chuyện. Chẳng sao cả, vì con thích sự trọn vẹn, và với con, bố là 1 phần không thể thiếu của cái sự trọn vẹn ấy.
_____________________

Kí ức trong con về bố là 1 ông bố của tổng hòa nhiều thứ. Tức là bố biết làm, nhưng không xuất sắc ở bất cứ lĩnh vực gì. Trong 6 ông con trai của bà, có bác có khả năng nói chuyện, có bác khéo tay, có bác thông minh lanh lợi trong việc sáng kiến cải tạo cuộc sống, có bác cục mịch, ít nói nhưng cái gì cũng biết sửa, v.v thì bố là tổng hòa của tất cả 5 ông anh trên bố. Bố ăn nói được, biết may vá, biết đi chợ buôn bán, biết chẻ rau, biết đánh đàn và suýt thành nhạc công, biết sửa điện sửa nước nhưng không bao giờ đụng vào, toàn gọi các bác :)))

Kí ức trong con về bố là 1 ông bố “ngoại giao” giỏi nhất nhà. Bố nói chuyện cực duyên, “1 tấc lên giời” không ai biết, và không hề điêu. Và vì mẹ con nói được 5 câu thì mất tiếng nên những lúc phải đi gặp người này người kia, hay kể cả đi gặp thầy cô của các con, mẹ toàn đẩy bố đi để bố còn nói chuyện thay. Nên con cũng không bất ngờ khi bà kể chuyện tình sử của bố, có cô Như suốt ngày đứng gốc cây đợi bà vào nghỉ trưa để được tâm sự với anh Chiến. Với khả năng nói chuyện của bố như vậy, không có cô theo mới là lạ. Nhưng cô nào cũng thua hết cô Mạc Thị Lùn :))))

Kí ức trong con về bố là 1 người biết thể hiện tình yêu cho người khác, đặc biệt với người thân. Mỗi lần bố đi đâu về, phi con xe máy màu ghi to đoành vào nhà (đầu con không bao giờ biết xe cộ loại gì hết), câu đầu tiên sẽ là “Bà đâu con?” và câu thứ hai sẽ hát loạn lên “Phương ơi, Phương ơi, Phương đâu rồi?”. Con toàn bị cả nhà chửi vì cái tội ngồi tối và để bà ngồi tối. Nên nói chung, bố về nhà là đèn điện sẽ được bật sáng choang như có tiệc.

Đặc biệt, từ lúc con biết nhận thức xung quanh, con chỉ nhớ bố mẹ cãi nhau đúng 2 lần. Cãi nhau to, và để các con thấy, còn bao nhiêu lần khuất trong phòng ngủ thì con chịu. Rồi con khóc như mưa ở mâm cơm (trời mùa hè, dọn mâm ra ngồi cái cửa giếng trời cho mát), mẹ thì dỗ dành con “Bố mẹ tranh luận thôi mà con”. Còn một lần ở nhà cũ, lúc đó con vẫn còn đi mẫu giáo, bố dỗi mẹ 2 3 hôm không về làm. May là Mạc Thị Lùn nhà mình cũng không giận dỗi ai lâu được, xuống nước xin lỗi anh Béo trước, thế là bát đũa lại thẳng hàng. Đây là con chỉ được nghe tường thuật lại sau này, còn hồi đó con thấy sau mấy hôm cơm canh lại ngọt thì con cũng biết ổn rồi :))). Nhìn vào cặp bác Dậu dỗi nhau đến cả chục lần từ ngày con lớn, thì con ngưỡng mộ bố mẹ kinh khủng!!

Kí ức trong con về bố là 1 ông bố hết mình với tất cả mọi người. Nên bố có rất nhiều bạn, mà nhiều khi mẹ con cũng chả biết ông anh, bà chị này quan hệ thế nào với bố. Còn với gia đình, bố là người chu toàn với cả nhà. Cả nội, cả ngoại. Cả Kim Liên, cả Hải Dương. Mà vì chu toàn quá nên một phút không chu toàn là thành có chuyện.

