Sunday, 10 April 2016

Giữ lại hạnh phúc

Mấy tháng trước, hai chị em có dắt mẹ đi xem liveshow của Cô gái. Đương nhiên bu thích, vừa được ngắm phụ nữ đẹp, vừa được nghe lại những bài hát yêu thích một thời. Hết show mình đã phải hỏi ngay “Mẹ thích bài nào nhất trong chương trình?” thì được nghe hồi âm ngay tức thì rằng "Thích tất. Bài nào cũng hay hết!”.

Và cái làm mình bất ngờ, bài hát mẹ nhớ nhất, hoàn toàn nằm ngoài suy nghĩ của mình, vì là cái bài mình thấy rõ bình thường.

Lúc lên giường chuẩn bị đi ngủ, dư âm như còn đọng lại, tự dung bu đột nhiên hỏi:

- Hôm nay cô này hát cái bài gì mà cứ “hạnh phúc”, “giữ gìn” ấy nhỉ?

- Bài “Giữ lại hạnh phúc”, mới toe đó mẹ.

- Biết rồi. Hôm mẹ nghe trên TV đã bảo cô này hát bài này hay rồi. Cái clip đằng sau cũng ý nghĩa.

- Đúng là các mẹ, xem phát hiểu ngay nhể! Con chẳng hiểu gì, tự nhiên đang yêu rồi lại đi đập nát cái bó ly, rồi cuối cùng lại ra sân ga ôm nhau… Mãi mới hiểu.

- Thì ý nghĩa thế còn gì. “Hạnh phúc sẽ chỉ là mơ nếu không giữ gìn”, đúng quá rồi! Sống cứ không biết quý trọng những thứ thân thuộc là sẽ vụt bay hết. Mà cô này hát bài này xúc động thế chắc cũng vì nhớ lại ngày xưa!

Mình quan điểm, bài hát chỉ có thể để lại ấn tượng sâu sắc với người nghe là khi chính khán giả tìm thấy những mảng câu chuyện của họ ở trong đó.

Và “Giữ lại hạnh phúc” có vẻ đã truyền đạt rất tốt thông điệp về hạnh phúc sau 1 năm được tung ra thị trường.


"Đừng rời xa em nhé, vì lúc yêu em dại khờ
Đừng làm em lo lắng, vì trái tim em yếu mềm
Người yêu ơi anh có biết?
Hạnh phúc sẽ chỉ là mơ nếu không giữ gìn
Nơi thiên đường anh đưa lối em
Sẽ mãi xa vời"


Saturday, 9 April 2016

Thu Minh – "Chuông gió không vừa" của nhạc Việt

“Chuông gió” như một người bạn của biết bao gia đình. Nó âm thầm đóng góp một chấm phá nho nhỏ vào cảnh sắc ngôi nhà cũng như cảnh quan đô thị. Nó cũng năng động, quẫy mình trong tiếng gió xào xạc và mưa gió bão bùng. Không to lớn cồng kềnh, không màu mè hoa mỹ, nó vẫn luôn hiểu rõ sứ mệnh của mình, đó là làm đẹp cho đời.

