Tuesday, 7 March 2017

Thời gian để yêu

"Giờ đã là lúc mà thời gian để yêu... "
Tròn 1 tuần ở Sài Gòn, thấy cuộc sống như quay trở lại năm lớp 7 và những ngày đầu tiên tới Sydney, cuộn chung lại vào một.
Con ngõ rộng (ở đây gọi là “hẻm”, mà tôi cứ thích gọi là “ngõ”) bắt đầu ngày mới trong đủ loại âm thanh, nhưng không quá ồn ào. Tiếng xe máy của mấy bác xe ôm già chở hàng ra chợ cho vợ bán. Tiếng rầy la của ông bố bà mẹ giục lũ trẻ ăn nhanh kẻo muộn học. Tiếng khóc the thé hờn dỗi của mấy em bé bị mẹ gọi dậy đi nhà trẻ. Tiếng hỏi thăm, mời chào kiêm tám chuyện của mấy bà bán hàng. Sài Gòn hối hả ngay từ trong những con ngõ.
Tôi sinh ra và lớn lên ở những thành phố tĩnh lặng, cả ở trong nước hay nước ngoài. Mất vài ngày để quen với việc đi bộ vài mét là cảm nhận được mật độ dân cư thay đổi chóng mặt. Con đường tôi ở là một con đường lớn, rất dài, đi qua cả 4, 5 quận nội đô. Địa chỉ nhà chắc phải tới số một nghìn một trăm xx. Con đường buôn bán sầm uất đông vui thuộc diện nhất nhì thành phố, bắt đầu nhịp sống tất bật của nó không biết từ mấy giờ. Ngắm nhìn những cửa hàng quần áo thời trang lẫn nhà hàng, quán xá dần mở cửa chào bình minh qua khung cửa sổ xe buýt, thấy một thành phố thương mại dịch vụ đang chuyển mình từng ngày.
Ai nói xe buýt Sài Gòn dở, tôi phản bác liền. Có thể, chưa đến lúc chúng “dễ thương nhưng thương không dễ” với vị khách mới. Cả tuần nay, SaigonBus vẫn luôn là người bạn đồng hành trên hành trình khám phá Sài Gòn. Con đường từ nhà tới Công ty đi qua bao nhiêu địa điểm lớn mà đã từng mong được đặt chân tới: những ngôi trường chuyên lớp chọn “xịn” nhất Sài Gòn (Trần Đại Nghĩa, Nguyễn Thị Minh Khai, ĐH Nhân Văn v.v.), những danh lam thắng cảnh đã nhìn thấy trên TV cơ số lần (Nhà thờ Đức Bà, Bưu điện Thành phố, v.v.), cả những nơi biết đến chỉ vì đọc tin giải trí quá nhiều (Trụ sở HTV, Đài Tiếng nói Nhân dân VOH, Gem Centre, v.v.).
Và Sài Gòn có nét riêng nhất là những cuộc trò chuyện dễ thương hàng ngày trên đường phố:
“Đi xe ôm không? Ở Sài Gòn là phải đi xe ôm nhá má!”
“Ở đây không sửa điện thoại nữa hả chú – Chuyển rồi con, sang bên xxx đi – Con đi bộ sang bên đó được không chú? – Trời, mày khùng hả con. Xa à nha, đi xe ôm đi”
“Con gửi tiền nè cô – Thiếu rồi, 6 nghìn mà má, đưa nốt tờ kia đây, thò ra thụt vô chi nữa.”
“Em làm gì mà đứng ở cổng trường vậy - Em đứng đó để có địa chỉ đặt xe cho dễ thôi – Thế mà anh tưởng em là cô giáo đó!”
……
It’s not the time for me to decide if I prefer you to my old friend in the North, but please keep your spirit and keep amazing me everyday!