Kí ức trong con về bố là 1 ông bố cực thoáng với các con. Nói chung là rất chiều. Con thích sách truyện gì, điện thoại loại gì, máy tính thế nào, là bố mua ngay. Mua ngay, không cần suy nghĩ. Chỉ vì lúc đó, con chưa thấy sự cần thiết của việc phải dùng điện thoại xịn, hay nhà phải có máy tính, nên con không đòi. Nhưng rồi lớn thì con cũng biết, đụng đến tiền phải hỏi bố. Xin tiền tiêu vặt xin bố sẽ được tiền trăm, xin mẹ chỉ có tiền chục. Tiền điện thoại toàn bố nạp. Đồ công nghệ của con toàn bố mua, bố đổi, đến mức cái điện thoại Nokia hồng hồi đó đã trở thành thương hiệu của con vì bàn phím bấm cực thích, 3G chạy rất nhanh, bạn bè toàn mượn bắn Mobi Army và vào Facebook. Lúc nào trong ví con, trong điện thoại của con chả có tiền, nhiều là đằng khác, nhưng không ai biết. 1 phần vì con cũng “chân đất mắt toét” lắm, và vì môi trường trường Ams toàn đứa ngoan nên không có chuyện ăn cắp, ăn trộm gì. Giờ thì chị Linh chịu trách nhiệm đổi và sửa điện thoại, máy tính cho con, thay bố. Và con toàn bị bà ấy chửi vì dùng như phá, mỗi năm đổi 1 cái máy điện thoại mới. Hờ hờ :)))

Rồi con đi Úc. Kỉ niệm con nhớ là năm đầu tiên con về, tối đó đang nằm chơi lăn lộn ở giường bà. Bố đi làm về vỗ mông con dịch vào cho bố ngồi. Rồi bố bảo: “Kì này về đang nhiều người nợ tiền bố, không bố đã cho cầm thêm tiền đi.” Với tính chất công việc của bố mẹ, chuyện có người nợ tiền, hay nhà mình là con nợ của ai đó không phải là 1 điều quá nghiêm trọng với con, nên con chỉ cười. Và giờ, hình như đó là 1 trong những câu nói của bố con nhớ nhất.

Cũng trong năm đầu tiên con ở Úc về, bố đưa con xuống trường Ams nhận giải bài viết về cô Thủy. Thực ra, trước hay sau khi con đi Úc, bố chưa bao giờ nói chuyện riêng với con, chưa bao giờ dặn dò con riêng tư (mà không có mặt mẹ) trước những quyết định lớn trong cuộc sống của con. Hôm đó, trong xe, bố có nói: "Bố chẳng có gì phải lo về con cả". Và con luôn cố gắng độc lập, để bố mẹ không phải đắn đo gì về cô công chúa út cả. 

Rồi ám ảnh khác trong con, về bố, là cái dáng ngồi xem TV đầy thất vọng trong giai đoạn chị Linh “ẩm ương”. Đôi khi con nghĩ cái câu hát “Buồn kia còn trong dáng ngồi” sao có thể đúng thế!! Thật tình, con cũng thấy những giây phút thất vọng của người ta và của cả bản thân con rồi. Nhưng cái dáng ngồi và khuôn mặt của bố lúc đó để lại trong con ấn tượng sâu lắm. Sâu đến mức con tự dặn mình, sau này con cái con mà để bố chúng nó thất vọng như thế, con quật chết không thương!

Con nhớ nữa, là cả cái ánh mắt nhìn con lúc con về thăm bố lần cuối. Con ngồi trên giường bóp chân tay cho bố, và bố cứ ngắm con mãi. Cái ánh mắt tuyệt vọng của người cha thương con vô bờ nhưng biết là mình không thể tiếp tục đồng hành được cùng con, nó ghê lắm. Bố khóc, con cười, một nụ cười mỉm rất nhẹ nhàng. Con không thích khóc trước mặt người khác, nhất là với người thân … và nhất là với bố. Với con, bố là người trông thì to tác nhưng thực ra bên trong, bố rất mềm. Nên nhiều khi, con nghĩ cái sự tỉnh táo, bình tĩnh đến sắc nét của con chỉ có thể là lây từ mẹ. Mẹ con là người phụ nữ “nhỏ mà có võ”. Nội cái chuyện một mình lên gặp bác sĩ nghe thông báo về bệnh tình của chồng mà vẫn có thể đi xe từ viện về nhà không bị lạc đường (mẹ con là cái người không bao giờ đi quá bán kính 2 cây số từ khu An Dương), thì thần kinh cũng thuộc dạng thép không rỉ.

Nên con cũng đã rất bình tĩnh khi mẹ gọi điện báo bố ốm, và cũng đã hoàn toàn như không có gì xảy ra khi 5h sáng hôm ấy, con đọc được tin nhắn của anh gửi: “Em ơi. Bố Chiến mất rồi.”, con vẫn đi học, mặt mũi bình thường như bao ngày. Ngày hôm đó con có tiết sớm từ 8h, và ‘má’ con (cô Sun – giáo viên dạy tiếng Trung), đã lôi con ra phòng riêng ôm con rõ chặt. Thầy Alex (giáo viên dạy Toán) lo con bé không tập trung được nên dạy Toán nâng cao hôm đó rất chậm. Thầy Adam (dạy Kinh tế) thì sợ con bé tâm lí bất ổn nên đặt hẹn cho con đi gặp chuyên gia tâm lí. Cái xứ này trẻ con là trên hết mà, hở ra có chuyện gì ảnh hưởng đến tâm sinh lí trẻ nhỏ là thầy cô bắt đi gặp chuyên gia ngay. Còn ông Gauld hiệu trưởng cũng lo, nhìn con như vật thể lạ, hỏi thăm rất ân cần âu yếm, không như ngày thường. Vì hồi cấp 3 con VIP lắm, nên con có làm sao thì là tâm điểm của cả trường. Nhưng cũng phải cảm ơn thầy cô, vì không có họ ở bên theo sát 'nhất cử nhất động' của học trò, thì con đã không có 1 năm 2012 thành công trong học tập, ngoại khóa và tâm lí vẫn ổn định như vậy.  
__________________________