Thu Minh cũng như vậy. Con đường âm nhạc của cô có lúc thầm lặng, có lúc lên căng như con diều no gió, có lúc loay hoay chuyển mình, và rồi ổn định với những gì thuộc về sở trường. Có Thu Minh, làng nhạc chỉ thêm sắc màu chứ chẳng mất mát gì. Thu Minh về cơ bản có một giọng hát trời phú, cô lên những nốt cao đều sáng rõ, kĩ thuật thuộc diện thượng thừa, vì thế cô có đủ khả năng để hát được những bài hát khó. Mất gần 1 thập kỉ để cô đưa tên mình vào làng showbiz với album Thiên Đàng - 2006. "Thiên đàng" đã thổi một làn gió mới vào thị trường nhạc Việt lúc bấy giờ vốn chỉ quen với việc nghe những bài Ballad ngọt tai.  Với việc tiên phong hát nhạc Dance, Thu Minh vươn lên một tầm khác, xếp ngang với những đàn chị bởi việc cô dám từ bỏ hình ảnh quen thuộc để thử nghiệm hướng đi mới. Và chính Thu Minh cũng  thừa nhận, cô thay đổi quan điểm âm nhạc của mình rất nhiều sau những thử nghiệm với nhạc Dance. Có một dạo, Thu Minh là "trùm hit"” tất cả các bài hát karaoke, tiệc mừng đoàn thể, các cuộc thi âm nhạc đều có người hát bài hát của cô, ta nghe thấy "Đường cong", "Bay”, "Taxi”, vang lên ở mọi nơi mọi chỗ.  Thu Minh là một hình mẫu giao thoa của cả “gái ngoan” và "gái quậy”, có thể mặc áo dài hát "Bóng cây Kơ-nia" đầy tự hào, và cũng thoải mái mặc quần ngắn để quậy tới nóc với những bài hát sôi động.

Đó là về âm nhạc. Thu Minh cũng “không vừa” ở những địa hạt khác. Thu Minh nhảy, làm HLV, làm giám khảo; tất cả vai trò cô đều gặt hái thành công. Nếu bạn nghĩ Hồng Nhung đã là người nói nhiều thì Thu Minh còn chiếm sóng gấp đôi cô Bống. Cô nói dài, nói dai, nhưng cái duyên ngầm của Thu Minh là cô làm cho người đối diện có được cảm giác chân thật vì những lời cô nói đều bao hàm nhiều điều có ích cho thí sinh. Đương nhiên thị phi là một điều không thể tránh với những người “làm dâu trăm họ”, nhất là khi họ lấn sân sang những lĩnh vực không phải chuyên môn của mình. Nhưng cái cách Thu Minh ứng phó với thị phi thể hiện cá tính của cô ấy: rõ ràng, chuyên nghiệp, chân thành. Và phần nhiều, khán giả ủng hộ khi cô bao dung không chấp trò nhỏ, khi sẵn sàng nhận lỗi vì ăn mặc hớ hênh, khi cô dũng cảm đâm đơn kiện công ty bất động sản vì vi phạm hợp đồng.

Thu Minh là hình mẫu đáng mơ ước của phụ nữ thời nay: có thanh sắc, sự nghiệp, chồng giỏi, con ngoan. Dường như mọi thứ là hoàn hảo với cô tính đến thời điểm này. Đó không phải là sự may mắn mà là công sức bao nhiêu năm của cô để hoàn thiện mình trong nghề nghiệp và cũng là để hoàn thiện bản thân với một mái ấm gia đình. Để từ những sự hoàn thiện đó, “chuông gió” vẫn sẽ mãi ngân vang làm đẹp cho đời!

(Ảnh: songtre.tv)

Friday, 25 March 2016

Live show "Bống à bống ơi, Phố à phố ơi" - Hồng Nhung

Khi người Hà Nội được trở về với Hà Nội...
Lần đầu tiên được đi nghe live diva hát, sướng điên người. Cả chính chủ và khách mời chắc chắn đã hát rất tình cảm và hết mình. Và đương nhiên, có lí do để ta chọn đi xem Hồng Nhung (dù không là fan ruột của nàng) thay vì chương trình khác, và đêm qua ta đã không thất vọng khi những bài hát về Hà Nội vẫn chiếm trọn hồn ta. "Nhớ về Hà Nội", hay "Nhớ mùa thu Hà Nội", ta có thể nghe rất nhiều ca sĩ khác hát, nhưng tóm lại vẫn phải trả về cô Bống. "Vẫn hát lời tình yêu", "Cho em một ngày", đố ai hát được dễ thương như cô ấy.
Chương trình nào cũng có sạn, và đêm qua không phải em không soi ra. Nàng Bống hoa hậu thân thiện suốt cả chương trình thì đến cuối nàng quăng một phát bó hoa của khán giả lên cái bục loa chẳng hạn, hay hát "Nhớ về Hà Nội" mà mặc cái váy ngắn đến đầu gối là không được rồi.
Đại loại thế, đã thỏa ước nguyện được nghe 2 divas hát sống. Đợi nốt nàng Phương mang "Mùa thu của Phương" sang Xi-ní nữa là thỏa mãn nhể.

