Saturday, 21 March 2020

Diary of the no-work-need-to-specially-attend-to Saturday

Saturday, 21st March, 2020

In the midst of the corona outbreak in Vietnam. Of course, not just Vietnam, the whole word has gone crazy about this virus. Over the past few days, the Vietnamese government has been generous enough to fly all the Viet citizens from the epidemic areas home, especially from Europe. Hanoi and Ho Chi Minh City, the 2 main cities of the country have welcomed waves and waves of people returning home. People may argue about the incompetency of a communist political party, but in distress time like this, all we care is that our government is doing all their efforts to save our people's lives. That's it. For that, we listen to their instructions. And stay positive for the future.

I have finished one of the largest projects that I have ever undertaken since entering the adult work life after graduation. Launching a new product, especially in time where people need insurance plan in place than ever, has been a journey full of joy and lessons learnt. Maybe all the night work and weekend spending mostly in-house, running models, reviewing materials, checking up on grammar and wording (no matter how much I feel like I have had enough of Kumon marking, eye-bailing all the commas and full stops to take marks away from kids, I still continue doing it at work now lol), creating test plans, discussing solutions, etc., can be reduced a bit, but then it's not work after all. I learn here and then that the final result may not be as compelling as you want, but the journey through, with like-minded people, makes it a thousand time worth the efforts. This is absolutely correct, for the journey of 9 months!

Now it's over, the project has completed its first phase and the product is launched, my weekday night time and the weekend can be much more relieved, I am back to the habit of watching everything on Youtube that comes up on the side bar. It can be anything from drama series to documentary to music videos, as long as the subject catches my interest at first sight.

Today, I stumble this video on one of my following channels. ABC Q&A series have always been the number 1 resource for practising ESL listening paper back in high school. So from time to time I still watch this, so as to catch up with Australia's current affairs.
The topic for Q&A panel discussion is on education (again and again!!), but focus on the funding. Ok that's the big picture which people like regulators, educators, principals, etc. have to know about. But then how about parents, children? They are the main beneficiaries for all of this. Do they, or to what extent do they need to know about funding?

I mean, the concept of funding disparity between public and private schools may be a bit too broad for normal parents to care for. And talking about the consistent decline in PISA score all the time just adds more to the fire. It may instead be better just to get down to the understandable level of actionable items could be of more help.

Like telling the parents to remind their kids to respect their teachers and behave at school. Education which starts from home first always delivers pleasant results.
Then offering teachers a fair compensation (not remuneration) package, at least to their satisfaction so as they stay in the job as long as they can. The children need them. And the whole country depends on them.
On the training side, put appropriate entry requirements into university teaching degrees, not something like ATAR 6x and sending an offer just 5 minutes after the release of ATAR to a 9x ATAR kid. Give the students a clear picture of future job prospect for teachers, encourage and aid them through scholarships and sufficient teaching placements to boost the graduate's job readiness skills.

Then the lifting results will kick in with its finest form, very soon!

Australia is certainly capable of delivering world class education to its citizens, the country just needs to focus a bit more with better strategies and a clear vision!

I may criticise NSW high school curriculum in this area and that area, but a huge credit and appreciation is always for this place which has nurtured me with fantastic education. Always follow and want the best for the state and the country down-under, especially with its education system.


P/S: Listen to Eddie talking about example in Griffith where rural teachers just can't leave school for few days to attend training due to expenses and no replacement. Ok, you made the resources available, but can the teachers really utilise them? This's the level of detail that needs to pay attention to when doing any project, in any discipline. I reflect on this thought a lot as I go about with my work everyday. What can I do directly to serve the people at the core of my profession's interest better? Then if I can't do it well consistently on a daily basis, should I think about a bigger problem? Maybe not. Or maybe one day when I get up the ladder, I may see things in different perspective thus arrange different priorities in different orders. I don’t know it yet! For now, the motto is always ticking in mind: "Do what you love and love what you do. Passionately!"