Còn bây giờ, kí ức trong con, về bố, đến từ những chia sẻ của mẹ.

Mẹ con có 1 quan điểm dạy con tương đối tân thời, là ngoài chuyện đạo đức, để ý dạy con những điều lớn lao hơn. Ví dụ, mẹ dạy cách muốn xin giấy tờ gì sẽ phải ra phường gặp ai gặp ai. Còn về những chuyện nhỏ bé hơn, như chuyện nữ công gia chánh của con gái, mẹ quan điểm, trăng sẽ tự rằm. Tức là đến tuổi rồi nó tự biết làm, không phải ép. Con nghĩ quan điểm này không sai, nhưng nó chỉ đúng khi áp dụng với tùy đứa trẻ. Và con nghĩ, ít nhất, mẹ áp dụng đúng với con, nên mẹ rất nhàn. Vì con đã quen và có thể tự thân vận động, nên đến lúc con đủ tuổi ra riêng ở 1 mình, con hoàn toàn bình thường. Con cũng phải biết các món ăn để cải thiện và biết quán xuyến cuộc sống của bản thân: cả việc học lẫn việc sinh hoạt chi tiêu, sắp xếp chợ búa cơm nước. Con có thể không quá khéo, nhưng chắc chắn không chết đói, không hết tiền trước tháng, và quan trọng là không ảnh hưởng việc học.   

Vì thế từ ngày con 18, mẹ rất chú ý đến những việc lớn lao của con gái, như chồng con, sự nghiệp. Mẹ cũng có cái nhìn, mà con cho là rất “hâm”, rằng con gái học hết cấp 3, là bất cứ lúc nào, kể cả ngay ngày mai, nó bảo muốn lấy chồng, cũng là chuyện bình thường. Nên mẹ luôn kể về câu chuyện của 2 người, như là sự chuẩn bị những kĩ năng “người lớn” cho con. Từ chuyện chăm sóc, dạy dỗ con cái ra sao, chuyện chi tiêu tài chính của 1 gia đình, đến chuyện gìn giữ tổ ấm, tình cảm với chồng thế nào, mẹ dạy con hết. Và đương nhiên, con cũng hiểu nhiều thêm về bố mẹ, trên góc nhìn của 1 người chưa-lớn-nhưng-không-còn-quá-bé-không-hiểu-gì, về những điểm xấu tốt của bố, của mẹ, và rút kinh nghiệm cho bản thân mình.  
________________________

Mẹ chẳng mấy khi hỏi con về bố, sau khi bố mất. Mẹ cũng chẳng hỏi con cảm thấy sao, con có nhớ bố không. Đúng ra cả 3 mẹ con chưa bao giờ đề cập với nhau về việc này. Vì con nghĩ, ai cũng cần không gian riêng cho những khoảnh lặng của bản thân và đơn giản là… “nỗi đau ta nhận riêng mình”. Và cũng có những điều, mẹ làm cho bố, con không hoàn toàn đồng ý. Tiếng Anh nó có cái câu gì nhỉ: “Đối với người tin thì không cần giải thích. Nhưng đối với người không tin thì không thể giải thích được.”  Nhưng con không bao giờ tham gia, vì nếu nó thuộc về văn hóa, tín ngưỡng của mỗi người thì con tôn trọng tất cả. Ai cũng phải có niềm tin vào 1 điều gì đó thì cuộc sống sẽ màu sắc hơn. Quan trọng hơn hết, đó là việc gì từ trái tim sẽ đến với trái tim.

Và trái tim con nói rằng:

“NHƯ CHƯA TỪNG CÓ NHỮNG PHÚT LÌA XA
Dẫu gương mặt trên vai anh khóc òa
Những con đường anh đi, rồi cũng đưa anh về bên em”
…..
Con thích bài Chân tình, cũng là vì với con, bố là người hát bài ấy hay nhất!




   

Tuesday, 28 June 2016

"Màu" của giấc mơ

Giấc mơ về 1 vùng đất mới, cơ bản là toàn màu buồn...