(HN 05/12/2015)


HAI CHÚNG TA - Chuyện đêm muộn

11h kém, bộ phim truyền hình dài kì kết thúc. Con bé đang dán mắt, căng não chơi Sudoku, và nghe nhạc. Mẹ thấy giọng ca quen thuộc, quấy quả lấy điều khiển tắt TV rồi nằm xuống: “Thu Phương à, để yên đấy, mẹ nghe với!”
Chiếc điện thoại từ từ vang lên:
“Hãy luôn tin và yêu em nhé.
Dù trong giấc mơ cũng thuộc về nhau.
Hai chúng ta luôn một bên thao thức.
Ánh trăng soi bỗng nhớ con đường.
Và hàng cây em với anh.”
Bài hát cứ tiếp tục phát đi …
Được một lúc, mẹ quay sang:
-Bài hay thế con!
Con bé vẫn nhắm mắt, lờ đờ chìm vào giai điệu.
-Bài này tên gì thế con?
- “Hai chúng ta” ạ - Con bé thủng thẳng đáp
- Sao mẹ không thấy có trong karaoke nhỉ??
- À bài cũng mới ấy mà!
- Ừ … Ơ mà mẹ cũng có thấy trong cái đĩa kia đâu??
- Có ở trong cái đĩa mà mẹ khen cô ấy mặc mấy cái váy đỏ xinh ấy.
- À rồi!
….
Lâu lắm con bé mới thấy mẹ dành một sự tò mò đặc biệt tới bài hát mới nghe lần đầu tiên thế này. Bởi bài hát nhẹ nhàng, bởi lời ca tựa như thơ, bởi ca sĩ hát nồng nàn; hay sâu thẳm hơn cả là bởi người phụ nữ thấy bóng hình của mình trong đó? Cũng đã bình yên với “ánh trăng”, “con đường”, “hàng cây”; cũng đã hiểu thấu khoảnh khắc nghe ”đại dương vỡ tan”, nghe “vì sao rụng rơi”. Và rồi đủ lạc quan để tuyệt đối tin tưởng rằng:
“Hai chúng ta có đâu cần lời nói,
Những môi hôn, những đôi môi cười”
.....
Bài hát kết thúc, hai mẹ con chìm vào giấc ngủ.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lốp bốp, lộp độp, như thách đố người ta với những nỗi nhớ vô hình.

(HN đêm 28/01/2016)

Friday, 18 March 2016

Truyền hình thực tế - Đừng nghĩ họ chỉ "mua vui"

Trong khoảng một thập kỉ trở lại đây, nhạc Việt bùng nổ với sự ra đời của các cuộc tri hát theo format truyền hình thực tế. Mở đầu là “Sao Mai Điểm Hẹn” (SMĐH), rồi “Thần tượng âm nhạc” (Vietnam Idol), “Giọng hát Việt” (The Voice), “Nhân tố bí ẩn” (X-Factor) v.v nối tiếp nhau ra đời. Và với mỗi phiên bản của người lớn thì ta cũng dễ dàng nhận ra phiên bản dành cho trẻ em sẽ xuất hiện ngay sau đó. Việc hàng loạt cuộc thi âm nhạc thực tế nối tiếp nhau lên sóng đã khiến nhiều người trong nghề và khán giả quan ngại rằng: truyền hình thực tế liệu có đang “phá” nhạc Việt bởi việc “đốt cháy giai đoạn” với các tài năng trẻ. Thực sự, tình hình có xấu như vậy?