Wednesday, 12 February 2020

“Một trăm năm rồi ngọn cỏ hóa mây trời…”

“Một trăm năm rồi ngọn cỏ hóa mây trời…”
Vậy là khu An Dương đã mất đi một trong những vị “đại ca” lão thành bậc nhất xóm.
“Gia đình tôi có 5 người: bà, bố, me, chị và tôi.” - Tôi vẫn luôn bắt đầu câu chuyện về gia đình mình như thế, trong quanh quẩn mấy thứ tiếng có thể nói được. 7 năm trước tôi chia tay bố. Và giờ, 4 ngày trước, tôi chia tay người thân tiếp theo của mình. Bà nội.
Tôi ở với bà nội, ngủ với bà từ bé, cho tới ngày đi Úc thì thôi. Bà vẫn kể: “Con em bé ngày xưa đêm khóc như ranh, con mẹ nó thì yếu ớt thèm ngủ, bế con như muốn rơi cả con. Tao lên ẵm xuống thì bố mày cứ đuổi xuống, tao bế xuống ẵm chặt ngủ im thin thít. Mẹ mày theo xuống, mẹ ngủ con ngủ yên tới sáng.” Chắc vì hồi bé bà ẵm chặt quá, tới lúc thả đi thì nó đi cho một mạch, cả năm xuất hiện được ở nhà đôi ba lần.
Mọi sinh hoạt của tôi ở nhà hồi xưa xoay quanh cái giường bà. Chúng tôi gọi nó là cái “sập”, sập gỗ, hoa văn họa tiết chim cò khắc trạm rất đẹp. Cái sập là chỗ học, chỗ chơi, chỗ xem TV và chỗ đi ngủ. Tôi có phòng học, có bàn ghế đàng hoàng trên nhà nhưng không bao giờ ngồi, chỉ lên soạn sách vở cần thiết cho hôm sau rồi xuống nhà học. Hồi bé học ở sập, sau này các lớp lớn nhiều bài thì học ở phòng ăn nhà trong, vừa học vừa trông bà. Cũng vì vậy mà tôi rất thuộc giờ phát sóng các chương trình truyền hình của VTV, đặc biệt là VTV3. Thích nhất là thứ 6 có “Trò chơi âm nhạc”, nhiều bài cũng ra nhà ngoài ngồi học, vừa học vừa xem TV. Nên bởi nó thành thói quen sau này, ngồi học là phải có tiếng TV, ca nhạc, yên tĩnh quá tôi cũng không quen. Vừa học vừa bình luận, giải thích cho bà: nay kỉ niệm ông Hồ hả, hát ngoài lăng Bác hay sao mà rộng thế, ông này đẹp quá, cô này ăn mặc hớ hênh trông con gái vậy dơ chưa.
Bà tôi đi ngủ là phải mắc màn (buông mùng), mùa đông cũng như mùa hè. Mắc tai này trước tai kia sau, theo đúng thứ tự. Dắt màn cũng phải làm cho cẩn thận, nhiều hôm tôi à uôm cho nhanh, đẹp cũng để đi ngủ, nhưng bà thấy thể mắng vài câu rồi đi sửa lại từng góc, rất ngay ngắn. Tháo màn cũng thế, tháo cái tai màn rồi gấp theo từng cạnh, ta nói gấp cái màn rồi quận vào cái chăn nó vuông vắn, bà làm đẹp bao nhiêu, để mấy con cháu nó vo viên nhét vào cái chăn như hổ lốn, tới trưa bà giở ra nằm thể nào cũng ca cho một bài. Mùa đông nằm đệm, 3 tấm chập lại, mỗi bà cháu nằm một tấm, lăn qua lăn lại cứ nằm lên cái rãnh đệm lại cựa quậy. Bà tôi thân nhiệt lúc nào cũng ấm nóng, nên người cụ khỏe, có biết lạnh lẽo là gì đâu. Có đứa cháu gái hay cô giúp việc nằm cạnh thì 2 đứa tay chân lạnh như đồng tiền sành, đi ngủ mùa đông toàn rúc vào cho bà ủ, ngủ cho ngon.
Sau này khi đã đi Úc, được tiếp xúc với văn hóa nhiều vùng khác trong nước cũng như quốc tế, mỗi lần về nhà, tôi bắt gặp bà mình trong những hình ảnh của một người phụ nữ Hà Nội, một bà cụ Bắc kì mà tôi đã đọc được hay từ chính những người tôi tiếp xúc nhận xét về phụ nữ xứ này. Bà cụ lúc nào cũng mặc cái áo lót gile trắng nõn bên trong, khoác áo cánh cổ tròn là lượt phẳng phiu bên ngoài, quần lụa đen bóng, đầu chít khăn vuông. Tới ngày lễ là bà mặc áo dài, đầu vấn khăn, đeo kiềng vàng. Tôi cũng chỉ còn được nghe những từ như “xơi cơm”, “xơi nước”, “dạ bác lại nhà”, v.v khi ở nhà với bà.
Rồi tôi về nước, vào Sài Gòn làm, cũng là lúc bà tôi bắt đầu có dấu hiệu bị lẫn. Lẫn lộn ở độ tuổi 96 97 tuổi cũng đã là cái phúc, bà cụ vậy là quá khỏe. Buồi chiều tôi ngồi dưới nhà, cứ 5 phút bà lại hỏi: “Thế con ở Úc về hay là ở miền Nam ra?”, “Con đi tàu thủy hay tàu bay?”, “Giờ là vẫn ở với các bác người nước ngoài người ta nấu cho ăn hả? Đấy con cháu nhà này ngoan ngoãn nên người ta quý mình lắm đó con.” Mỗi lần vậy, tôi nhẫn nại trả lời: “Con ở miền Nam ra bà ạ. Con đi tàu bay nhanh lắm. Giờ con ở một mình rồi ạ.” Và thế là bà cụ lại chép miệng: “Khổ thân, có nhà có cửa thì không ở đi thuê cho tốn ra. Ở Hà Nội khó xin việc lắm, đất chật người đông nên phải vào trong đấy.” Cứ 5 phút lại hỏi, tôi cũng được cái kiên nhẫn nên lần nào cũng trả lời ngắn gọn đủ để người già hình dung. Một ngày bà cụ hỏi không thể đếm xuể, cứ chốc chốc lại con xem xin việc ở ngoài này có được không để bà cháu gần nhau. Mỗi lần nghe vậy muốn nhũn người lắm, thương vô cùng luôn.
Ngày đám ma bà, nhà tôi đông quân, mỗi người một việc. Thế hệ chúng tôi lớn lên, chứng kiến và ảnh hưởng những gì tinh hoa của thế hệ các bác và bố mẹ. Cái tôi yêu nhất trong ngày đám ma bà, bên cạnh những tình thương và sự chia buồn của mọi người, là tình yêu và trách nhiệm với gia đình mà chúng tôi dành cho nhau. Người lớn có chuyện của người lớn, còn chúng tôi cũng hò nhau bay về gấp, lo toan chia nhau đứa trong bếp, đứa tiếp khách, đứa ghi sổ, đứa trông xe, có mặt đầy đủ và bảo ban nhau chu toàn. Có lẽ với những đứa trẻ không ở nhà như tôi và anh Văn Hiệp, cái mong nhất là gia đình mình ở 1 thành phố khác luôn luôn bình yên. Bình yên yêu thương nhau, bình yên lo lắng cho nhau và cho việc chung của gia đình, để những đứa trẻ ấy yên tâm để đi và trở về, rồi đủ yên tâm để bay cao hơn.
Tôi tin là bà nội tôi vẫn ngồi yên ở cái ghế gỗ, đúng vị trí cửa ra vào đó, ngắm các con cháu tụ tập về ăn uống như những ngày giỗ Tết bình thường trong năm. Và bà đã mỉm cười rất tươi, như mọi lần…