Hôm thứ 6 nọ mình phải đi dự 1 buổi Orientation (buổi định hướng cho học sinh mới) ở 1 trường ngôn ngữ, vì mình bị khùng, đi học thêm cái bằng Trung cấp Thông dịch viên Việt ngữ (phải áp dụng văn phong của miền Nam ngay).

Câu chuyện sẽ không có gì nếu các ông bà nhân viên chỉ giới thiệu chung chung về khóa học và nhà trường. Kết thúc phần giới thiệu của mình, ông Trưởng ban ‘chót lưỡi đầu môi’ (xin tạ lỗi các cụ phát minh ra ngành ‘Tiếp thị’ ạ!) có nói 1 câu tự dưng choán lấy mạch suy nghĩ của mình cả ngày hôm đó:
“Các bạn học, nói thẳng ra chỉ để lấy 5 điểm định cư, rồi có cái thẻ thường trú nhân, rồi ổn định gia đình. Xong rồi sao nữa? Hãy cố gắng học đừng chỉ vì cái 5 điểm, hãy học để có thêm 1 khả năng nữa cho mình, 1 cơ hội nghề nghiệp mới và đừng quên sử dụng nó sau này. Vì ngành này (phiên dịch) vẫn đang phát triển, nhất là khi Úc và Việt blah blah blah….”

Tự dưng mình bị giật mình, ờ, cứ coi như là mình may mắn, đạt được ước mơ, có thẻ xanh thẻ đỏ xong thì sao nhờ. Đi làm thì sẽ làm gì, ừ thì có bằng Đại học, chuyên ngành ngành đàng hoàng hẳn hoi, nhưng có phải thực sự là công việc mình muốn theo đuổi đến lúc ‘6 tấm đóng lại’. Rồi còn gia đình riêng, con cái sinh đẻ ở nước ngoài dạy dỗ đâu phải chuyện đơn giản. Có 1 câu bình luận trên diễn đàn du học sinh ở bên này mà mình khá thích, dù nó thẳng thắn đến cực đoan: "Đời mình coi như vứt đi rồi, cố kiếm cái quốc tịch để cho thế hệ sau được nhờ thôi." Nhưng thực sự, thế hệ sau được lớn lên ở nước ngoài đã là 1 điều tốt cho những đứa trẻ ấy. Bố mẹ trong nước dạy con đã oằn xà lằn thì bố mẹ Việt ở nước ngoài còn thêm cả vấn đề văn hóa, môi trường và những kì vọng không tên. Mà gia đình ở nước ngoài, gặp 10 cặp thì 9 cặp bỏ nhau, cả Tây cả Ta. Đã được nghe, được chứng kiến, nặng thì mẹ tố bố buôn lậu bố đi tù, cháu nội được 2 tuổi rưỡi ông nội mới đến thăm 2 lần, mẹ đến thăm con trai thì con trai đi bêu xấu mẹ cho hàng xóm; nhẹ thì “chiến tranh lạnh” với bố mẹ, sinh nhật mẹ con không thèm về, v.v.v. Có thằng bé con ngày xưa mình ở cùng, em người Úc gốc Quảng Đông, em học trường chuyên của bang, như ngày xưa mình học Ams vậy, thi chất lượng khối xếp thứ 110/120. Mẹ đi họp được giáo viên Toán (chứ không phải giáo viên Thể dục) mời vào nói chuyện nghiêm túc. Khổ thân thằng bé, về bị bố mẹ nói cả bữa ăn, rồi nói cả buổi tối, nó đi ngủ cứ thút thít trong phòng. Nó thông minh, chỉ bị mỗi cái lười của con trai, cũng học thêm học nếm rồi bơi lội cả tuần. Sao thấy giống mình ngày xưa thế, cũng bị cái mác trường chuyên mà phải chăm hơn các bạn đồng trang, học cái gì cũng phải học khó hơn. Chỉ có cái là ông Chiến bà Phương chả bao giờ ca cẩm về chuyện con xếp nửa trên hay nửa dưới của lớp cả, nên mình không bị áp lực, cứ tận hưởng và phấn đấu hết mình trong 4 năm ở trường chuyên.