Truyền hình thực tế giúp rất nhiều bạn trẻ có đam mê ca hát tỏa sáng hoàn toàn “miễn phí”. Đã tổ chức cuộc thi thì mục đích cuối cùng vẫn là tìm ra những gương mặt sáng giá nhất, những thế hệ kế cận của làng nhạc. Thí sinh có thể không phải là người chiến thắng cuối cùng, nhưng chắc chắn họ đã có hành trang để bước vào nghề. Thời điểm diễn ra cuộc thi, các thí sinh như đang ở trong “tâm bão” của truyền thông, nhất cử nhất động của họ đều được bàn luận, được chú ý. Vì vậy, nó như một bệ phóng vững chãi để các thí sinh “một bước thành sao”, những điều mà đàn anh đàn chị của họ có khi phải mất đến cả mươi, mười lăm năm mới có được vị trí như bây giờ. Ở trong những “lò luyện” đó, ít nhiều họ được học thanh nhạc, học giải phóng hình thể, vũ đạo, được học cách tiếp xúc với truyền thông, những kĩ năng không thể thiếu khi hoạt động nghệ thuật chuyên nghiệp. Và không thể phủ nhận, nửa cuối thập niên 2000, các chương trình truyền hình thực tế đã sản xinh ra một lứa thế hệ ca sĩ trẻ đầy triển vọng cho nhạc Việt như Tùng Dương, Hà Anh Tuấn, Nguyễn Ngọc Anh, Phương Linh, Phương Vy, Uyên Linh, Văn Mai Hương. Họ được xem như thế hệ F1 F2 của các cuộc thi truyền hình thực tế, là những người có thực tài, ghi dấu ấn trong lòng công chúng bởi lối hát văn minh và lối sống tương đối “sạch”.

Với độ phủ sóng dày đặc trên vô tuyến, truyền hình thực tế giúp chúng ta nhìn ra được mặt bằng chung trong việc thưởng thức âm nhạc của khán giả phổ thông. Không phải tự nhiên dòng nhạc Bolero bất ngờ hot trở lại trong một năm trở về đây với chương trình “Solo cùng Bolero”, “Tình Bolero”, và “Thần tượng Bolero” đã chính thức lên sóng “giờ vàng” Đài quốc gia VTV trong năm 2016. Việc một dòng nhạc đã lâu được hâm nóng trở lại cho thấy, khán giả, sau một thời gian hội nhập âm nhạc với bốn phương láng giềng, lại có chiều hướng quay trở về với những gì xưa cũ. Bolero là một dòng nhạc phổ biến ở miền Nam từ thời chiến, vì vậy việc đưa dòng nhạc này lên truyền hình cũng là cách giới thiệu và quảng bá một nét văn hóa đặc sắc vùng miền đến khán giả trẻ khắp cả nước, những người không lớn lên và không biết nhiều về giai điệu này. Ở một khía cạnh khác, những sản phẩm âm nhạc được sản xuất trong khuôn khổ các cuộc thi đều đã một phần nào đó đã định hướng thẩm mĩ âm nhạc cho giới trẻ. Những sáng tác của ca/nhạc sĩ trưởng thành từ cuộc thi Giọng hát Việt như Vũ Cát Tường, Hoàng Tôn, Yến Lê, Hoàng Dũng được giới chuyên môn đánh giá cao về mặt giai điệu ca từ và nhanh chóng được giới trẻ đón nhận, vì bản thân tác giả đang sống và mang tư duy của thế hệ trẻ vào tác phẩm của mình.