Monday, 14 October 2019

Bông hồng cài áo - tình mẫu tử thiêng liêng


Không phải mùa Vu Lan mà đi xem “Bông hồng cài áo”, chủ đề nhạy cảm vậy là đương nhiên khóc trong không gian câu chuyện ấy 😊
“KHÔNG BAO GIỜ CÓ HẠNH PHÚC CÁ NHÂN KHI HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH CHƯA TRỌN VẸN”
Xuyên suốt 3 tiếng của vở kịch, có lẽ đây là thông điệp ám ảnh nhất với mình. Câu chuyện về tình mẫu tử, về 2 đứa con trớ trêu tên Hiếu và Thảo của dì Tư, chạy theo sự danh giá của gia đình đằng nội mới về nhận máu mủ mà rời bỏ bà mẹ nghèo bán tàu hũ một mình nuôi 2 anh em từ nhỏ. Có lẽ, bi kịch lớn nhất của “Bông hồng cài áo” là người giàu hay người nghèo ở đây đều khóc trong những cố gắng đi tìm hạnh phúc của chính mình. Bi kịch giai cấp hiện lên rất rõ trong kịch, bên cạnh tình mẫu tử thiêng liêng của các bà mẹ.
Ấn tượng nhất trong vở kịch này là diễn xuất của cô Ái Như, một mình cô cân cả 2 vai: người mẹ chính (dì Tư) và người mẹ bị tâm thần của cô giáo Nga. Cảnh xúc động nhất là cảnh cô giáo dắt người mẹ tâm thần về nhà, một người có dung mạo giống hệt với dì Tư, trong sự ngỡ ngàng của Hiếu và Thảo. 2 đứa con ngỡ như mẹ mình sống lại, nhưng không, đấy là một người hoàn toàn khác. Mình thích cô Ái Như trong vai người mẹ tâm thần hơn chút, không cần thoại gì nhiều, chỉ cần những cử chỉ run run, nửa tỉnh nửa mê, luôn miệng gọi tên 2 đứa con bị mất trong tai nạn giao thông của bà (chị em của cô giáo Nga). Câu hỏi của cô giáo Nga với Hiếu: “Môt người mẹ bị mất con và một người mẹ bị con ruồng bỏ, ai sẽ đau đớn hơn?” cũng là 1 câu thoại rất ám ảnh. Người mẹ nào của Ái Như cũng làm người xem đau đáu, bởi trong nghịch cảnh nào, chia xa con cái cũng làm trái tim mẹ đau đớn.
Đi xem để thấy mình may mắn khi còn mẹ, và để yêu mẹ tôi hơn nhiều nhiều lần <3<3<3