Có ông anh làm cho 2 sếp, hầu như cứ 2 3 tuần anh lại cập nhật tình hình số lượng đơn mời thẻ xanh của Bộ Di trú cho những ngành nghề tiêu biểu (Kế toán, Y tá, Kĩ sư các loại và Công nghệ thông tin-IT) trên cái “chợ” cộng đồng du học sinh NSW. Comment (bình luận) mà mình thấy đúng nhất của 1 chị: “Cứ lần nào thấy đăng tin là thấy depress (buồn ghê gớm)”. Câu chuyện làm người di dân chẳng bao giờ dễ, kẻ khóc là chính, có mấy ai đóng vai "người cười". Mà đã cười rồi thì còn cả 1 chặng đường dài trên mảnh đất mới, liệu vẫn còn được cười? Chồng đi làm từ 7h sáng tới 11h đêm, vợ ở nhà chăm con, lủi thủi quanh 4 bức tường, rồi cãi nhau, rồi chửi nhau, nhục mạ nhau, lôi bố mẹ họ hàng 2 bên ra xỉa, lôi cái quốc tịch ra móc, rồi có cái TV là tài sản đáng giá nhất của 2 vợ chồng trong căn nhà đi thuê cũng định lôi dao phay ra phang …. Chỉ là những thứ điển hình về dân nhập cư được nghe trên đất nước được đánh giá là “yên bình” nhất trong các nước Tư bản.

Bố chưa bao giờ dặn mình nên lựa chọn như thế nào. Đúng ra là 2 bố con chưa bao giờ nói chuyện riêng với nhau về việc đi nước ngoài của mình, cho đến lúc ông đi xa mãi. Ngoài 1 lần duy nhất ông nói đầy yên tâm rằng: "Bố chẳng có gì phải lo về con cả." Nhưng có 1 câu nói vu vơ của bố mà mình nhớ: "Ở đây khổ quá thì làm sao phải túm 5 tụm 3 với nhau. Cũng như ở bên kia khó khăn quá thì sao cứ phải ở. Tóm lại phải biết linh động." Thôi thì những quyết định quan trọng trong cuộc đời mỗi con người phải được cấu thành từ sự chín muồi của thời gian và không gian, của khách quan và chủ thể, dù điều đó đôi khi cũng chỉ là hên xui. Còn khi thấy mình còn non giữa biển cả mênh mông thì cứ dặn mình, hãy cứ cố gắng tạo ra thật nhiều cơ hội cho bản thân để ít ra, ở 1 xác suất nào đấy có thể xác định được, mình vẫn hơn người ngồi bên cạnh ngoài công viên ở điểm, tôi được quyền lựa chọn.

"Đố em nỗi buồn có bao nhiêu màu
Màu của..., màu của..., màu của..., hay màu của...?
Vì sao em buồn
Vì thấy bé nhỏ, trong cuộc đời thật lớn lao"
.....

Friday, 6 May 2016

Như chưa bắt đầu: 5 năm, 1 chặng đường

'Tôi xa Hà Nội, năm lên 14, khi chưa biết gì....
06/05/2011 - 06/05/2016
Hề hề hề. Vèo cái đã 5 năm, tưởng như không thể nhanh hơn :))
Ngày này 5 năm trước, tôi rời Hà Nội để đi học ở Sydney. Đó cũng là 1 quá trình có chuẩn bị, dù hơi bất thình lình một chút, kiểu 'thích là nhích' luôn. Bố mẹ không đắn đo, hoặc có nhưng không để lộ ra cho con biết, còn con thì lại càng vô tâm vô tư. Từ lúc chuẩn bị hồ sơ giấy tờ cho đến lúc đặt chân lên máy bay cũng chỉ mất có 4 5 tháng, và tôi, với tâm thế của 1 đứa trẻ sung sướng, hồi hộp vì sắp được đi Tây, thì lại càng toe toét như Thị Nở.
14-18 tuổi (tầm cấp 3) là độ tuổi mà một đứa trẻ bắt đầu hình thành quan điểm và cách nhìn nhận về cuộc sống ở góc độ sâu sắc hơn, đại loại là bắt đầu chập chững làm người lớn, với cách suy nghĩ theo các góc cạnh bắt đầu thực tế dần của con trẻ. Vì thế, trẻ con sẽ căm thù hay lạc quan với cuộc sống phụ thuộc khá lớn vào những trải nghiệm trong độ tuổi này. Tôi thấy điều này đúng, ít nhất với mình. Và thấy mình may mắn hơn rất nhiều bạn vì được định hướng và trải nghiệm những điều đủ, và đúng.
5 năm cho 1 đứa trẻ lớn lên, có cái nhìn và cách tiếp nhận khác về cuộc sống. Hà Nội bây giờ cũng đã khác so với lúc nó còn cong đít chạy xe đi học. Sydney cũng bớt long lanh so với ngày đầu tiên tôi đặt chân đến. Dù cũng không hài lòng nhiều thứ về thành phố này, Sydney nói riêng và nước Úc nói chung đã cho tôi quá nhiều. Thế nên tôi tự hào lắm chứ: em sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng trưởng thành ở Sydney, như một sự ghi nhận.
Sau tất cả, thì tất cả vẫn luôn như... "Như chưa bắt đầu", như chưa bắt đầu một điều gì cả. Một ngày mới lại đến, với những câu chuyện mới đang chờ đợi.