Trong khái niệm của nhiều người, truyền hình thực tế đi kèm với thị phi. Không phủ nhận, những scandal tình ái, dàn xếp kết quả, trò tố thầy, đã khiến các cuộc thi âm nhạc trở nên xấu xí trong mắt công chúng. Nhưng ngược lại, hãy nhìn theo hướng tích cực, cuộc thi cũng phản ánh chân thực cuộc sống thường ngày diễn ra trước mắt chúng ta, có điều tốt và cả điều xấu. Những khó khăn, thị phi là một bước chuẩn bị tâm lí tốt để tôi luyện bản lĩnh cho thí sinh, vì thực ra con đường nghệ thuật sau này của họ có thể bấp bênh hơn như thế nhiều lần. Người trong cuộc, thí sinh, người nhà, và cả ngoài xã hội cũng sẽ có cái nhìn toàn diện hơn về ngành giải trí. Đằng sau sự hào nhoáng, những bộ cánh, đôi giày lấp lánh trên sân khấu là những giọt mồ hôi, nước mắt, sự phấn đấu kiên trì, bền bỉ; nhưng oan ức vẫn cứ xảy ra. Đôi khi chỉ vì một sự hiểu lầm, một sự lỡ lời trên trang cá nhân tưởng chừng vô hại cũng khiến mọi cố gắng xây dựng hình ảnh của các bạn ca sĩ trẻ trở về số 0 tròn trĩnh.Vì vậy, truyền hình thực tế đã góp sức trong việc giúp các bạn trẻ, những người đang ở trước ngưỡng cửa quyết định nghề nghiệp, có được hiểu biết thực tế hơn về việc hoạt động nghệ thuật chuyên nghiệp.

Âm nhạc, xét cho cùng cũng là để phục vụ người nghe, giúp khán giả thư giãn sau một ngày mệt mỏi. Người sản xuất các chương trình, các cuộc thi âm nhạc trên truyền hình, thực tế đã làm đúng bổn phận của họ là cung cấp những lựa chọn giải trí tới khán giả. Đừng kì vọng họ sẽ tạo được một điều gì mới mẻ, vì đó không phải trách nhiệm của họ. Ca hát cũng là một nghề mà ở đó cần những người hoạt động chuyên nghiệp và bền bỉ. Chúng ta đừng quá kì vọng vào một lứa thí sinh trưởng thành từ các cuộc thi sẽ trở thành nghệ sĩ trong thoáng chốc, vì họ cần thời gian để “chín” như bao ngành nghề khác. Đừng đặt nặng hay hiểu nhầm vai trò của truyền hình thực tế đối với nhạc Việt. Hãy cứ thưởng thức các chương trình ca nhạc ấy như một món ăn giải trí bình thường, như thế, chúng ta sẽ thấy thoải mái hơn rất nhiều. 

Friday, 26 February 2016

Liên khúc: “Chưa bao giờ... quên mùa thu”

Sydney 26/02/2016
Một ngày thứ 6 đẹp trời, rảnh rỗi và nghe nhạc. Ước gì hôm nào cũng được thảnh thơi thế này!!
.......

Liên khúc: “Chưa bao giờ... quên mùa thu”

“Còn thương nhớ nhau, về thắp sao trời
Còn thương nhớ nhau, từng đêm bão tố
Tóc ướt trăng thề, lời yêu chưa nói
Trên môi vụng về

Quên được không những điều đã bao giờ qua
Quên được không những điều ta chưa bao giờ”
Nhạc Việt Anh, một khi đã yêu thì sẽ thành “nghiện”, vì mê đắm cái sự nhẹ nhàng, cái sự bay bổng, thơ mộng, buồn nhưng không ảm đạm trong cả giai điệu và lời ca. Nhất là khi ngồi một mình, nghe nhạc Việt Anh sẽ rất thấm, như nuốt cả từng lời ca câu chữ của tác giả. Cùng với “Dòng sông lơ đãng”, đây là 2 bài hát mà mình nghĩ là tiêu biểu nhất của người nhạc sĩ này.
Đây không phải là 1 phần trình diễn bắt tai, ngay tại sân khấu hôm đấy, mình cũng không ấn tượng. Mash-up 2 bài hát hay như thế này là một bài toán khó, vì riêng từng bài đã thừa sức để hớp hồn khán giả. Nhưng khi không gian yên tĩnh, một mình lắng lại, ta sẽ thấy đây là một phần trình diễn rất sáng tạo. Quan trọng là, khán giả đã đón nhận sự làm mới khá hợp lí 2 ca khúc sắp thành “bất hủ” này, vì trong đó, họ vẫn tìm được những màu sắc, những cảm xúc rất riêng của từng bài hát. Hòa hợp nhưng không hòa tan!
Đôi dòng cho Oplus: chắc từ sau AC&M, lâu lắm rồi mới thấy 1 nhóm nhạc nam có triển vọng thế này: năng động, sạch sẽ và văn minh. Đã được nghe các anh hát sống 2 lần, phong thái rất điềm tĩnh, đĩnh đạc; khá ưng, chắc chắn sẽ theo dõi và hi vọng các anh không tan rã sớm.