(Ảnh: FB Sân khấu kịch Hoàng Thái Thanh)



Monday, 5 August 2019

Regression là gì thế, có mài ra ăn được không?

-Viết vài dòng nhân lúc lười học-
Mình học Đại học bằng Cử nhân Định phí, đại loại là cũng được dạy dỗ cẩn thận lắm, nhưng nhìn lại mấy năm Đại học cũng chả nhớ học cái gì. Học với tinh thần chống chế, toàn đi ca múa kịch cơn, tốt nghiệp được là mừng như trúng động đắc. Hàng ngày đi học thao thao đủ các loại phân phối tới xác suất ông chồng bà vợ mua chung gói bảo hiểm mà có 1 người lên đường sớm thì nhận được cái gì, tính thì tính thôi mà tư tưởng rằng mấy thứ này là gì thế, giúp ích gì được cho xã hội không. Thắc mắc tới ngày ra trường vẫn chưa thực sự hiểu ngành mình đang học có thể làm được những gì.
Cũng may trường bắt học 2 môn ngoài chuyên ngành về giao tiếp con người với khoa học, mình còn thấy hóa ra Đại học cũng dạy mình những thứ thiết thực. Như là cái môn khoa học chọn học về IT & Đời sống chẳng hạn, nửa đầu dạy cho ít code Notepad++, xong bắt làm 1 cái website đơn giản, mình nhìn ngay ra được rằng ờ mình đang học vỡ lòng thì sản phẩm mình tạo ra nó được vậy thôi, học cao siêu hơn thì thứ mình làm ra sẽ là những trang web đẹp lộng lẫy có ích cho nhiều người cần tới nó.
Chắc vì vậy nên mình thấy mình thuộc tuýp học hành “thực dụng”, phải hiểu cái mình học sẽ dùng vào việc gì mới có hứng thú để học tốt được.
Như ngày đó học tính mấy cái xác suất sống chết để dựng lại cái bảng mort của nước Anh, cảm thấy vô bổ vãi chưởng. Đang sống ở Úc, người thì Việt Nam, nước Anh ảnh hưởng gì tới tôi mà phải học. Vậy mà giờ đây, ngày ngày vẫn lôi văn mẫu của cố nhân ra giải đắp thắc mắc cho quý vị gần xa rằng hệ số quyền lợi abc phụ thuộc vào hằng hà sa số tỉ lệ sống khỏe mạnh của quý vị và tỉ lệ này thay đổi theo ngần này thứ. Rằng số 1 nó đánh trên đầu số tuổi hay trên đầu số năm là 2 thứ hoàn toàn khác nhau, để cho chữ A đứng yên hay gạch thêm cái thanh trên đầu nó cũng rất ảnh hưởng. Ảnh hưởng vào ngay tài chính của những người rất gần gũi xung quanh giống như gia đình mình, những người đã tin tưởng mua 1 sản phẩm nhân văn để bảo vệ và chi trả cho những lúc không may nhất của đời người.
Vậy thực ra học có thừa không. Chắc là không rồi đó. Có thể chưa thấy nó liên quan gì tới cuộc sống của mình, nhưng vài năm sau đó, như cái cách mình đang nhìn lại ACST255 và 355 mấy năm trước, có lẽ các thầy cô và sách vở đã không dạy cái gì là thừa cả.
Ok, vậy là regression có và sẽ mài ra ăn được hen! Đi học bài tiếp vậy : )))

Sunday, 26 May 2019

Ams2 và những cảm nhận

Bạn biết bạn thực sự đã là người lớn khi người thân hỏi ý kiến bạn về chuyện học hành của trẻ con trong nhà.

Sáng nay, chị hỏi cho cháu học cấp 2 ở đâu là tốt.
“Ams chị nhé” – mình trả lời ngay và luôn, không phải suy nghĩ gì cả.