Wednesday, 7 October 2015

"Bình đẳng giới"

Nhân một cuộc nói chuyện ngắn với anh cùng nhà, mình chợt nhận ra 1 điều quan trọng!!
***
Ngày xưa, khi xem “Lập trình trái tim” đến phần anh chị Cá sấu chúa li thân, bố có bảo thế này: “Đúng là con gái, dù có làm sao thì lúc nào cũng chợ búa cơm nước rau dưa đầy đủ”. Lúc đó, mình chưa bao giờ nghĩ, đến một ngày, công việc này lại trở thành một thói quen không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của mình như bây giờ.
***
Hôm nay, khi thấy anh mang quần áo từ phòng khách (tại nhà chung cư nên thiếu sân phơi) vào phòng ngủ, tưởng ông ấy ngại để cạnh đồ phụ nữ. Hóa ra!!
Em: “Anh tha quần áo vào trong phòng ngủ làm gì thế?”
Anh: “Tại anh để ở phòng khách rồi mùi nấu nướng vào hết áo anh. Sáng anh đi làm mặc áo mà cứ tưởng mình đang ăn cái gì ngon lắm!”
***
Biết là anh ấy nói đùa và không có ý “nhắc khéo” gì, nhưng mình chợt nhận ra, bếp nhà này xem ra là của mình. Mới về được gần 1 tháng mà muối, đường, hạt tiêu, nước mắm đã cạn được 1 nửa. Và tủ lạnh cũng đã được “trọn vẹn” hơn với đủ thịt cá, rau củ quả, tráng miệng!!
***
Bất giác nhận ra, con gái, dù có ở xứ nào, bình đẳng hay bất bình đẳng giới, dù ở 1 mình hay 2 mình hay 10 mình, muốn hay không muốn, việc nấu nướng và dọn nhà là 1 điều tất yếu!!


(18/03/2015)

Chuyện đi Tây

Tôi được tiếp xúc với khái niệm “đi Tây” lần đầu tiên chắc từ câu chuyện của bố “hụt” đi Tây. Bà vẫn luôn kể: “Bố mày cũng suýt đi Đức. Đến lúc bà hỏi lại là đi học hay đi làm gì thì người ta bảo là đi lao động. Thế thì thôi, ở nhà. Nghèo cũng được, 2 mẹ con nuôi nhau.” Lúc đấy bé nhưng cũng hiểu lờ mờ rằng, nếu bố đi Tây … có nghĩa bố không lấy mẹ … tức có nghĩa là không “tòi” ra được 2 chị em tôi!!
…..
Các anh chị em lứa tôi và trên tôi ai cũng thuộc lòng câu chuyện nổi tiếng về 1 bác trai trong nhà: rằng bác đi đánh bạc, bị bà bắt quả tang, bà đánh phang guốc túi bụi mà vẫn ngồi im, mặc dù lúc đấy bác đã là thanh niên trưởng thành. Câu chuyện này luôn làm tôi xúc động, không phải xúc động vì bác để bà đánh, mà vì lí do đằng sau của nó. Trong một lần nói chuyện với em dâu (tức mẹ tôi), bác nói: “Anh đi đánh bạc, mà toàn thắng mới giỏi, thực ra để anh kiếm 1 khoản tiền vượt biên, vì anh chán cái cảnh nghèo lắm rồi. Nhưng rồi anh nghĩ lại, anh đi thế thì ai lo cho các em ở nhà. Thế nên anh mới để mẹ đánh. Chứ sức anh lúc đấy vật một cái thì mẹ ngã ngay.”
…..
Tôi luôn dành một tình cảm trân trọng và sự ngưỡng mộ tột cùng với những người Việt trưởng thành và đã, hay đang tiến đến 1 cuộc sống ổn định tại nước ngoài. Được đi, được đọc, được nghe, và kể cả được tiếp xúc với những nhân chứng sống cho sự vươn lên của người Việt tại hải ngoại, tôi chỉ có thể cảm ơn rằng: may mắn thay, gia đình mình không ai định cư ở nước ngoài. Vì...
......
“Chẳng phải đi Tây đã là sướng”
Cô hàng xóm đầu ngõ buôn bán ở Nga bị người ta cướp và đánh ở trong rừng trong lúc mang thai em bé thứ hai. Và kết quả, em nó bị đao (down), đẻ rồi biết bỏ làm sao!!
Cô Thanh, bạn mẹ, cũng đi Nga từ ngày học xong phổ thông, và vẫn bán tào phớ ở Nga suốt ngần đấy năm trời. Anh lớn đến tuổi đi học phải cho về Việt Nam ở với ông bà cho đi học đỡ hư, giờ lớn lại sang Nga đi làm. Em bé đi học ở Nga, tự học tiếng Nga, tự học tiếng Việt, vì mẹ còn bận bán tào phớ và anh còn phải đi lái taxi, lấy đâu ra thời gian dạy em học. Thế mà em vẫn chăm ngoan, học giỏi, còn được giải đọc thơ tiếng Nga của trường!!
…..
Đó chỉ là 2 trong số những câu chuyện rất thật về cuộc sống của người Việt tại nước ngoài. Cảm ơn âm nhạc luôn mang đến cho tôi những khía cạnh rất khác của đời sống!! Cảm ơn Hà Anh Tuấn đã hát 1 bài hát rất hay!!