Bùi Viện - Con phố không ngủ

Có 1 sự trào phúng không hề nhỏ khi đêm qua được đi bộ ở hồ Gươm, nghe kéo đàn, chơi đá cầu, xem múa rối. Còn đêm nay được đi chơi Bùi Viện, ngồi vỉa hè, ăn chân gà nướng, xem người ta phun lửa thật từ miệng và "lửa" từ những thân hình nóng bỏng đứng xếp hàng dọc cả con phố. Và đương nhiên, nghe tiếng người thay tiếng nhạc, xập xình.
Trên ban công, đập vào mắt tôi là hình ảnh một bác tuổi trung niên đang đứng thờ thững nhìn xuống lòng đường. Không biết vì bác đang tiếc rẻ quán Bún chả dưới nhà treo biển Trip Advisor Recommended đêm nay tự dưng đóng cửa. Hay tiếc cho cái sự "kệch cỡm" của nhà hàng xóm khi treo biển "Nhà sách" ở giữa con phố đang dành trọn tâm hồn của mình cho ẩm thực thay vì cho những con chữ. Hay chỉ đơn giản người già thường mắc bệnh khó ngủ nên ra ngắm người qua lại cho hết đêm sâu?
Ở phía trên, đằng sau những quán ăn quán bar đó đều có dân cư sinh sống. Không biết họ sẽ ngủ vào giờ nào khi liếc xuống mảnh khăn ướt của quán nướng bên đường, tôi thấy dòng chữ "Mở cửa từ 17h-4h". Mà đấy mới là 1 quán ăn. Còn bao nhiêu quán khác ở trên con phố này. Cái giá của tiền nhận được từ việc cho thuê mặt bằng cửa tiệm của nhà, có lẽ là những giấc ngủ bắt đầu lúc 4h sáng.
Tự dưng lại nhớ đến câu văn của lão Chu Minh Vũ: "Chỉ có mặt trời đi ngủ chứ có ai kịp ngủ đâu". Và trong đầu vang lên câu hát của nhạc sĩ Trần Tiến: "Thành phố tôi, rất trẻ. Bạn hãy nghe họ hát, về mình"...
Ngoài kia, họ vẫn đang hát những bài ca cho riêng mình, hoà theo tiếng hát của nhiều người cũng như mình.
P/S: Dù bận rộn với dòng suy nghĩ không đầu cuối như thế nhưng vẫn thấy là đĩa chân gà nướng rất ngon và đĩa bạch tuộc ăn muốn lòi họng. Và rất ấn tượng với khả năng nói tiếng Anh của những người phục vụ nơi đây.
Có người nhận định Bùi Viện là 40% đời sống Sài Gòn, không biết 60% còn lại như nào nhỉ!

Wednesday, 11 January 2017

Câu chuyện âm nhạc: Số 6 – Nhạc sĩ Thanh Tùng

Tôi không nghe quá nhiều nhạc của Thanh Tùng, còn cảm nhận về nhạc của ông giờ thì chắc đã chuyển hóa thành vô cùng ngưỡng mộ, cả về âm nhạc lẫn đời tư của ông. Tôi nhận ra là tôi đã nghe rất nhiều bài của ông, từ lúc còn là cô bé Tiểu học, dán mắt xem các chương trình ca nhạc truyền hình. Có nhiều bài thuộc lời nhưng không biết tên, nhiều bài biết cả tên nhưng không để ý tên tác giả. Có lẽ nói tên nhạc sĩ Thanh Tùng tôi sẽ không nhớ là ai, nhưng nếu nhắc đến “Giọt sương trên mí mắt”, “Hát với chú ve con”, “Vĩnh biệt mùa hè” thì chắc chắn có thể hát rất say sưa.

Nhạc sĩ Thanh Tùng rất lạc quan, ngay cả trong bài hát mà tôi cho là buồn nhất, ám ảnh nhất của ông là bài hát “Một mình” cũng đâu khiến người ta buồn đến nẫu ruột. Một mối tình đẹp được kể lại bởi những nỗi nhớ và sau cùng, người ở lại (là ông) vẫn tiếp tục bước tiếp với những trách nhiệm của cả hai người. Nhạc của ông phải nói là rất lãng mạn, nên cũng khó để chọn ra bài tôi thích nhất. Chỉ có hay hát tự sướng “Mưa ngâu” nhất, còn hay nghe “Lối cũ ta về” và “Giọt nắng bên thềm” nhất. Giờ thì có thêm “Chuyện tình của biển” và “Đếm lá ngoài sân” nữa.

Ông cụ đã đi xa, nhưng những bài hát của ông chắc chắn sẽ còn vang lên trong lòng thế hệ yêu nhạc nhiều nhiều năm sau nữa. Còn với riêng vị nhạc sĩ tài hoa ấy, người sẽ thôi không còn phải hát:
“Bao đêm tôi đã một mình nhớ em
Đêm nay tôi lại… một mình”
___________________
Có những bài hát chỉ để nghe cho riêng mình một chút, và cái bài hát cuối cùng của ông cụ đã có tuần làm tôi khóc sướt mướt. Cứ nghe thấy bài này là khóc, khóc nhưng cứ muốn nghe. Vì nhớ bố… Và nghĩ đến mẹ… Và nghĩ đến cả ba “con vịt giời” của bố, toàn “nhỏ nhưng có võ” cả…
Bài hát được ra đời sau 1 đêm ông nằm mơ thấy người vợ quá cố hiện về. Ông như được sống lại mối tình từ thuở mười tám đôi mươi trong giấc mơ ấy - giấc mơ ngay trước khi ông bị tai biến năm 2009. Mỹ Dung đã được ông tin tưởng giao hát bài hát cuối cùng trong sự nghiệp của mình, và cô ấy đã hát thật nhẹ nhàng, thủ thỉ, như chính ông đang nói chuyện với bà trong giấc mơ:

"Đêm qua anh nằm mơ, anh mơ thấy em về
Ta lại ngồi bên nhau, nghe gió lay cành khế.
Đêm qua anh nằm mơ, anh mơ thấy em về
Anh lại ngồi bên em, chờ con nắng ghé qua thềm.
….
Bâng khuâng trong vườn nắng, cô đơn khóm cúc vàng,
đang chờ mùa thu sang. Chờ cho đến lúc phai tàn.”


Sunday, 18 December 2016

Câu chuyện âm nhạc: Số 5 – Hà Anh Tuấn

“Điều đặc biệt nhất trong đêm nhạc 10 năm của Hà Anh Tuấn là phần lớn khán giả trong khán phòng như được sống lại 10 năm của chính mình” – Quỳnh Nguyễn (Báo Tuổi trẻ)

Tôi không phải là fan của Hà Anh Tuấn, chỉ dừng lại ở mức khán giả có thiện cảm với ca sĩ. Với tôi, Hà Anh Tuấn vẫn luôn là “kẻ ngoại đạo”, là anh Kĩ sư Hóa đi hát, dù tôi cũng chẳng tưởng tượng ra chân dung của chàng kĩ sư Tuấn sẽ như thế nào. Ngày Sao Mai Điểm Hẹn (SMĐH) 06 tôi thích Phương Linh. Chị tôi thích Tuấn. Run rủi thế nào 2 ông bà này hát đôi với nhau, thế nên chúng tôi thích cả hai. Có 2 3 lần tôi nhấc máy bàn bấm 09 bầu chọn cho chị Linh thì cũng tiện gọi thêm 1 cuộc bầu cho anh “kĩ sư số 12”, rồi lại nhắm mắt đoán bừa “Có bao nhiêu người có cùng lựa chọn giống bạn”. Sau Đan Trường – Cẩm Ly bị lứa 8x trong nhà “đầu độc”, thì có lẽ, Phương Linh – Hà Anh Tuấn là cặp đôi duy nhất kết nối tình yêu âm nhạc của anh chị em 9x nhà tôi.

Tôi thích, và có phần mặc định hình ảnh Tuấn của “Dấu phố em qua” trong mình. Hình ảnh chàng thư sinh bảnh bao, đầu chôm chôm, mặc sơ mi xanh chuối (nhưng hát không hề chuối), hát mộc với guitar trong SMĐH vẫn luôn là những gì đẹp nhất tôi nhớ về anh. Cái lãng tử, bồng bềnh, phong trần, không toan tính của “trai mới lớn” đó đốn tim bao nhiêu cô gái ngày ấy nên anh dẫn đầu bình chọn từ đầu chương trình cho tới 2 tuần trước chung kết cơ mà. Nên giờ tìm lại bản live “Dấu phố em qua” trong sáng như thế khó lắm. Đến khán giả còn đã lớn phổng lớn phao, thành ông bố bà mẹ bỉm sữa rồi, thì sao vẫn yêu cầu ca sĩ hát vẹn nguyên như 10 năm trước được.

Tuấn có sự nhạy cảm và chân thành của một người nghệ sĩ thực thụ. Nhưng anh cũng không thể phủ nhận được sự chính xác, lý tính của anh kĩ sư Hóa trong mình mấy năm trở về đây. “Chàng sơ mi” với sự trong trẻo trong SMĐH, sự hoạt bát trong “Sài Gòn Radio” được thay bằng sự chín chắn, chỉn chu trong các bộ suit lịch lãm với nhạc Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Trần Tiến. Ừ thì đương đại đấy, nhưng cứ thấy thiếu thiếu cái mộc mạc đời đầu của anh ấy.