Mình lớn lên ở Ams nên có tình yêu bất dịch với thương hiệu ấy, dù có những phân tích và cả kinh nghiệm của cháu chắt lứa sau trong nhà học Ams cấp 2 cũng không phải toàn tốt đẹp như mình.
Môi trường học tập của cấp 2 Ams là yếu tố quan trọng đầu tiên mình rất yêu. Học sinh muốn chuyên sâu môn nào, ngay từ cấp 2, tha hồ dành thời gian nhiều cho nó mà không bị thầy cô ép uổng gì. Đặt điều kiện này trong giáo dục Việt Nam khi cấp 2 vẫn học 13 14 môn và tinh thần học đều các môn thì đây là điều tốt. Tới đầu lớp 9 là các bạn đã xác định được mình muốn thi chuyên gì vào trường cấp 3 nào rồi nữa, thầy cô không cần nói gì quá nhiều, chủ yếu là đi bên cạnh định hướng hỗ trợ.

Nói về thầy cô thì mình yêu hết các giáo viên cấp 2 ở Ams. Đương nhiên về mặt chuyên môn giảng dạy, không phải ai mình cũng thấy hợp vì còn phụ thuộc vào sở thích bản thân học trò thích môn này môn khác, nhưng mặt bằng chung là thầy cô nào cũng thấy dạy hay. Cách dạy của thầy cô mình tại thời điểm đấy, mình đã thấy sáng tạo hơn bạn bè mình ở các trường khác. Khi các bạn học tiếng Anh chỉ là đọc hội thoại từ mới trong sách giáo khoa thì mình đã có bài tập thuyết trình theo chủ đề bằng tiếng Anh, dùng slideshow trình chiếu. Có các bạn học cả 2 năm cuối cấp 2 không được thí nghiệm lí hóa lần nào thì mình đã được lắp mạch điện rồi đổ dung dịch hóa chất nhiều lần. Nhưng cuối cùng những điều mình học được ở thầy cô trường Ams không hẳn là kiến thức, nó nhiều hơn là những kĩ năng trong cuộc sống đến từ những chuyện nho nhỏ.

Đầu tiên là chuyện học tiếng Anh. Hồi trước mình ghét tiếng Anh lắm vì nghĩ rằng không có khiếu với ngoại ngữ nên bỏ vậy, học được bao nhiêu thì học, suốt ngày Toán Lý Hóa thôi. Nhưng 2 năm cuối cấp 2 học cô PL là câu chuyện khác. Trên lớp cô hay kêu đọc bài, kêu trả lời, kêu đóng kịch, kêu thuyết trình, kêu tóm tắt, v.v. đủ thứ cả, dù muốn hay không cũng phải tham gia vào vì có chấm điểm mà. Dần dần mình cũng thấy không phải là mình dốt ngoại ngữ gì, chỉ là đầu mình cứ nghĩ là không học được nên sợ, không đầu tư cho nó. Câu chuyện 2 năm ấy vượt ra chuyện học tiếng anh, nó là chuyện xây dựng kĩ năng và sự hiểu biết rằng có những thứ dù mình ghét nhưng phải học, và khi mình có tập trung thì mình sẽ làm được. Chuyện này cô PL không bao giờ biết, nhưng mình cảm ơn thật sự 2 năm lớp 8 9 học tiếng Anh cô dạy trên lớp, nơi mà về mặt kiến thức không được xem trọng như chuyện học thêm, lại có ảnh hưởng lớn tới cách mình tiếp cận các vấn đề sau này. Sẵn nhắc chuyện học tiếng Anh, các phụ huynh mà thấy con mình kêu cô giáo tiếng Anh trên lớp phát âm không chuẩn thì cũng nên có vài lời với con. Thầy cô là những người bình thường thôi, họ cũng giống các con đang học 1 ngoại ngữ khác, không phải ai cũng phát âm chuẩn được. Chuyện học ngoại ngữ nó còn là học kĩ năng, học 1 nền văn hóa mới, chứ đừng để ý quá tới chuyện thầy cô đọc sai đôi ba từ, con sẽ không thấy được các kiến thức hay ho khác thầy cô truyền tải.  

Tính mình cũng hay nhớ lâu nên có những chi tiết nho nhỏ hồi ở Ams 2 mình nhớ lắm. Năm lớp 9, thằng bạn mình học thi chuyên Hóa mà nên nó giở Hóa ra làm trong giờ Địa, vào số đầu bài. Tới tiết Hóa cô H thấy thế chỉ gọi lên nói nhẹ nhàng, cô biết nó thích Hóa nhưng cần tôn trọng giờ dạy của các thầy cô khác. Chỉ có 1 câu đấy của cô H thôi mà mình nhớ tới giờ, nó là sự tôn trọng cần có đối với người xung quanh, nhất là những người ấy lại còn là tiền bối của mình.