Mong manh

(Cảm xúc lẫn lộn sau khi đọc và nghe được nhiều thứ từ hôm qua)
Đã từng nghe ở đâu đó có người nói: “Đời sống bây giờ không phải là ngắn ngủi mà hết sức mong manh”. Mong manh giữa sự sống và cái chết; và mong manh cả trong những sự lựa chọn.
Như bố chẳng hạn. Đang khỏe mạnh như con voi thì đùng một phát … ung thư gan phổi giai đoạn cuối! Rồi lại nhoắng một cái hết 7 tháng, con kịp về thăm 2 lần … rồi thì đúng trước sinh nhật con gái 10 ngày!!
Ngày biết điểm Đại học, 2 mẹ con phân vân đắn đo giữa 13 sự lựa chọn, tôi bảo mẹ: “Thôi để con học Sư Phạm Toán cũng được. Thêm 1 năm nhưng đỡ được tiền cho mẹ”. Nhưng u không bao giờ đồng ý cả, vì: “Con không tưởng tượng được thêm 1 năm là biết bao nhiêu chuyện xảy ra.” Thế là vác sách theo đuổi con đường 3 năm Định phí.
Sau 1 năm, với gia đình, chúng tôi hân hoan chào đón thêm thành viên mới với những thiên thần cứ nối đuôi nhau chào đời. Với các bạn, chúng tôi luôn đồng hành dù con đường khác nhau. Có những bạn sẽ trở thành bác sĩ, kĩ sư, nhưng cũng có những “lá diêu bông tình nguyện bỏ cuộc chơi” để tìm kiếm một điểm tựa an toàn.
Lúc bé luôn mong lớn để được quyết định mọi thứ. Giờ không còn bé nữa thì lại thấy có những sự chọn lựa là hết sức mong manh! Và rồi chỉ ước giá có người quyết định hộ mình!!
“Một vé đi tuổi thơ sao khó quá người ơi”

(14/07/2015)