Đêm qua, trong liveshow Café-in-concert phiên bản Nâu nóng tại Hà Nội, khán giả đã được thưởng thức đủ đầy những cung bậc cảm xúc trong âm nhạc Hà Anh Tuấn 10 năm qua. Tuấn hát và chiều khán giả với hơn 20 bài hát có cả hits, bài xưa, bài mới vừa, mới toanh, và cả bài hiếm hát. Khán giả được quay về Tuấn của 10 năm trước với “Vài lần đón đưa”, “Khúc hát chim trời”, của lúc đỉnh cao với “Buổi sáng ở Ciao Café”, của 2 3 năm về đây với “Chuyện của mùa đông”, “Cứ thế”, và của mấy tháng vừa rồi với “Tháng tư là lời nói dối của em”, “Người con gái ta thương”. Cũng hơi bất ngờ khi anh ấy hát ít R&B, nhưng có lẽ vì khán giả Hà Nội thích những gì lắng đọng, nên R&B trẻ trung sẽ dành cho “Sữa đá” với khán giả Tp.HCM.

Nếu có gì tiếc thì tôi tiếc về bố cục chương trình với 3 khách mời. Đương nhiên cả 3 nữ ca sĩ đều đã hát rất hay và tiết chế (à không trừ cô Bống ra, hát “Phố à phố ơi” vô hồn lắm), bổ trợ và mang đến những cảm xúc riêng cho đêm nhạc. Là cảm xúc của khán giả Hà Anh Tuấn khi được hát với thần tượng từ nhỏ là Hồng Nhung, những nhớ nhung xa cách của chàng du học sinh tên Tuấn khi hát với Thu Phương, và cuối cùng được bay nhảy lãng mạn của tuổi trẻ với Phương Linh. Nhưng rõ ràng phần hát với Phương Linh quá ít so với dấu ấn của cô ấy trong con đường âm nhạc của anh. Lựa chọn “Bốn chữ lắm” và “Thiên đường gọi tên” là lựa chọn đủ mới mẻ và an toàn để đảm bảo sức khỏe cho Tuấn hoàn thành đêm nhạc trọn vẹn, nhưng là fan ruột của cặp đôi này, tôi vẫn hi vọng được nghe 2 anh chị song ca nhiều hơn trên sân khấu 10 năm của anh. Những “Cơn mưa tình yêu”, “Qua đêm nay”, “Biển và ánh trăng”, v.v. sẽ không biết đến bao giờ khán giả mới được nghe lại chính chủ hát. Và tôi cũng không thật sự thích khi Tuấn thể hiện sự khôn khéo, đẩy triết lý âm nhạc của mình để phản ánh xã hội, có pha chút chính trị trong liên khúc Người về vấn đề chiến tranh hòa bình, và rồi làm chưa tới (vì sợ hết giờ) để kéo người nghe về Ciao Café.

Tuấn là người truyền cảm hứng rất lớn tới thế hệ 9x như tôi. Không ít anh chị em bạn bè, và ngay cả tôi, tìm được thấy những điều hứng khởi từ âm nhạc, và cả những gì anh chia sẻ trên mạng xã hội. Rất khó để một ca sĩ giữ vững được hình ảnh “sạch”, “nói không với scandal” và Tuấn đã làm rất tốt nhiệm vụ truyền tải cảm xúc âm nhạc của người ca sĩ từ lúc anh bắt đầu. Và với riêng tôi, Hà Anh Tuấn vẫn luôn là hình mẫu của “ca sĩ trí thức” rất hiếm của làng nhạc Việt bây giờ. 

Photo: Dai Ngo
Link liveshow Nâu nóng 17/12/2016: https://www.youtube.com/playlist?list=PLHA5JPzzBQav3M58ID4BvICTquGGdVMCl


Friday, 9 December 2016

Câu chuyện âm nhạc – Số 4: Bên em là biển rộng

Tại hôm qua con bé Angel lại khơi lên kỉ niệm quá đẹp của năm nay, mình lại nhớ tới bài hát này.

Đã hơi bất ngờ khi được anh Âm nhạc kiêm nhiều thứ khác của vở kịch kể chuyện đang hơi lưỡng lự dùng bản của ca sĩ nào hát bài này để cho vào phần âm nhạc. Và còn được anh screenshot cho đọc cả đoạn chat với nhạc sĩ Bảo Chấn khi nhạc sĩ đồng ý cho mấy đứa trẻ du học sinh “èo uột” sử dụng ca khúc bất hủ của ông vào một phân đoạn trong kịch.