Hay như thằng quỷ sứ ngồi cạnh, đợt cuối năm lớp 9 cô T có bắt cả lớp làm đề thi thử vào lớp 10 2 môn Toán Văn rồi nộp cô, hàng tuần cô nhờ người chấm rồi vào điểm theo dõi điểm từng tuần sát sao lắm. Nó thốt ra 1 câu mình cũng giật mình: “Tao nói thật chúng mày phải thấy không ai chủ nhiệm có tâm như bà này. Không ai rảnh đi nhờ vả chấm bài cho bọn mình thế này được.” Có lần mình kể cô T cũng ngạc nhiên, hồi đó mà các con cũng biết nói được vậy là cô quá mừng. Mình học được sự trách nhiệm trong công việc, nhất lại là liên quan tới trẻ em, từ những người đi trước như vậy. Còn nhiều giáo viên khác lắm, thầy cô nào cũng hay, mỗi người đều để lại ảnh hưởng nhất định tới suy nghĩ và cách ứng xử của mình sau này.

Dù sau này mình có nghe, nhận xét từ phụ huynh lứa cháu mình cách mình khoảng vài năm sau kêu là giáo viên cấp 2 ở Ams không phải xuất sắc như phụ huynh mong đợi, không sâu sát với học sinh. Nhưng mình thì lại nghĩ tính chất ở Ams không phải là môi trường mà thầy cô ngồi cạnh tận nơi chỉ tay học hành hay lấy tỉ lệ học sinh đỗ cấp 3 vào các trường top là thước đo. Ở đó là môi trường cởi mở, nuôi dưỡng và định hướng cách học sinh tự học và tự tìm ra sở thích của mình, trong quá trình đó có thầy cô và bạn bè đồng hành cùng rất tích cực, chứ không phải kèn cựa, ghét bỏ gì nhau cả. Đương nhiên là ở trường Ams, đặt trong bối cảnh chung của giáo dục Việt Nam, vẫn phải theo những chuẩn nhất định để học sinh có thể thi cử các kì thi chung đạt điểm cao, nên có 1 vài thứ học sẽ thấy không hấp dẫn, không hiệu quả. Như chuyện học Lý Hóa, tới năm lớp 11 ở Úc mình học tới chương về phân tử của nước cứ nối đơn nối đôi gì đó, là mình mất hết kiên nhẫn với Hóa. Tới lúc đó mình hiểu là vì lúc học Hóa ở nhà là mình học Toán nhiều hơn là Hóa, mình giải quyết các vấn đề cụ thể trước mắt như tôi có ngần này kí bột hòa vào ngần này lít nước ra ngần này khí. Đó là Toán, không phải Hóa. Về bản chất phương trình ấy nguyên tử phân tử kết hợp với nhau sao để tạo thành chất mới thì mình không có nhu cầu để hiểu, như vậy không phải là mình thích khoa học. Hay như cách học Văn cô cứ tự phân tích 1 tác phẩm có những ý này, ý kia, học sinh chép, mình không hiểu lí do tại sao phải học tác phẩm ấy. Nhưng thôi đấy là vấn đề vĩ mô của cả nền giáo dục rồi chứ không phải là điểm tệ của trường Ams.

Môi trường học rất quan trọng tới sự phát triển của đứa trẻ. Môi trường, trường học nào cũng có điểm được chưa được nhưng cuối cùng là ở cách đứa trẻ thích nghi thôi và nó học được những gì trong quá trình thích nghi đó. Vậy thôi, chúc cháu tôi và các cháu khác thi tốt và chúc các bố mẹ có con chuyển cấp yên tâm chọn trường :D