Cái nóc nhà

**Câu chuyện nhân ngày 2/9, hậu Vu Lan, ngày có rất nhiều việc phải làm mà không muốn làm nên ngồi chơi cả ngày**
"Mong như mong mẹ về chợ
Ngóng như ngóng con du học về nghỉ hè"
Những cuộc nói chuyện giữa mình với mẹ bây giờ không chỉ đơn giản là con học hành ra sao mà hầu hết là những chuyện ngoài lề về đời sống xã hội:
“Con thấy trẻ con sinh đẻ ở bên này đương nhiên có môi trường tốt hơn để phát triển, nhưng chúng nó thuộc dạng nửa nạc nửa mỡ nên cũng khó dạy lắm.”
“Con cái nó thường theo cái nếp của cha mẹ. Môi trường có ảnh hưởng lớn, nhưng cha mẹ vẫn là quan trọng nhất.”
Chuyện kể rằng có một năm mùng 1 Tết, bố mẹ lo xong công việc mệt quá nên vô tư phá lệ đi chơi chúc Tết hàng xóm trước rồi mới vòng về bà ngoại, vì đằng nào tối chẳng sang bên đấy ăn cơm. Tối vừa thấy vợ chồng con cái đến cửa, bà buông một câu tỉnh queo:
“Chúng mày giỏi nhỉ. Giờ này mới sang bên này đấy.”
Mùng 1 Tết cụ cũng mắng
40 tuổi cụ cũng mắng
Chả kiêng chả dè gì, con cháu cứ không nên không phải là cụ cho lên thớt hết. Thế nên đã thành tiềm thức trong đầu mình, bây giờ mùng 1 ăn uống xong ở nhà là 1 tiếng sau phải sang bà rồi mới tới các bác và tối phải về bà ăn cơm.
Đấy là chuyện bên nhà ngoại!
Bên nhà nội đông hơn gấp 3 lần nên chuyện cũng nhiều gấp 3. Và cũng vì mình ở với bà nên có nhiều chuyện không thể cảm nhận được như các anh chị. Nhưng đại loại thế này:
Sáng mùng 1, 10h sáng, bà ngồi sẵn ở cửa đợi các con các cháu. Cụ đếm, nhà nào sang rồi, nhà nào chưa sang, nhà nào bố mẹ vào rồi các con chưa vào, nhà các bác xa lên được mấy gia đình rồi, v.v. Trừ các cháu gái đi lấy chồng rồi thì cụ ‘tha’ cho đến tối, còn đâu cụ điểm danh không sót 1 ai.
Còn ngày thường, các anh cuối tuần là phải vào chơi với bà. Yêu đương kệ yêu đương, thứ 7 chủ nhật vẫn phải vào bà. Đi làm tối thì tự động sáng hôm sau phải vào. Kể thế nên vốn từ anh em nhà mình sử dụng cũng phong phú: mình sẽ được nói là ‘sang (nhà) bác’, ‘ra (nhà) bác’, ‘xuống bác’; còn các anh chị sẽ là ‘sang bà’, ‘vào bà’, và ‘lên bà’. Thế nên Chủ nhật nào mà bác gái, hay cả đại gia đình nhà bác không lên nhà mình là bà sẽ nhắc cả tuần: “Tuần này nhà bác H. bận hay sao mà không thấy lên đây nhỉ?”
Mình cho rằng một trong những thành công của bố mẹ là đã tạo được tiềm thức về văn hóa gia đình cho thế hệ sau. Chẳng biết từ bao giờ anh em nhà mình có thói quen là tuần nào cũng phải vào bà, đúng sáng/tối hôm đấy là phải sang bà ăn cơm, tầm giờ đấy là phải đi chơi về để mẹ còn gọi điện, đi cả năm rồi được nghỉ hè là phải đi về, v.v. Các bạn miền Nam có thể nói văn hóa ngoài Bắc khắt khe, nhưng mình nghĩ đấy đều là thói quen đã ăn sâu thành tiềm thức. Và đấy là những thói quen tốt thì nên giữ gìn.
….
Lâu lắm rồi mới lại thấy Hà Nội đẹp như thế (từ 1,000 năm Thăng Long). Đẹp, rộn ràng, và phấn khởi kiểu lễ tết. Sáng nay dậy thấy báo mạng trực tiếp duyệt binh, xem và tự dưng thấy lòng lạ kì.
Và cũng như mọi lần, nhà mình lại tập trung ăn uống, với thực đơn… lủng củng!
“Hà Nội ơi, nước hồ là ánh gương soi,
Nắng hè tô thắm lên môi, thanh bình tiếng guốc reo vui”
“Có người lòng như khăn mới thêu”: “Hướng về Hà Nội” – nơi tình yêu chắp cánh ước mơ!



Tản mạn cuối ngày (24/09/2015)

Đến giờ em vẫn nhận được câu hỏi này từ người thân, người quen, và người mới gặp lần đầu: “Sao em đi sớm thế?”, “bố mẹ bắt hay là em thích đi?”, v.v
Nói thật là lúc đấy em chẳng đắn đo nhiều, chỉ nghĩ rằng đi nước ngoài thì cũng đi học, rồi… đi ngủ, đâu khác với ở nhà. Thế thôi là đi, chẳng ngại ngùng gì. Giờ có khi còn ước sang được sớm nữa để nói Tiếng Anh cho hay. Và đương nhiên đây là quyết định của em!
Rồi còn cái chuyện thi tốt nghiệp lớp 12 về nhì bang môn Tiếng Trung sơ cấp. Thực ra cả bang chỉ có 52 người học môn đấy, việc em về nhất, về nhì, hay có là top 10, thì cũng chỉ là cân đường hộp sữa so với bạn bè toàn Havard với Standford. Đó chỉ là quả cam sành em dành tặng ngôi trường cấp 3 hết sức đặc biệt của em. Có cái thành tích con con mà suốt ngày được khoe, ngượng quá!
Mọi người cứ nói em giỏi, nhưng thực ra những lời khen đó em dành cả cho những người ‘đằng sau’. Cho bố mẹ em – 2 ‘bậc thầy’ về sự liều khi đã tin tưởng và dám buông, thả một con trăng chưa rằm; cho cô chú, những người dành nhiều tâm huyết chăm sóc và định hướng rất tốt cho một đứa trẻ không phải máu mủ ruột thịt; cho 2 bác, những người không cùng đất nước đã nuôi em nó béo quay béo cút. Và đương nhiên, cho thầy cô, những người đã xây cái nền tầng 2 rất chắc cho những ước mơ của con bé.
Còn em, chỉ đơn giản, đã rất may mắn khi luôn gặp được toàn người tốt!
Thế nên cả tối nay em chỉ thích hát xin CẢM ƠN TÌNH YÊU thôi!!