Thursday, 25 February 2016

Liveshow Thu Phương - Giữ lại hạnh phúc 19/02/2016

Những mảnh kỉ niệm khi theo đuổi đam mê của mình!!


Đã… rất thỏa mãn!
Có khán giả 6x được sống lại tuổi trẻ của mình thời thập niên 90 với các bài hát nhạc ngoại song ngữ “Shalala", "Coco Jumbo", "Unbreak my heart"; tình ca "Dòng sông lơ đãng", bản song ca đình đám một thời "Lời của gió". Chưa kể mấy bài bất hủ "Về đây nghe em", "Có phải em mùa thu Hà Nội", "Biển nhớ".
Có khán giả đầu 9x mường tượng lại thời gian bắt đầu biết đánh vần, bị mấy anh chị lớn hơn có mấy tuổi “đầu độc”: “Thôi anh hãy về", "Mưa phi trường", "Trái tim không ngủ yên".
Còn khán giả còn lại thì chỉ biết ngồi im, nín thở, rồi tê tê, sướng rơn, rồi lặng người vì cái lối hát cứ như "rút ruột rút gan" người ta của nhân vật chính.
Về mặt âm nhạc, đạo diễn đã rất khéo để thoát khỏi hình bóng “nẫu ruột” của “Mùa thu của Phương” trước đó. Những bài hát không thật sự được sắp xếp theo trình tự rõ ràng nhưng những khớp chuyển đều rất nhịp nhàng. Biết là giọng hát của nàng có thể không bằng nhân vât này, nhân vật kia, nhưng như bu nói "cứ chữ O, chữ A cũng chẳng thích". Thu Phương (TP) phần lớn vẫn hát những bài cũ, những bài hát làm nên tên tuổi, nhưng cái khó là cô ấy rất giỏi khiến khán giả "thèm" mình bởi cách luyến láy, nhấn nhá không lẫn đi đâu được. Khán giả vẫn rất thích thú, cứ hồi hộp đoán xem cô ấy hát bài gì tiếp theo, ầm ầm cả sau lưng. Chắn chắn, 6x 7x đã rất bất ngờ khi thấy TP lại nhảy tưng tưng hát nhạc ngoại như hồi xưa; hay 9x như chị em ta đã giật cả mình khi thấy nàng hát "Không phải dạng vừa đâu". Cộng thêm sân khấu sáng sủa; nhân vật chính, phụ đều diện trang phục đẹp, vừa phải nhưng rất bắt mắt.
Điểm trừ lớn nhất của liveshow nằm ở phần âm thanh khi các clip phát toàn khẩu trước tiếng sau. Phần đầu thỉnh thoảng loa đài phát ra tiếng dít rất khó chịu, nhưng càng về phút 89+ càng chuẩn. Có ông MC để cô này bớt nói mà hôm qua ông 24hình/giây Chiến Thắng cứ như chưa thuộc kịch bản, nói vấp. Khổ thân anh2 Lam Trường ra Bắc hát mà nhạc và lời cứ như tua phim, mấy người lớn không hiểu được nên vỗ tay thuộc diện theo phép lịch sự. Khâu tổ chức khán giả cũng lộn xộn nhốn nháo khi để trẻ con đi lại làm ồn, khán giả thì từ đâu bay ra ngồi hết đường đi lối lại, suýt phá hết cảm xúc nghe nhạc của người ta.
Nói chung, em không nói nên lời, được nghe thần tượng hát sống em đã rất “thăng”. Chỉ biết mượn tạm lời của mẹ: “Show HAY nhất từ trước đến giờ đi xem”!

Credit ảnh: Linh cún