Sunday, 12 May 2019

Văn Mai Hương - "họa mi cung thiếu nhi" trưởng thành

Mấy cô ca sĩ nữ, cô nào cứ trải qua hôn nhân tan vỡ, lận đận tình duyên là y rằng hát hay hơn hẳn, tiếng hát nghe sâu ngay. Có mấy cô nhạc nhẹ mình hay nghe: Thanh Lam, Hồng Nhung, Thu Phương, Thanh Hà, Hồ Ngọc Hà, bà nào hát nhạc tình cũng hay… và cũng hơn 1 đời chồng. Tội dễ sợ!
Văn Mai Hương thì chưa có chồng nhưng vừa trải qua 1 cuộc chia tay có vẻ là sâu sắc theo như lời tâm sự của người trong cuộc, bảo sao hát “Anh cứ đi đi” quá hay luôn!!!
---------
Mình biết tới tên Văn Mai Hương từ hồi nàng ấy vẫn còn tết tóc 2 bên đeo khăn đỏ. Các chương trình ca nhạc dành cho thiếu nhi và những chương trình truyền hình trực tiếp cần sự xuất hiện của thiếu nhi trên VTV thế hệ mình lúc đó có mỗi 2 câu lạc bộ thiếu nhi chia nhau diễn, đó là CLB Họa Mi của Cung Thiếu nhi và Nhà văn hóa Ba Đình. Thỉnh thoảng sự kiện đặc biệt thì có CLB của NSND Tường Vy vì CLB ấy dạy âm nhạc cho các bạn bị khuyết tật. Văn Mai Hương sinh hoạt ở đội Họa Mi của Cung, cùng với Thảo My Idol (top 5 VN Idol mùa Yasuy, Hoàng Quyên). Cùng lứa đó bên Nhà văn hóa Ba Đình có Hoàng Yến Chibi, giờ cũng có chút tên tuổi trong showbiz.
Năm 2010 Hương thi Idol, là thí sinh nhỏ tuổi nhất của cuộc thi (mới 16 tuổi) và tiến sâu tới tận chung kết. Hương để lại ấn tượng với 1 giọng hát trong trẻo, cao vút và có kỹ thuật, tuy nhiên chưa rõ ràng tính cách. Hương không có phần trình diễn nào bùng nổ hay để lại ấn tượng mạnh như “Đường cong”, “Chỉ là giấc mơ” của Uyên Linh, nhưng với từng tuần ổn định, Hương cứ từ từ tiến vào chung kết, chứ Uyên Linh có 1 tuần suýt bị loại do bình chọn thấp nhất may mà có 1 thí sinh xin dừng cuộc thi. Mình nhớ năm đấy có bình luận đại loại là chẳng qua Uyên Linh hay quá nên thắng xứng đáng rồi, chứ Văn Mai Hương cũng không kém cạnh gì đâu.
Sau cuộc thi, Hương xây dựng hình ảnh cho mình là 1 cô ca sĩ mới lớn trẻ trung năng động nhưng không phải kiểu teenpop. Nhạc của Hương sôi động và tràn đầy năng lượng, thứ năng lượng tích cực của tuổi trẻ chứ không bi lụy kiểu “Anh muốn em sống sao!”. Năm 2011-2012 Hương có 1 loạt hit “Nếu như anh đến”, “Ngày chung đôi”, “Chuyện tình nhà thơ”, làm mưa làm gió trên Zing, đi quán xá nào cũng thấy bật, nghe riết nghe hoài không chán, hình như phát cả trên máy bay Vietnam Airlines. Sau đó Hương ra “Tìm” với Trúc Nhân, “Thời thanh xuân sẽ qua” với Phạm Hồng Phước, Hương thay đổi hình ảnh và cả giọng hát của mình từ 1 cô gái teen mới lớn yêu đời thành cô gái trưởng thành, sợ chia xa, thích ngắm hoàng hôn với người mình yêu. Âm nhạc của Hương giờ cũng trưởng thành và nữ quyền như chính cô ấy nhưng vẫn tiệm cận công chúng, mấy bài mới Mona Lisa, Beautiful giai điệu khá bắt tai. Nói chung Idol năm ấy đến giờ có Văn Mai Hương, Trung Quân và Bích Phương, họ nhanh chóng xác định rõ con đường của mình, có thị phần khán giả riêng và sở hữu những bài hit có tầm ảnh hưởng. Mình rất thích nhận xét của 1 người bạn mình về Hương: “Uyên Linh có lợi thế về giọng hát, cách xử lí bài dễ gây cảm xúc cho người nghe nhưng cá tính âm nhạc, con đường lựa chọn của Văn Mai Hương đã giúp cho cô ấy thành công.”