Đó là cái đoạn duy nhất mà mình có xem lúc tập, xem chưa hết cảnh đã thấy muốn khóc là xách ba lô về luôn, chẳng thèm để ý đến xấp vé trong cặp =)). Giọng ông Thuận trai Sài Gòn đọc thư vọng lại ngọt như mía lùi, bà Nhung thì diễn cảnh ngồi đọc lại thư người yêu ở phương xa gửi về xong cái mặt chờ đợi trong mòn mỏi đúng tội, chưa kể giọng bà này cũng nhão nhoét, vừa nghe vừa nhìn 1 lúc là không chịu được. Lại thêm giọng bà Lam thì cứ vang vang: “Khi em xa anh sóng thôi không xô bờ - Khi anh xa em đá chơ vơ”, đúng cái bản phối tiếng sóng biển làm nền này. Xem cái cảnh mà khóc cả dòng sông ở cái phòng tập ECA.

Rõ bực là hôm diễn thật thì đến cảnh này tôi phải xử lí mấy ông bà đi muộn không có vé ở ngoài, thế là bỏ lỡ đúng cảnh yêu nhất cả vở kịch. Nhưng cũng được đền bù cảnh Happy birthday lúc cuối cũng khóc ngon lành!

Với “Bên em là biển rộng” thì Hồng Nhung hay Thu Phương cũng rút số xếp hàng sau thôi, mợ Lam hát bài này là nhất rồi, không ai bì được!

“Tình ơi sao đi mãi nên sông dài mênh mông
Bàn tay ôm nỗi nhớ xôn xao biển rộng”
….



Tuesday, 6 December 2016

Câu chuyện âm nhạc – Số 3: Dòng sông lơ đãng - “bài hát tiềm thức”

Ở đâu đó tôi có nói, tôi chịu ảnh hưởng rất nhiều từ mẹ. Đương nhiên, trong đó có âm nhạc. Bà là người một nốt nhạc bẻ đôi không biết, nhưng nghe nhạc rất nhiều, và biết rất nhiều bài hát. Mẹ dạy tôi nhiều bài hát hơn bất cứ cô giáo dạy nhạc nào. Từ trong nước tới hải ngoại. Từ nhạc sến tới nhạc đỏ. Từ nhạc già tới thiếu nhi. Từ nhạc có lời tới không lời, hòa tấu nhạc cụ.

Tuy bà nghe nhiều loại nhạc và biết rất nhiều ca sĩ, nhưng trong trí nhớ của con trẻ, Thu Phương là ca sĩ duy nhất mẹ dành từ THÍCH. Từ lúc chắc tôi mới 3 4 tuổi cho tới bây giờ, tôi vẫn chưa nghe thấy mẹ tuyên bố chắc nịch về bất cứ ca sĩ nào khác như vậy. Và một lần nữa, trong trí nhớ non nớt của đứa trẻ lên 3 lên 4 vẫn nhớ mãi tên 1 ca khúc gắn liền với ca sĩ ấy mà mẹ cứ bật suốt: Dòng sông lơ đãng – bài hát có giai điệu thật từ từ nhẹ nhàng mà tôi chỉ nhớ mỗi 2 câu hát đầu tiên, đọc lên đã thấy lãng đãng rồi:
“Từng ngón tay khép như nụ hoa trắng
Bỏ lại hàng cây ngơ ngác sau lưng”

Giờ thì em bé 3 4 tuổi ấy cũng đã lớn để cảm nhận được nhiều hơn hình ảnh dòng sông, hàng cây, bến bờ trong bài hát. Có 1 điều cứ phải nhắc lại, cả bài hát ấy không có lấy một chữ “buồn”, một chữ “nhớ”, một chữ “thương”, một chữ “yêu”, hòa chung với bản phối như dòng sông phẳng lặng, cứ khẽ khàng chảy qua những góc tĩnh lặng nhất trong tâm hồn mỗi người, để vẽ lên những sự tiếc nuối, những nỗi buồn thật đẹp.  

F1 dù vô tình nhưng đã truyền lại 1 tình yêu, 1 ấn tượng quá lớn về “dòng sông” ấy với F2. Để rồi nhiều khi, nó thách đố sự nhẫn nại khiến F2 cũng không dám nghe quá nhiều “bài hát tiềm thức” này.

Một bài hát thực sự đẹp.




Sunday, 4 December 2016

Câu chuyện âm nhạc - Số 2: Bài hát "ăn bột"

Cũng không nhớ rõ là được nghe bài này từ khi nào. Chỉ nhớ là hồi đó nhà có cái đĩa có bài này và bé Hương đến lúc biết bật đầu đĩa là cứ chỉ tua đến đúng bài này để nghe.
Bài hát "ăn bột" của một vài thanh niên 9x nhà tớ đấy.
"Đường vào tìm em ôi băng giá
Trời mùa đông mây vẫn hay đi về"
.....