Gặp người Hà Nội tại Sydney

Nói gì thì nói em đôi lúc vẫn có tính chuộng hình thức của Bắc bộ, ví dụ thấy người ta ở Nguyễn Chí Thanh thì auto ngay nhà này hoặc quyền uy lắm, chắc CoCC, hoặc là cực giỏi giang mới được thế. Chứ thật ra thì thấy người trong cuộc ở làng Láng thì em cũng biết rồi, vẫn còn nhiều thứ “phép vua thua lệ làng” lắm )
Nên thật ra với bạn bè Hà Nội mới, khi tiếp xúc sau này, em thỉnh thoảng vẫn bị tâm thế của kẻ underdog sau khi biết được danh môn gia quyến. Hà Nội thì Hà Nội thôi, chứ Mã Mây với mấy cái Hàng nó vẫn ở level khác, Đống Đa vẫn cứ phải hơn và bét nhất có Thụy Khuê thì vẫn là chùm. Dân bờ sông nhà em chưa có cửa sánh với mấy chỗ đấy. Kiểu bà con Liverpool bên này nhìn North Sydney với con mắt thèm thuồng, chứ biết đâu trên đấy khối ông “trọc phú” ). Btw, mới biết cái dân phố cổ có học hành gì đâu, toàn con buôn kẻ chợ gia truyền. Thực ra giờ để ý hơn nên em thấy cũng có đặc tính khu vực phết, ví dụ lứa vào Ams 2 năm em lấy 180 cháu thì riêng trường Kim Liên đỗ 54 bạn, còn nếu cả quận Đống Đa chắc chiếm luôn 50% số lượng lol; Tây Hồ 10 bạn (tính theo địa bàn trường thôi chứ 1 nửa số này là uống nước Ba Đình); Hoàn Kiếm nhớ mỗi 1 bạn học cùng còn cả khối chả biết ai; còn đâu số lượng còn lại các quận kia chia nhau.
Đại loại sáng nay đang ngoài bến thấy 1 cặp vợ chồng trung niên loay hoay táp lên táp xuống không được cái thẻ tàu, lại thấy lồ xồ tiếng Việt với nhau, em biết ngay là diện ông bà sang chăm bà đẻ lần đầu rồi ). Em thì vẫn kêu là mật độ người Việt dạo này sang Úc tăng chóng mặt, nhưng ở khu nhà em mà nghe thấy tiếng Việt thì em vẫn xúc động bồi hồi như 6 năm trước thôi, chưa bao giờ giảm )). 2 bác già có người giúp sướng quá, bắt chuyện từa lưa. Mà người ta tinh lắm, nghe giọng phát biết ngay đồng hương, hỏi luôn ở Hà Nội nhà cháu ở đâu, chứ không bình thường câu đầu tiên sẽ là “Cháu người ở đâu?”. Hehehe ok good, Hà Nội với nhau thì 2 bên style cởi mở, chứ khác vùng là Hà Nội trẻ này cũng lại auto ý nhị, lịch thiệp, style kiểu sang chảnh chứ không nói chuyện 10 phút như thế ))
Hỏi thăm nói chuyện thì 2 bác này ở Hàng Bún, em kiểu ối giồi, xong, địa bàn nhà mình mà thế hệ này là người ta biết rõ hang ổ rồi. Đang “tung tích mờ ám” không ai biết nó quen, nhưng thôi kệ )
"Cháu ở An Dương ạ, bác chắc biết khu này?” – em vẫn tỉnh nhưng nói chung là cũng vui đi
“Biết quá chứ, tuổi thơ của tôi xuống đó nghịch cát ngoài bờ sông đấy.”
“Nhà cháu ở chỗ trường Tài chính à?” – bác trai hỏi tiếp, câu này không chuẩn lắm nhưng cũng không sai
“Dạ không chỗ đó Nghĩa Dũng bác ạ, nhà cháu An Dương là ở dưới nữa” – may là thân mẫu nhà tôi suốt ngày nhắc kỉ niệm học trò nên em cũng còn biết biết.
“Thế chắc nhà cháu ở chỗ khách sạn Thắng Lợi rồi.” Hahaha thế xịn quá bác ơi!
“Dưới đó thì thoáng đãng, chắc nhà cháu phải rộng lắm. Dưới đó ngày xưa không ai thèm thôi, chứ giờ là ĐẤT VÀNG rồi.” – đại ca lại còn bồi thêm câu này ))
Vàng thì không phải rồi, chứ cháu đây ở Úc cũng gọi là có “thâm niên” đôi chút trong lứa học sinh, lần đầu tiên, ở Úc, có người tường tận về “nguồn gốc xuất xứ” của cháu thế thì còn quý hơn vàng ấy chứ )
Bác nói “gặp được người Việt, lại còn người Hà Nội tại Úc nữa bác rất xúc động!”, còn cháu xúc động gấp 10 lần bác ạ!
P/S: Nghe “tiếng chuông“ này hát giữa hồ Gươm, bài hát loa phường nữa là chuẩn cho 1 ngày nhỉ!
(Sydney 29/11/2017)